Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 171: Người điên giữa phố.

“ Không, không thể nào, đệ đệ ta sao có thể dùng thuốc bừa bãi như vậy, nó có điên đâu?” Nghê đại phu ngồi không vững, đệ đệ hắn đâu phải mới vào nghề, bao năm qua cũng dùng ô đầu, phụ tử làm thuốc rồi, có bao giờ dùng lượng lớn thế đâu:

“ Không à?” An y quan không rõ nguồn cơn, nhưng mà cũng là người hành y, nghe thấy tám miếng ô đầu thì hắn thấy Nghê Nhị điên rồi:” Khi đó lệnh đệ kê đơn bốc thuốc, Tùy mẫu bệnh lâu năm, trước kia cũng dùng thuốc này, thấy ông ấy dùng tới 8 miếng ô đầu, còn tưởng viết sai nên hỏi lại. Lệnh đệ nói không sai, còn vỗ ngực nói bệnh này phải dùng liều lượng mạnh mới có thể trị bệnh, tuyệt đối không có vấn đề, ông ta lấy đầu ra bảo đảm. Kết quả Tùy mẫu uống vào chết người.”

" Tiền huyện lệnh sau khi được báo cáo thì dẫn đám người bọn ta tới Tùy gia kiểm tra, phát hiện Tùy mẫu đúng là trúng độc tử vong, lập tức hạ lệnh đem hũ thuốc đã sắc, cộng cả dược đồng và bã thuốc, toàn bộ phong tỏa kiểm tra. Khi hỏi người hiện Trường, ai cũng nói như thế. Thậm chí lệnh đệ sau khi bị bắt không cần dùng hình, cũng thừa nhận rồi."

“ Không thể nào.” Nghê đại phu nói nhưng cũng không còn dám tin vào lời giải thích của mình nữa, chỉ cố bao biện:” Xá đệ hành y bao năm, chưa bao giờ dùng tới 8 miếng ô đầu, ắt phải có nguyên do trong đó.”

An y quan thở dài:” Nguyên do thế nào cũng chỉ lệnh đệ mới rõ thôi, tiểu đệ đã bẩm báo cho huynh hết ngọn nguồn rồi đó.”

Nghê đại phu ngồi ngây ra chốc lát, giọng như hết hơi:” Ta có thể gặp xá đệ không?”

“ Chuyện này tiểu đệ không giúp được rồi, Nghê huynh nên tìm lao đầu nói, có điều nhị lang đã bị đưa vào tử lao, không được gặp người ngoài. Huynh nghĩ xem, vụ án lớn thế, bao nhiêu người trông vào, sợ lao đầu không dám cho huynh gặp.” An y quan khó xử lắc đầu:

“ Nhưng thực sự vô lý, làm sao có thể vô cớ dùng tới 8 miếng ô đầu.” Nghê đại phu vẫn lẩm bẩm:

An y quan tỏ ý kết thúc câu chuyện ở đây:” Vậy huynh nghĩ cách đi, tiểu đệ không giúp thêm được gì nữa rồi.”

Nghê đại phu đành đứng dậy cáo từ, về nhà đem chuyện kể ra, vợ con Nghê Nhị nghe nói chân tướng đúng là do dùng thuốc, bản thân Nghê Nhị cũng đã khai nhận, khóc rống cả lên. Cầu xin Nghê đại phu nghĩ cách vào lao ngục tìm hiểu nguyên do.

Vì lúc này đã bắt đầu giới nghiêm, không kịp đi đâu nữa, thế là tiếng khóc lóc vang lên suốt đêm.

Sáng ngày hôm sau Nghê đại phu chuẩn bị một túi vàng bạc, ngồi xe ngựa tới đại lao nha môn. Lao đầu quả nhiên sống chết không chịu cho gặp, đến khi đưa túi vàng bạc ra, lao đầu mới miễn cưỡng đồng ý để ông ta buổi tối tới thăm.

Nghê đại phu lại mỏi mệt lên xe về nhà, nhưng đường đi bị tắc đường, một đám đông không biết vì sao tụ tập lại, làm đường phố chật ních xe không đi qua được.

Vén rèm xe ra nhìn, thấy đám đông phía trước hò hét cười nói nhốn nha nhốn nháo, lúc tụ vào lúc thì dạt ra, đang định hỏi nguyên do thì thấy một nữ tử toàn thân áo đỏ, hình như là một tân nương, nhưng đầu bù tóc rồi, miệng sùi bọt, la hét ầm ĩ, tay cầm hai viên gạch, xông về phía mình. Chỉ thấy tay nàng vung lên, một viên gạch ném về phía xe ngựa, rầm cái trúng ngay càng xe, con ngựa kinh hãi dựng vó hí vang, làm Nghê đại phu ngã xuống đất.

Kệ cả mũ rơi, Nghê đại phu lồm cồm bò dậy, đang định thoát khỏi chỗ nguy hiểm này thì thấy nữ tử kia miệng kêu những câu vô nghĩa, mặt vặn vẹo biến dạng, tay giơ gạch nhè đầu ông ta đập xuống.

“ Thôi, thế là hết rồi.” Nghê đại phu sợ vỡ mật, ôm lấy đầu kêu, không ngờ mình mất mạng trong tay một con mụ điên:

May thay nữ tử điên kia trượt chân, thế là viên gạch lệch đi, sượt qua đầu ông ta đập xuống đất, nữ tử đó cũng nhũn người ngã ra đất, mắt toàn lòng trắng, bọt mép sùi ra, chân tay không ngừng co giật.

Nghê đại phu đợi mãi vẫn không thấy viên gạch đập xuống, mở mắt ra nhìn, thấy nữ tử điên kia nằm trên đường co giật, hết hồn, chân đạp tay đẩy, lùi ra sau, thở hồng hộc.

Phía bên kia có mấy người đuổi tới, trong đó một ăn mặc kiểu tân lang, Nghê đại phu nhận ra, là Chu chưởng quầy của Kim Ngọc trà lâu, còn mấy lão bà tử ...

Mấy lão bà tử giữ chặt lấy nữ nhân điên, một người còn nhét khúc gỗ vào miệng nàng. Nữ tử điên đó vẫn không ngừng lắc đầu kêu ú ớ, bọt mép chảy cả xuống cổ, chay tay co giật, vô cùng kinh khủng.

Chu chưởng quầy chạy tới nơi mặt trắng bệch không còn giọt máu, Nghê đại phu cũng là danh nhân trong huyện, rất nhiều người nhận ra, thấy ông ta ngã trên mặt đất, tóc tai y phục xộc xệch vô cùng thảm hại, vội tới đỡ lên:” Nghê đại phu, xin lỗi, vô cùng xin lỗi.”

Nghê đại phu vừa sợ vừa giận, nghĩ lại cảnh thảm hại của bản thân, thấy bẽ mặt vô cùng, từ nhỏ tới lớn chưa bao giờ nhục nhã như vậy, rống lên:” Con điên này là ai? Nhà nào thả kẻ điên chạy khắp phố như thế, suýt chút nữa đập vỡ đầu ta rồi.”

“ Là, là tiểu thiếp ta mới nạp ... Nàng bị làm sao? Điên ư?” Chu chưởng quầy giật mình:

Nghê đại phu nóng máu quát:” Ả không điên thì lão phu điên chắc? Loại điên này phải nhốt kỹ trong nhà, thả ra gây họa cho bách tính à?”

“ Vâng, vâng, xin lỗi, ta không biết nàng có bệnh điên, nếu biết đã không dám rước về nhà ... Khoan, còn chưa qua cửa Chu gia, chưa phải là người họ Chu, đúng.” Chu chưởng quầy đứng bật dậy, nhìn quanh chỉ mặt Tang phụ đang nấp đằng xa, nghiến răng mắng:” Tang lão đầu, các ngươi bất nhân quá rồi, nữ nhi có bệnh điên, lại giấu diếm lão tử, may mà phát tác ở đây. Cho ngươi biết, lão phu không cần nữa, con mẹ nó, gả con điên này cho ta, ngươi cố ý khiến lão tử làm trò hề à?”

Nghe Chu chưởng quầy nói thế, người ung quanh tránh xa như ông ta cũng bị điên vậy, Tang phụ hết chỗ trốn, xua tay rối rít:” Chu lão bản, ta thực sự không lừa ông mà, ông nhìn nó lớn lên từ bé, nó đâu có điên.”

“ Mẹ nó, lão phu có phải rận trong nhà ngươi đâu mà biết, đây không phải điên thì là cái gì?” Chu chưởng quầy hỏi Nghê đại phu:” Nghê đại phu, ông nói đi, khuê nữ của ông ta có phải bị điên không?”

Nghê đại phu đang vì chuyện của đệ đệ làm lòng rối loạn, tâm trạng rất kém, tự nhiên bị người ta suýt nữa đập vỡ đầu, giờ tìm được người nhà hung thủ tất nhiên tức tới lỗ mũi xì khói, rống lớn:” Điên, tất nhiên là điên rồi, ngươi mà không nhốt lại, lão phu báo quan, trị tội cả nhà ngươi.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận