Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 126: Đàm phán thương nghiệp. (2)

Được tâng bốc một câu, Chúc Dược Quỹ vui vẻ:" Ha ha ha, nói không phải khoe chứ, lão phu năm xưa chèo thuyền, sóng to gió lớn, xông qua vùng chiến loạn, sinh tử bao phen rồi, chút thuốc của cậu có là gì? Tiểu lang trung ngươi dám kê đơn, lão phu chẳng lẽ không dám uống, thế thì uổng danh Chúc Dược Quỹ!" Ha ha ha, đương nhiên trừ cái đó ra, lão phu còn nghĩ tới chuyện khác, biết là gì không?"

“ Không ạ.” Tả Thiếu Dương đợi ông ta nói tiếp:

Chúc Dược Quỹ nhìn ra cửa, ghé đầu tới nói nhỏ:” Nghê đại phu kê thuốc chỉ có ba lạng ô đầu, cậu lại dùng tới năm lạng. Vậy mà uống vào không chỉ không có phản ứng phụ, hiệu quả còn tốt, lão phu rất hứng thú với phương pháp bào chế dược liệu trừ đi độc tính của nó một cách hữu hiệu như cậu. Mấy vị thuốc cậu bào chế đều là thứ thường dùng, nhu cầu lớn, nếu người ta mà biết chỗ lão phu có dược liệu trị được bệnh mà không có độc, không khiến người ta khó chịu nôn mửa, còn ai không tới mua nữa chứ?”

Tả Thiếu Dương thở dài, lấy lui làm tiến, tỏ vẻ chân thành tranh thủ chút đồng tình, đem chuyện mình bào chế tử thạch anh mang ra Ngõa thị bán thế nào:” Nói thật với lão bá, cháu rất tự tin vào phương pháp bào chế của mình, trước đó cũng bào chế ra mấy loại thuốc tốt hơn thị trường nhiều, nhưng mà dù thuốc tốt thế nào, người ta đều không tin, từ chối thẳng thừng, nói nếu thuốc tốt như thế, sao Quý Chi Đường nhà các ngươi lại nghèo thành ra như vậy?".

Bản thân y vốn không phải người khôn léo như vậy, nhưng tình thế ép buộc, va vấp vài phen rồi y không thể quá thật thà, phải thay đổi, nếu không không bao giờ ngóc đầu lên được. Cuộc sống thời nào cũng không dễ dàng, chớ nghĩ người xưa dễ bắt nạt.

Chúc Dược Quỹ gật đầu:” Ừ, là do họ không biết tình huống, như lão phu, nếu không phải tự đưa thuốc cho cậu bào chế, tự sắc uống, tận mắt kiểm tra, lại còn uống vào có hiệu quả rõ ràng, thì không dám tin rằng thuốc của cậu có hiệu quả như vậy. Con người mà, luôn nghi ngờ thứ vượt tầm hiểu biết của họ, nếu thuốc cậu chế ra chỉ tốt hơn người khác một ít, họ có thể chấp nhận, nhưng tốt hơn quá nhiều, thì phản tác dụng rồi.”

Tả Thiếu Dương thán phục:“ Lão bá nói chi lý, giống như câu, đi trước nửa bước là thiên tài, đi trước một bước là kẻ điên.”

Chúc Dược Quỹ lẩm nhẩm câu này, nghiền ngẫm hàm y của nó rồi cười lớn: “ Nói hay, rất hay, khái quát hơn lời lải nhải của lão phu rồi, tiểu lang trung khá lắm, xem ra lão phu tìm đúng người để làm ăn rồi. Nói thật là lão phu rất coi trọng cái mạng già này, quyết định dùng thuốc do tên tiểu tử ngươi bào chế là mạo hiểm rồi. Có điều sự mạo hiểm đó là cần thiết, nếu không đích thân nếm thử làm sao biết là ngươi bào chế thế nào? Ha ha ha, cho nên lão phu thấy mạo hiểm là xứng đáng."

Tả Thiếu Dương đợi ông ta cười dứt mới nói tiếp:” Lão bá, không phải cháu đả kích lão bá, bây giờ chỉ một mình lão bá biết thuốc ta bào chế tốt thế nào, người khác không biết, quan trọng là người hành y không biết, chỉ e khó bán. Như chuyện cháu bài chế tử thạch anh, nếu làm theo cách cũ, hạt nhỏ nhất như hạt gạo, mà cháu bào chế thì mịn như bột vậy, dù dùng trong thuốc nhãn khoa cũng không có vấn đề. Nhưng mà chưởng quầy quý hành xem qua liền từ chối. Cho nên muốn phổ biến thuốc do cháu bào chế không phải dễ dàng."

Chúc Dược Quỹ ra hiệu cho Tả Thiếu Dương ghé tới gần:" Chuyện này lão phu nghĩ tới rồi, người ta nghi ngờ là vì không hiểu, lo ngươi bào chế cho phụ liệu không rõ ràng, sợ dùng gây ra hậu quả. Cho nên chỉ cần ngươi nói phương pháp này với lão phu, khi bán thuốc lão phu giải thích với họ, trong lòng họ không còn băn khoăn nữa, thế là được."

Tả Thiếu Dương ngần ngừ:” Vậy thì bọn họ đều biết cách bào chế thuốc rồi, cần gì tìm chúng ta mua?”

Chúc Dược Quỹ xua tay:” Sai rồi, đa phần y quán hiệu thuốc đều biết cách bào chế thuốc, nhưng họ vẫn đi mua, vì sao? Vì bọn họ không rảnh mà làm, mua sẵn cho đỡ tốn công. Hơn nữa chúng ta bào chế số lượng lớn, chi phí thấp, giá thành rẻ, cho nên bọn họ dù biết bào chế cũng không ảnh hưởng tới chuyện làm ăn của chúng ta.”

Tránh nặng tìm nhẹ, ông coi ta là trẻ lên ba à? Dược hành của ông làm ăn lớn không ảnh hưởng, ta nói ra rồi, sau này ông còn cần ta nữa sao, Tả Thiếu Dương hỏi thẳng:” Vậy Quý Chi Đường kiếm tiền trong chuyện này như thế nào?”

“ Dễ thôi, trước tiến chúng ta tính lợi nhuận hiện hành của dược hành, sau này dùng cách bào chế mới, tính lợi nhuận mới, lợi ích tăng thêm kia chúng ta chia đều.”

“ Vậy lợi nhuận này do ai tính?”

“ Tất nhiên là do bên ta tính, chả lẽ cậu không tin lão bá?”

Thực sự không dám tin, ấn tượng của Tả Thiếu Dương với ông ta là "gian", dược hành của ông, bán được bao nhiêu, lãi bao nhiêu đều ông nói, hơn nữa sau khi biết phương pháp rồi, ông cam tâm chia lợi nhuận cho người ngồi không không làm gì như ta không? Y liền lắc đầu:” Lão bá, đây không phải là vấn đề tin tưởng hay không, thế này, bào chế và tiêu thụ tích ra tốt hơn, các vị tiêu thụ, ta bào chế, thế không phải đơn giản hơn à?”

“ Vậy không đơn giản bằng ta ra giá, cậu bán đứt phương pháp cho ta.” Chúc Dược Quỹ đưa ra đề nghị mới:

Tả Thiếu Dương lắc đầu, ô đầu, phụ tử, thiên nam tinh đều là một trong số thảo dược thường dùng nhất, nhưng độc tính của chúng là vấn đề khiến thuốc khó phát huy hiệu quả cao nhất, ai lũng đoạn nó sẽ kiếm được lợi nhuận kếch xù. Y không làm được thánh nhân đặt lợi ích thiên hạ lên hàng đầu, cũng không muốn làm thằng ngốc ngồi nhìn người khác kiếm lợi lớn.

Chúc Dược Quỹ không thất vọng, buôn bán mà, mọi khả năng phải tính tới, vuốt râu nói:” Thế này đi, Hằng Xương dược hành thuê cậu làm sư phó (thợ cả) bào chế thuốc, cậu chuyên môn phụ trách bào chế trong phòng của Hằng Xương, có thể tự đóng cửa bào chế. Một tháng ta trả cậu 1.500 đồng. Cậu thoải mái nghe ngóng, số tiền này trừ Hằng Xương ra xem có ai trả nổi không?”
Bạn cần đăng nhập để bình luận