Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 830: Bảo bối có lông.

Đám Tả Thiếu Dương vào đại viện, phó tòng ôm ngực quỳ xuống đón.

Dọc đường tù trưởng trò chuyện với Kỳ Gia trọng thương, nghe hắn thuật lại quá trình pháp vương thi pháp, kêu lên kinh ngạc không dứt.

Đại sảnh cũng là kiểu đông tây kết hợp, tường treo tranh họa Đại Đường, hai bên xếp hai hàng ghế tựa, nhưng ở giữa lại là bếp lửa lớn đào dưới đất, trên treo ấm đồng rất lớn.

Một nữ phó phải hết sức vất vả lấy cái ấm xuống, pha trà cho mọi người, chén nước đen, trà vàng khè, trông ghê ghê là. Đám Đạt Long Tân thì lại mừng rỡ, cầm lên uống rất ngon lành. Có vẻ là trà ngon đây. Trà ở Đại Đường thực ra cũng chẳng khá hơn, nào thêm muối, thêm mỡ, thêm hương liệu, cứ như bát canh vậy.

Tả Thiếu Dương nếm thử, trừ vị mằn mặn ra không thấy có gì khó uống, coi như chấp nhận được.

Tù trưởng đợi khách uống trà rồi, nói oang oang:" Chỗ bọn ta hiếm khi có pháp vương của Tượng Hùng đi qua, lần này hi vọng Pháp vương ở vài ngày."

Tả Thiếu Dương khách khí nói:" Đa tạ tù trưởng, có điều bọn ta có chuyện gấp, cần mau chóng về Tượng Hùng, quấy nhiễu một lúc rồi sẽ đi."

Tù trưởng mời mãi, Tả Thiếu Dương nói uống trà xong là đi, hẹn lần khác, ông ta sai mở tiệc, nói ít nhất ăn xong mới đi, y đành đồng ý.

Tiệc không tính là phong phú, chỉ là có rất nhiều loại thịt được chất trên bàn, rượu lại khá ngon, là rượu nho, mỗi tội thiếu ít đá không thì uống rất sảng khoái. Tả Thiếu Dương chỉ ăn vài miếng là no rồi, đám Đạt Long Tân ăn tới bành quai hàm, vị tù trưởng kia ăn càng khó coi, mỗi tay một miếng thịt to, cơ mà người ta ăn tới xương nhắn thín mới ném đi, chẳng lãng phí tí nào.

Vị tù trưởng đó ăn hai chân dê, một cái đuôi bò, một con gà quay, mới nhớ ra nâng chén mời rượu mọi người.

Rượu mang ra không phải rượu nho nữa, chẳng rõ là quả gì, uống không ra làm sao, lờ lợ, chua chua, nhưng hơi rượu không kém, Tả Thiếu Dương uống mấy cốc phiêu phiêu.

Tù tưởng tửu lượng rất tốt, ông ta uống mà như chưa uống vậy, cứ vậy mời rượu. Tả Thiếu Dương ít sợ nhất là uống rượu, tửu lượng của y trông chẳng tính là tốt, nhưng mà nhìn sắp say tới nơi lại uống mãi không gục. Đặc biệt là y tu luyện phản hư thổ nạp công, năng lực này càng tiến bộ, khó mà làm y mất tỉnh táo.

Thế nên tù trưởng kia thấy Tả Thiếu Dương uống có vài cốc đã mặt đỏ bừng bừng, nói năng lè nhè, tưởng chừng ép y một cốc nữa thôi là ngất lăn quay ra đó, vậy mà kỳ, uống thêm mấy cốc rồi, y vẫn bộ dạng có thể ngã lăn quay bất kỳ lúc nào, nhưng vẫn ngồi uống.

" Pháp vương đi qua đây thật may mắn, thổ bảo chỗ ta đang có phiền toái, vu sư ở chỗ ta chịu thua rồi, không biết pháp vương có thể giúp không?"

Tả Thiếu Dương nghe người ta có chuyện nhờ, líu lưỡi nói:" Bệnh thì chữa được, pháp sự thì chịu thôi."

Tù trưởng này giỏi làm ăn, hiển nhiên coi đây là một cách mặc cả, ý là, ta có thể giúp ngươi, nhưng mà không giúp miễn phí, ông ta thấy thế cũng là chuyện đương nhiên, vỗ tay:" Người đâu."

Một người trung niên gầy như khỉ chạy tới.

" Mang một đấu vàng tới đây."

Tả Thiếu Dương hoang mang, đang nói chuyện gì, tự nhiên lại mang vang tới là sao?

Trung niên kia vâng lời chạy đi, không lâu sau mang tới một cái túi nặng trịch, đặt trước mặt Tả Thiếu Dương, ra là đá lẫn vàng, chẳng biết được bao lượng nhưng mà nhiều lắm.

Tiền bạc với Tả Thiếu Dương là cái quái gì, bây giờ y không còn khái niệm đó, chẳng thể nói Tả gia là nhà đại phú không bận tâm tới tiền tài, nhưng nói thật, y chữa bệnh vương hầu, đại thần, cự thương không ít, tiền bạc hét giá lên trời, đến cả kho báu Đỗ gia giờ y còn chẳng thèm đi xem là cái gì bên trong, nói chi chút vàng chưa luyện này.

Tù trưởng thấy Tả Thiếu Dương mặt mày lãnh đạm lại vỗ tay:" Người đâu, mang cô nương tới đây."

Từ hậu đường năm thiếu nữ trẻ cúi đầu buông thõng tay đi ra.

Nhìn vóc dáng, ai nấy yểu điệu, nhìn dung mạo, lại không nhìn thấy, đều cúi thấp đầu, mặt trơ lỳ, như khúc gỗ vậy. Ăn mặc không khác gì quấn bao tải lên người, buộc lại bằng dây thừng.

Tù trưởng đắc ý nói:" Pháp vương, đây là nữ nô của ta, vẫn là cô nương, người Hán rất thích cô nương, cho ngài đó, làm pháp sự giúp ta nhé.”

Ý ông ta hẳn là xử nữ, chỉ là ngôn ngữ hạn chế thôi, Tả Thiếu Dương cười:" Đa tạ tù trưởng, chúng ta cứ nói xem làm pháp sự gì đã, ta cũng không biết có năng lực giải quyết không?"

Tù trưởng mừng lắm, vỗ bàn:" Đi, chúng ta đi xem bảo bối của ta."

" Bảo bối ? À, là ái thiếp của tù trưởng bị bệnh à?"

" Đúng, là ái thiếp bị bệnh, một ái thiếp mọc lông, ha ha ha."

Mọc lông? chả hiểu gì cả, hay là ông ta lại nói sai, thôi kệ, đi xem thì biết. Đoàn người theo tù trưởng tới hậu đường, gọi thế theo thói quen thôi, nhà ở đây không tính như vậy. Nghe thấy tiếng gầm, hơi giống hổ lại giống gấu.

Chẳng lẽ là con thú cưng nào đó của vị tù trưởng này bị bệnh, muốn mình chữa? Tả Thiếu Dương đau đầu, mình có học thú y đâu chứ? Mặc dù cũng đã nuôi khá nhiều con thú rồi, nhưng nói thật kinh nghiệm của y ở mặt này có khi không bằng một mã phu, nông hộ.

Khóa mở ra, tù trưởng xoa cái đầu trọc, nhìn Tả Thiếu Dương một cái mới khẽ mở cửa phòng.

Đúng lúc ấy cuồng phong ập tới, tù trưởng sợ hãi lùi lại, thiếu chút nữa ngã, giáp binh vội tuốt đao nhắm về phía trước.

Tả Thiếu Dương thì nhăn mặt, y ngửi thấy mùi hôi thối kinh người, nhìn kỹ một cái giật nảy mình, chỉ thấy một con mãnh thú to như gấu đen, lông ở cổ dựng lên, làm nó trông càng lớn, đôi mắt bé như hạt đỗ lóe hàn quang, cái miệng to như bát mở rộng, không ngừng có dịch thối chảy ra. Cái lưỡi lớn đỏ rực buông thõng bên mép, nó vươn móng vuốt ra nhào tới, nhưng mà cổ đeo cái xích to như cánh tay trẻ con, làm nó không xông ra được.

Con thú này trông quen quá, rất giống chó ngao Tây Tạng mà Tả Thiếu Dương từng thấy nhiều trên tạp chí, TV.

Thế nhưng con này to hơn bất kỳ con chó ngao nào Tả Thiếu Dương từng thấy, nó đứng bốn chân đã cao quá hông y, nếu đứng lên dẽ dàng đặt móng vuốt lên đầu y rồi, mồm kia đủ ngoạm trọn cái đầu y.

Tả Thiếu Dương thấy phải gọi nó là quái thú mới đúng.

Tuy cổ nó buộc xích sắt, nhưng khi thế lúc nhào bổ tới vẫn khiến Tả Thiếu Dương khiếp đảm, Đạt Long Tân biến sắc mặt, Mai Đóa nấp sau lưng Tả Thiếu Dương, quên luôn thân phận hộ pháp cùng với việc võ công nàng cao hơn hẳn.

Đó là một động tác mang tính bản năng, khiến Mai Đóa quên mất trách nhiệm, đủ thấy con hung thú đó đáng sợ thế nào.
Bạn cần đăng nhập để bình luận