Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 137: Không ai chịu ai.

Tả Thiếu Dương chắp tay vòng quanh, không vì họ bao vây nhà mình mà nổi giận, còn khách khí nói: “ Các vị, đa tạ các vị khi Quý Chi Đường gặp khó khăn đã cho chúng tôi vay nợ, chúng tôi tuyệt đối không phải là người quịt nợ, hiện giờ có tiền rồi, xin trả cho mọi người.”

“ Tốt quá, Quý Chi Đường đúng là nói lời giữ lời mà.” Chủ nợ thay đổi thái độ hẳn, lời khen ngợi tuôn ra không ngớt, đều giơ giấy nợ lên:” Trả ta trước, trả ta trước.”

“ Mọi người bình tĩnh trật tự.” Tả Thiếu Dương giang tay ra hô:” Đừng vội, đùng vội, Quý Chi Đường nợ mọi người hơn 3.000 đồng, ở đây có gần 4.000, đủ trả cho tất cả.”

“ Khoan, số tiền đó không thể trả họ, trả cho ta trước.” Triệu Tam Nương vốn không định xen vào, nhưng mắt đảo quanh thấy Nghê Nhị xuất hiện trong đám đông kia đường, sợ ông ta còn trò gì nữa lúc đó Tả gia có vấn đề gì thì mình không lấy được tiền, vội lên tiếng:

Tả Thiếu Dương quay sang nhìn nàng:” Tam thẩm, hôm nay mới là mùng 9 còn chưa tới hạn cơ mà.”

“ Đại lang, nếu cậu muốn lấy thời hạn ra nói, vậy ta nên dùng thời hạn nào đây? Năm ngoái, hay là 30 Tết vừa rồi, Tả gia nợ tiền ta nhiều năm như thế, hơn nữa còn nợ nhiều, ta đã không lấy lãi, vậy nhà cậu có tiền tất nhiên phải trả cho ta trước. Đừng quên đây không phải là tiền nợ bình thường, mà Tả gia nợ tiền nhà của ta, chính là chỗ mọi người đang ở này.” Triệu Tam Nương chỉ mấy người nha môn:” Đừng nói Tam Nương này không nói lý, ở đây có người của nha môn, các vị là người hiểu vương pháp, bằng lương tâm mà nói, tiền nhà phải trả trước, đúng không?”

Luật pháp không có quy định tỉ mỉ như vậy, đừng nói Đường luật còn rất sơ sài, nhưng luật không có thì có lệ, đám thư lại nha dịch đều biết, nếu đưa lên huyện lão gia phán xử, thế nào cũng bắt trả tiền nhà trước, nhìn nhau không nói gì, có điều vẻ mặt bọn họ thì đã nói lên tất cả rồi.

Triệu Tam Nương thực tình còn hướng chút về Tả gia, nếu không trước khi Tả Thiếu Dương về đã không nói những lời bênh vực kia, nàng không muốn làm khó thêm, nhưng bây giờ tình hình khác, bên ngoài xúm đông xúm đỏ thế kia, lại có Nghê Nhị, tên đầu xỏ mọi chuyện, một kế không thành sẽ có kế khác, e rằng về sau Quý Chi Đường khó yên thân được.

Nàng là góa phụ, nuôi hai đứa con nhỏ chẳng phải dễ dàng, còn cả cha mẹ chồng, chỉ đành tàn nhẫn với người khác thôi, đó là đạo sinh tồn, bước ra tuyên bố:” Đại lang, trả tiền thuê nhà cho ta trước, còn lại bao nhiêu mới được trả cho bọn họ.”

Triệu Tam Nương lên tiếng làm xung quanh lắng xuống, không nghi ngờ gì góa phụ này là người có tiếng nói lớn nhất ở đây. Đồ Thiết Đầu cười gằn bẻ tay rôm rốp nhìn quanh đe dọa làm Hồi Hương sợ hãi giấu Bi Vàng đi, dù sao nó chỉ là con sóc nhỏ thôi, không phải là đối thủ một người trưởng thành.

Tả Thiếu Dương không hiểu cách làm việc của nha môn, nhưng nhìn sắc mặt đám người nha môn đã thấy kết quả rồi, cười gượng cố gắng thương lượng:” Tam thẩm, thương lượng chút có được không, số tiền này trả cho tam thẩm còn chưa đủ, không bằng trả hết cho họ trước, trả lại tam thẩm sau, trả thêm lợi tức cũng được.”

“ Ta không cần lợi tức, ta đâu phải người cho vay cần gì lợi tức, nếu vì chút lợi đó ta chẳng để cho Tả gia nợ tiền lâu như vậy.” Triệu Tam Nương dứt khoát nói:

Hồi Hương, Lương thị cũng nói vào:” Chúng tôi biết Tam Nương tốt với Tả gia, nhất định trước ngày 15 này sẽ trả đủ tiền.”

Lần này Triệu Tam Nương rất cứng rắn:” Không được, 15 là kỳ hạn cuối cùng, không phải là tới khi đó mới phải trả, hiện giờ có tiền, đương nhiên phải trả trước.”

Đồ Thiết Đầu cười gằn, sắn tay cuồn cuộn bước tới:” Tả gia các người đừng thấy Tam Nương mẹ góa con côi mà bắt nạt, các người hoãn nợ nhiều lần lắm rồi, thử hỏi khắp cái huyện Thạch Kính này đi, có ai nợ nhiều như thế chủ nợ còn cho các người ở trong nhà không, đừng có không biết điều.”

Tả Thiếu Dương nói khó“ Ta biết, ta biết, Tam Nương, dứt khoát là 15 ngày, ta đảm bảo ...”

Triệu Tam Nương lại lần nữa cắt lời:” Cậu đảm bảo? Cậu lấy cái gì ra đảm bảo trong mấy ngày tới kiếm được 4.000 đồng?”

Tả Thiếu Dương cười khổ, y làm sao dám đảm bảo, vài ngày nữa thôi là tới 15 rồi, Chúc Dược Quỹ không cho ứng trước, giao tình hai bên cũng chẳng tới mức mở miệng ra vay người ta tận 4.000 đồng. Bào chế thuốc có bán được hay không, lưu trữ thuốc có hiệu dụng hay không đều chưa rõ, lại biết Quý Chi Đường nợ nần chồng chất thế này, dù là ai cũng không cho nhà y vay tiền nữa.

Giống như mức đánh giá tín dụng đã xuống, người ta tránh xa ngay, lúc này đây Tả Thiếu Dương thực sự cảm nhận được thế nào là anh hùng sa cơ.

Thái chưởng quầy của hiệu tạp hóa nãy giờ đứng xem lên tiếng kiến nghị Triệu Tam Nương lấy một nửa tiền, nửa còn lại trả cho chủ nợ nhỏ, thế nhưng đề nghị này đưa ra tức thì nhiều người nhao nhao phản đối. Trong mắt mọi người, chứng kiến cảnh hôm nay ai cũng nghĩ Tả gia coi như xong rồi, không tranh thủ lấy tiền thì chỉ có mất trắng, ai mà biết bọn họ có nợ nần đâu nữa hay không.

“ Lấy thuốc, lấy thuốc trừ tiền.”

“ Ta không thèm, số thuốc này toàn đồ người ta bán đầy ra đó, ta muốn tiền mặt, phải trả cho ta đầu tiên, nếu không ta kiện lên nha môn.”

“ Đồ gia dụng của bọn họ không đáng tiền, không thèm.”

Lão phụ mồm nhoe nhoét máu rơm rớt nước mắt cầu xin:” Tả gia, xin trả cho lão bà tử trước đi, nếu lên nha môn, quan lão gia mà phán trả tiền cho Triệu Tam Nương thì thì .. Lão bà tử này treo cổ chết ngay ở Quý Chi Đường cho mà xem.”

Lương thị hết hồn vội vàng bảo Tả Thiếu Dương trả tiền bà ta trước, tráng hán cho vay tiền nói:” Đừng bị bà ta lừa, nhà bà ta còn dư dả lắm, chết đi, mụ chết luôn đi xem, ối người mừng.”

“ Ối dời ơi là dời, lão bà tử mấy hôm nay cháo cầm hơi còn chẳng có, lão bà tử nói sai trời tru đất diệt.”

“ Thôi đi, định tranh cãi nhau tới hết ngày à, không lằng nhằng nữa, lên nha môn.”

“ Đúng đúng, lên nha môn thôi, đi.”

“ Lên nha môn, được đồng nào hay đồng đó.”

Tả Thiếu Dương còn đỡ chứ Tả gia sợ tái mặt rồi, tới nha môn kiện cáo là chuyện rất mất mặt, vạn bất đắc dĩ cả nguyên đơn lẫn bị cáo đều không muốn đi. Vụ án dân sự xưa thường dùng thủ đoạn hình sự xử lý, bên thua ngoài đền tiền, phạt tiền, còn bị quan lão gia liệt vào hạng điêu dân đánh đòn, thậm chí phải đeo gông ra đường làm việc thị chúng. Bên đi kiện không đỡ hơn, nếu huyện lão gia thấy là chuyện có thể tự thương lượng với nhau được lại cứ kéo nhau lên quan cũng sẽ đánh tuốt.

Nếu lên quan thì thanh danh Quý Chi Đường sẽ mất hết, ra đường nhìn mặt người ta cũng chẳng dám, nói gì là mở hiệu thuốc nữa, nhất là người tự cho mình thanh cao như Tả Quý, chắc chỉ còn đường thắt cổ tạ tội với tổ tiên thôi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận