Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 235: Lương thực lại bị đốt.

Tuy được Tả Thiếu Dương giải thích nước không bị nhiễm độc, đám cô nương bán tín bán nghi lấy nước, bàn tán với nhau, đêm về kiếm con gì đó cho uống trước, nếu nước không có độc thì dùng, mọi người đều đồng ý, bắt đầu lần lượt lấy nước đem về.

Tả Thiếu Dương đứng bên cạnh Tang Tiểu Miệu, Hoàng Cầm không có chuyện gì nói đâm lung túng, hỏi:” Ừm, Nghê đại phu có qua quán trà không?”

Không ngờ chỉ một câu như vậy mà Tang Tiểu Muội đã đoán ra:” Là huynh bảo ông ấy tới à?”

Cô gái này rất nhạy bén, Tả Thiếu Dương phát hiện một điều từ Tang Tiểu Muội, trông qua nàng giống cô nương thích đẹp, thích làm dáng, yểu điệu, dễ không chú ý tới sự nhạy bén của nàng, giống lần trước Tả Thiếu Dương vẽ cái chén trà, nàng hiểu ra ngay:” Ừ, ông ấy nợ ta một ân tình, ta bảo ông ấy đi giải thích, ông ấy đã nói thế nào?"

" Chiều hôm qua ông ấy tới nhà muội, xin lỗi cha mẹ muội, nói lúc đó ông ấy đang vội đi đường lo chuyện đệ đệ, không hiểu tình hình, chưa chẩn đoán đã nói linh tinh, gây phiền nhiễu cho nhà muội. Chẳng những xin lỗi còn bồi thường một nghìn đồng. Cha mẹ muội đều vui lắm."

Hoàng Cần bổ xung:" Ông ấy còn viết lời tạ lỗi, dán ở quán trà, ghi rõ nội dung xin lỗi trên đó, tin rằng không lâu nữa sẽ rửa hết oan khuát cho Tiểu Muội."

Đúng lúc này có cô nương khác tới lấy nước, vừa đến nơi thấy đám tỷ muội tụ tập liền hỏi ngay:” Tối qua hỏa hoạn, mọi người có biết là chuyện gì không?”

“ Nghe đâu là nhà Khúc chưởng quầy bị người ta đốt rồi.”

Cái giếng nước này có lẽ là trung tâm tin tức trong thành rồi, chẳng gì là không biết, có đề tài là mấy cô nương nhao nhao đua nhau nói.

“ Khúc chưởng quầy lừa tiền của bao nhiêu người, có nhà treo cổ tự sát, người nhà họ không chịu được, cho nên mới phóng hỏa đốt cửa hiệu nhà ông ta, thực ra có gì đâu mà đốt, người bị nha môn bắt đi, lương thực cũng bị quan binh lấy hết.”

“ Không phải là không phải đâu, có quan binh canh phòng như thế, làm sao người thường đốt được.” Một cô nương mắt mở to, giọng kịch tính:” Muội nghe nói không phải là chủ nợ đốt, mà là gian tế của phản quân đốt đấy, vì hai cửa hiệu lớn không phải của Khúc gia cũng bị cháy luôn.”

Tất cả im thít, giờ mọi người sợ nhất là những tin tức liên quan tới phản quân, một thoáng lại ầm ĩ lên.

“ Làm sao giờ, có lẽ ta phải về nhà bảo cha mẹ chạy thôi, đến nơi có quan binh trông coi còn bị đốt thì chúng ta làm sao an toàn được nữa?”

“ Muội cũng nghĩ thế, nhưng nếu chạy ra ngoài lỡ phản quân bắt được ...”

Mới chỉ là tin đồn thôi mà các cô gái đã tự dọa nhau sợ cuống cả lên rồi, thế này không ổn, Tả Thiếu Dương vội lên tiếng át đi:” Mọi người, mọi người, các vị tỷ muội nghe ta nói này, hiện giờ hai quân đối đầu, chuyện kỵ húy nhất là đồn đại chuyện làm rối loạn lòng người, cho nên mọi người đừng nên tin, càng đừng truyền đi, nếu không chẳng may người nha môn nghe thấy, coi là gian tế truyền tin đồn sẽ bắt lại đấy.”

“ Tả đại ca nói đúng đấy, mọi người đừng đem chuyện này truyền đi.”Tang Tiểu Muội lên tiếng nói giúp, mấy cô nương kia cũng ý thức được chuyện nghiêm trọng đều gật đầu hưởng ứng:

Dù sao lo lắng đè nặng trong lòng, mọi người không còn tâm trạng nào trò chuyện nữa, lặng lẽ lấy nước. Đợi đám Tang Tiểu Muội lấy nước xong đi rồi, Miêu Bội Lan mới lấy nước gành về.

Về tới hiệu thuốc Miêu mẫu và đám Nhị Thảo, Tam Thảo đã lau dọn xong, đến song cửa sổ cũng lau tới bóng loáng, Tả Thiếu Dương thường ngày tự cho mình là người khá cầu kỳ kỹ tính, nhưng phải thừa nhận, một vài chuyện nam nhân chẳng thể so với nữ nhân được.

Lương thị vốn thấy Miêu mẫu chân tập tễnh mà bận rộn trong ngoài thì không đành lòng, muốn làm giúp nhưng Miêu mẫu không chịu. Tả Thiếu Dương hiểu Miêu mẫu ở nhờ nhà mình, ăn của nhà mình, hai bên lại chẳng phải họ hàng thân thích hay quen biết gì, nên lòng không yên, vừa áy náy vừa sợ bị đuổi đi nên chịu khó làm thế, y không cản, bảo mẹ để Miêu mẫu làm việc.

Miêu Bội Lan đi lấy nước hai lần đổ đầy chum lớn thùng nhỏ, sau đó hỏi Tả Thiếu Dương:” Bây giờ phải làm gì nữa?”

“ Giờ muội giúp ta bào chế thuốc, đây là việc rất quan trọng, dứt khoát không thể có sai sót, nếu không người bệnh uống vào có thể gây nguy hiểm, đấy, hiểu chưa?”

“ Vâng!” Miêu Bội Lan đáp xong nhìn đám đệ muội, bốn cái đầu từ to tới nhỏ gật cái rụp, đều như trong quân đội:

Tả Thiếu Dương cố ý nói thế để mẹ con Miêu Bội Lan thấy việc mình làm có giả trị thôi, thực ra chỉ bảo họ làm việc đơn giản như rửa sạch, thái miếng, nói một lượt là họ biết rồi.

Toàn bộ sáu người Miêu gia tập trung phòng bào chế thuốc làm Tả Thiếu Dương chỗ không có để đứng.

Lúc này bên ngoài Hồi Hương, Hầu Phổ dẫn Đại Đậu và Đậu Hoa tới, vừa mới đi qua nhà đã hỏi vội:” Cha, mẹ mọi người không sao chứ?”

Tả Quý vẫn ngồi sau bàn đủng đỉnh uống trà, hừm một tiếng:” Rồng rắn sang đây làm gì, đang yên lành có chuyện gì được?”

Hồi Hương kệ cha, vào phòng bào chế thuốc chào hỏi Miêu gia, lại đi hỏi thăm bệnh tình Cù lão thái gia, còn nắm tay Bạch Chỉ Hàn nói vài câu, trông có vẻ thân thiết.

Đại Đậu và Đậu Hoa còn nhỏ, chưa biết cái gì gọi là ưu lo, vào nhà thấy bốn đứa bé Miêu gia, Đại Tử gần mười tuổi, nhưng Nhị Tử, Nhị Thảo, Tam Thảo chạc tuổi chúng, có bạn chơi, thế là thoáng cái đã quen nhau, đám Nhị Tử quên cả chuyện bào chế thuốc, kéo nhau ra cửa nô đùa.

Từ hôm qua tới giờ bao chuyện làm ai nấy đều ủ ê, giờ có tiếng trẻ con cười nói, cũng không ai cản chúng.

Hầu Phổ thì lo lắng trùng trùng, lấy cái ghế tròn ngồi xuống bên cạnh Tả Quý, gọi cả Tả Thiếu Dương tới, mắt đảo quanh, cẩn thận như bàn việc mưu phản, nói nhỏ:” Con nói mọi người chuyện này, nhất định không được truyền ra ngoài đâu nhé.”

Tả Thiếu Dương phát ngán câu mở đầu của tỷ phu rồi, trong khi đó Tả Quý như được thưởng thức món ăn yêu thích, nghiêm túc gật đầu, nói nhỏ:” Đương nhiên là không, rốt cuộc là chuyện gì?”

“ Hiện giờ tình hình rất không hay.” Hầu Phổ không chịu đi vào đề tài mà còn thở ngắn than dài câu kéo:

“ Hả, làm sao?”

“ Hôm qua kho lương của nha môn bị đốt rồi.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận