Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 809: Lời nói dối.

Không thể ngờ được chuyện xảy ra cả chục năm rồi bây giờ quay về hại mình, chuỗi hạt châu đó Tả Thiếu Dương không dám giao ra, vì cách y có được nó chẳng thể kể với ai, huống hồ đám người này lai lịch không rõ, tốt nhất là đừng dây vào. Lão già gầy gò trước mặt thì không nói, bốn người đứng sau, ai nấy thể hình vạm vỡ, hông mang vũ khí, đôi mắt tinh anh nhạy bén, kể cả khi vào nhà không nói không rằng, vẫn luôn cảnh giác đề phòng bốn phương, hiển nhiên là nhân vật thuộc loại hộ vệ võ công cao cường.

Tình huống thế này chỉ còn một cách đối phó, Tả Thiếu Dương giả ngốc, hoang mang đáp:" Ngũ nhãn lục thông à, ta không biết."

Không ngờ vừa mới chối xong thì bị vả mặt ngay tức thì, lạt ma già nói:" Trí Không đại sư nói, ngài được cao tăng Tây Vực tặng cho, không biết có thể cho chúng tôi xem một chút không? Đa tạ!"

Tả Thiếu Dương thầm mắng Trí Không không tiếc lời, biết thứ đó là tà vật còn nói ra, lão hòa thượng đó có phải giống Lý Uyên, già tới lẩn thẩn rồi không? Lòng y càng thêm cảnh giác, tu luyện pháp môn đó tà ác thế nào, lỡ chúng lấy được rồi liền giết người bịt miệng thì sao, nói dối tới cùng:" Ta thực sự chưa từng thấy thứ các vị nói, hẳn Trí Không đại sư nhầm lẫn chăng?"

" Thế à?" Lạt ma già im lặng một lúc rồi gật đầu:" Xem ra chúng tôi nhầm thật rồi, xin lỗi Tả tiên sinh quấy rầy các vị."

Tả Thiếu Dương đang định đứng dậy tiễn chân, không ngờ lạt ma già bất ngờ ra tay, tuy y luyện phản hư thổ nạp công hơn năm năm, nhưng dù sao đó là công pháp dưỡng sinh chẳng phải là võ công. Ngoài ra cũng học ít võ công mèo cào, gặp người thường thì đánh được, huống hồ y chỉ đề phòng bốn người cao lớn kia, ai ngờ lạt ma này võ công cao cường, lại bị tập kích bất ngờ, không cách nào phản ứng.

Đỗ Minh rất thông minh, nó thấy sư phụ gặp chuyện là chạy ngay chứ không cứu, nó hiểu mình còn nhỏ, căn bản không cách nào cứu được sư phụ, chỉ còn cách chạy đi báo động bên ngoài. Nhưng mới chạy được mấy bước đã bị một người trong số còn lại chặn đường tóm lấy, động tác người đó cực nhanh, tựa như cơn gió thoảng qua, Đỗ Minh thậm chí chưa kịp hô cứu đã bị bịt miệng.

Thoáng cái cả hai sư đồ đã bị khống chế.

Lạt ma già kia vẫn tươi cười, dùng tiếng Hán ngọng nhịu nói:" Thật xin lỗi Tả tiên sinh, chúng tôi không hề có ác ý, chỉ muốn tìm chuỗi hạt châu kia, đó là chí bảo truyền tông, nhất định phải tìm được, cho nên có chỗ nào đắc tội, xin được thông cảm."

Nói rồi đánh mắt mấy người kia.

Đám lạt ma đó lục soát Tả gia, vì Tả Thiếu Dương không cố tình che giấu, chiếc rương đặt ngay ở phòng ngủ, đó là nơi bị tìm đầu tiên. Chẳng mấy chốc trong phòng y truyền ra tiếng kêu mừng rỡ bằng tiếng Tạng, một lạt ma trẻ tay cầm chuỗi hạt đi ra, đưa cho lạt ma già.

Lạt ma già hai mắt sáng lên, vươn tay ra nắm lấy, bàn tay run liên hồi, giọng nghẹn ngào như muốn khóc:" Tốt quá, tìm được rồi! Rốt cuộc cũng tìm ra rồi, ha ha ha ..."

Ông ta đeo phật châu lên, một tay thi lễ:" Tả tiên sinh, mời ngài nói cho chúng tôi biết, làm sao có được chuỗi phật châu này?"

Tả Thiếu Dương toàn thân mềm nhũn, cả một ngón tay cũng không cử động được, người như sợ bún dựa vào ghế, nhìn sang Đỗ Minh, nó được đặt lên ghế, có vẻ tình trạng giống mình. Bị điểm huyệt rồi, y cố gắng vận công ngầm phá giải huyệt đạo, chuyện này không nhanh được, thở dốc hỏi:" Các ngươi làm gì Trí Không đại sư rồi?"

Lạt ma già thái độ vẫn khách khí:" Tả tiên sinh hẳn là hiểu lầm, chúng tôi không làm gì Trí Không đại sư cả, chỉ chân thành nói rõ mục đích, đó là đang đi tìm chuỗi hạt châu này, đồng thời nó rõ tầm quan trọng của nó, chỉ muốn ông ấy thông qua quan hệ Phật môn giúp nghe ngóng thôi. Không ngờ ông ấy nói từng thấy rồi, ở chỗ ngài, nên chúng tôi mới tới tìm tiên sinh."

" Chuỗi Phật châu này là chí bảo truyền tông của chúng tôi, nhưng với giáo phái khác thì chỉ như những cục đá bình thường thôi, nó không phải vàng bạc châu báu, chỉ là thứ quả trên cây, không đáng tiền. Xưa nay chỉ Pháp vương của phái mới sở hữu."

" Trước đó chuỗi hạt này thuộc về Pháp vương đời mười lăm, ngài ấy tới Trung Nguyên tìm nơi tu luyện, tìm rất nhiều nơi mới tới Quỷ Cốc Phong Hợp Châu, sau đó nữa mất tung tích."

" Chúng tôi tới Quỷ Cốc Phong phát hiện chùa chiền đã bị thiêu hủy, còn phát hiện di hài của Pháp vương, nhưng phật châu đã mất. Phật châu này tuy làm từ quả, nhưng lửa không thể thiêu hủy, vì thế chúng tôi tìm tới huyện thành Thạch Kinh tìm manh mối. Thật may Trí Không đại sư từng nhìn thấy chuối Phật châu này, cảm động trước thành ý của chúng tôi nên nói Phật châu ở chỗ tiên sinh. Chúng tôi biết tiên sinh đã lên kinh thành nên tới tìm, không ngờ tiên sinh không có nhà, chúng tôi phải đợi rất lâu, vốn hết hi vọng hôm nay lại tìm thấy ngài, thật may mắn."

" Xin hỏi Tả tiên sinh, làm sao ngài có được chuỗi Phật châu này?"

Tả Thiếu Dương thấy ông ta tuy cười, nói chuyện cũng hòa nhã, nhưng trong mắt ẩn chứa sát khí, hiển nhiên nghi ngờ y có được thứ này một cách không chính đáng. Nếu để bọn họ biết mình giết Liễu Thiện thì xong đời, may mà ngày đó vì chuyện này quá tà ác, y cũng không kể cho Trí Không, nếu không con mẹ nó lão trọc già đó miệng bô bô nói ra thì giờ mình chết rồi.

Chính lão già đó nói cho mình biết lai lịch thứ này, gọi nó là tà vật, vậy mà đi kể ra, không biết có phải tụng kinh nhiều quá tới ngu luôn rồi không?

Giờ chửi tổ tông mười tám đời Trí Không cũng vô ích, phải nghĩ cách ứng phó, phải làm sao? Tất nhiên là nói dối rồi.

" Nếu thế ta kể cho các vị, năm năm trước Hợp Châu hiến loạn, phản quân bao vây huyện thành Thạch Kính, vừa vặn có hai người bệnh cần dùng thuốc, mà thuốc này chỉ mọc trên Quỷ Cốc Phong, ta mạo hiểm xuyên qua sự phong tỏa của phản quân, vượt qua nguy hiểm trùng trùng lên núi." Tả Thiếu Dương cố tình kéo dài câu chuyện, trong đầu nhanh chóng sắp xếp một câu chuyện hợp lý, chuyện năm đó ngoài y và Miêu Bội Lan, Vượng Tài thì không ai biết cả:

" Khi ta sắp tới đỉnh núi thì phát hiện ra một vực thẳm, đi men theo thấy một cái cầu treo, ta liền đi qua, nơi đó toàn mây mù, chỉ có vài bước mà không nhìn thấy gì nữa, đành lần mò tìm thuốc. Đến lúc trời tối, ta vào bụi cây ngủ, định mai hái thuốc. Khi trời sắp sáng, ta nghe thấy trên đỉnh nói có tiếng chém giết và tiếng kêu gào, ta rất sợ, liền trốn bụi cỏ không dám ra."

" Trời sáng, ta phát hiện đỉnh núi bốc khói, không còn tiếng chém giết nữa, ta bạo gan đi lên, thấy một tòa miếu đã bị thiêu quá nửa, lửa vẫn còn chay, khắp nơi là tử thi, nam nữ đều có, rồi ta thấy một hòa thượng già ..."

Lạt ma gia hỏi gấp:" Ông ấy trông thế nào?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận