Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 514: Trường An như miếng đậu hũ. (1)

“ Thiếu gia lại thua rồi.” Dọc đường nhàn rỗi, Bạch Chỉ Hàn và Tả Thiếu Dương thường xuyên đánh cờ giết thời gian, kỳ nghệ của nàng tiến bộ rất nhanh, trước kia hai người thường đánh ngang tay bây giờ nàng thắng nhiều thua ít, chẳng nể nang y chút nào:

Chuyến đi này với Tả Thiếu Dương mà nói chẳng thú vị chút nào, hoàn toàn không thể so với lần đi Long Châu, xe ngựa thì lắc lư làm y phát ốm, đã thế còn có tên đánh xe ngồi ngoài, trong xe không làm gì được Bạch Chỉ Hàn. Ở trọ thì cha y ngay phòng bên cạnh, đùa nghịch một chút cũng không dám, phải nói cực kỳ vô vị. Có phương tiện giải trí duy nhất là chơi cờ cũng thua ngày một nhiều, làm sao mà vui cho được chứ.

Tả Thiếu Dương hừm một tiếng:” Ván này không tính, nàng đi lại. Không được, không được, xí xóa chơi lại!”

Bạch Chỉ Hàn không chiều cái thói xấu này của y:“ Thiếu gia, lúc đó Chỉ Nhi chỉ trượt tay rơi cờ xuống bàn thôi, sao khi đó thiếu gia không nói đi, bây giờ thua rồi lại kiếm cớ.”

Tả Thiếu Dương lảng đi:” Nghe ngoài đường có vẻ náo nhiệt lắm, chắc là sắp tới nơi rồi.”

Bạch Chỉ Hàn vén rèm cửa nhìn ra ngoài, gọi:” Thiếu gia, đúng là tới kinh thành rồi đấy.”

“Thế à?” Tả Thiếu Dương nghe vậy cũng ló đầu ra ngoài quan sát, dưới ánh nắng hơi chói mắt, cổng thành trang nghiêm to lớn ở phía trước hiện ra sừng sững:

Cảm nhận đầu tiên của Tả Thiếu Dương là … hôi quá, xui xẻo thể nào ngay bên cạnh xe của y có một đội lạc đà, bọn chúng to lớn, hôi hám lại còn hay nhổ nước bọt, làm y thụt đầu vào ngay tức thì.

Người Hằng Xương dược hành thường xuyên lên kinh thành nên nhập thành không có vấn đề gì, bọn họ vào thành từ cổng Minh Đức phía nam thành, đây cũng là cổng lớn nhất của thành Trường An gồm năm cổng thành lớn vào, đi vào một cái chính là Chu Tước đại nhai, có thể cho chín cỗ xe ngựa đi song song, dẫn tới thẳng hoàng thành.

Quen với mùi hôi rồi, Tả Thiếu Dương lại lần nữa thò đầu ra ngắm nhìn thành Trường An.

Kinh thành Trường An, trong ấn tượng của Tả Thiếu Dương, khi đó là đô thị phồn hoa nhất thế giới!

Thế nhưng lúc này hiện ra trong mắt Tả Thiếu Dương thì chỉ thấy đường rộng thênh thang, tường cao che khuất tầm nhìn, người qua kẻ lại tấp nập, rất hoành tráng, cơ mà có cái gì đó kỳ kỳ, không giống phố chính ở huyện Thạch Kính hai bên đường hàng quán san sát, ở đây chỉ thấy những bức tường kéo dài, thi thoảng thấy lác đác vài quán hàng nhỏ.

Nơi mà Tả Thiếu Dương cực kỳ hứng thú là hoàng cung rồi, nhưng vén rèm xe nhìn xa hết mức cũng chẳng thấy đâu, nghe đánh xe nói, hoàng cung ở phía bắc cơ, tuy đi thẳng tới là thấy, nhưng không nhìn thấy được, giọng điệu mang đầy vẻ tự hào của người đã từng tới kinh thành.

Thành Trường An có thể nói là thành trong thành, lúc này tên đốt nát Tả Thiếu Dương mới mở mắt ra, tất cả các khu dân cư của thành được những bức tường bao quanh, phân chia thành từng phường, cực kỳ chỉnh tề, cứ như là từng miếng đậu hũ vậy.

Cái này rất giống với khu dân cư nhỏ ở đô thị hiện đại, thậm chí đáng nể phục hơn nữa là phường nào cũng hình dáng vuông vức, tất nhiên kích cỡ những miếng đậu hũ này khác nhau, có phường hơn nghìn hộ, có phường vài trăm hộ, chỉ cần đóng cửa phường lại một cái là thành tòa trạch viện độc lập.

Hơn nữa còn thực hiện chế độ quản lý khu nhà ở tách việt với khu thương nghiệp, trong thành chuyên môn thiết lập hai cái thị tập, gọi là Đông thị và Tây thị. Tất cả cửa hiệu thương nghiệp chỉ có thể mở ở hai nơi này, cho nên dọc đường đi không hề thấy các cửa hiệu, chỉ có thể thấy từng bức tường phường cao ngất, nhà cửa thấp một số ngôi nhà cao tầng đằng sau.

Tả Thiếu Dương không hiểu thương nghiệp nên không đánh giá được mô hình này có lợi không, nhưng thời đại này làm được như thế, y không ngờ.

Đương nhiên cái gì cũng có ngoại lệ, đó là khách sạn, y quán và xuân lâu. Vì xuân lâu kinh doanh chủ yếu về đêm, cho nên mở riêng một phường, là phường Bình Khang, nói gọi là khu đèn đỏ, không có giới nghiêm ở đây.

Còn khách sạn và y quán không bắt phải đặt ở Đông thị và Tây thị, mà có thể mở khắp nơi trong thành, đương nhiên là có cả trong các phường rồi.

Lý do đơn giản, vì đông thị và tây thị cũng mở cửa đóng cửa theo giờ, khi đó tất cả mọi người đều phải rời đi.

Thành Trường An giới nghiêm canh hai ( mùa hè hoãn nửa canh), giải trừ vào canh năm ( mùa thu sớm nửa canh), như thế nếu khách sạn và y quán mà cũng mở ở đông thị và tây thị thì bất tiện cho khách ra vào, cũng không phù hợp với người đêm hôm cần trị bệnh.

Ở triều Đường này, y và dược là tách biệt, mở dược hành là thương nhân, thuộc nghề hèn kém, còn lang trung tọa đường không phải thương nhân, là bách tính bình thường, dưới sĩ và trên nông.

Đoàn xe hai nhà đi được một đoạn trên đường Chu Tước thì rẽ phải vào con đường nhỏ hơn, nhỏ cũng đủ năm làn đường, người xe đi lại nườm nượm. Trong đó khiến Tả Thiếu Dương chú ý nhất là những chiếc xe ngựa do bốn con ngựa kéo, đằng sau cái xe dài, chia làm hai hàng ghế, có tới hai mươi người ngồi, kinh ngạc thốt lên:” Nơi này có cả xe bus sao?”

Bạch Chỉ Hàn hiển nhiên chưa bao giờ nghe thấy từ này, hơn nữa phát âm cũng rất khó:” Thiếu gia, đó là loại xe gì?”

“ Ý ta là xe công, chở mọi người đi quanh thành phố ấy, như cái xe kia.”

Đánh xe cười lớn, hắn có vẻ rất thích khi thấy người khác tỏ ra ngơ ngác vì những thứ mới mẻ ở nơi này, mà hắn cũng chỉ là người Hợp Châu thôi chứ có khác gì, qua đó có thể thấy địa vị kinh thành trong lòng người dân Đại Đường ra sao.

“ Thiếu gia, vì thành Trường An rất lớn, nên triều đình cho phép xa hành hoạt động, những chiếc xe lớn này có phương hướng cố định, ví như đông tây thị, tháp Đại Nhạn tới hoàng thành hay Duyên Bình môn tới Hưng Hóa môn, mỗi xe có biển riêng. Ha ha, người vùng ngoài tới nhớ hết được mấy cái biển này cũng đau đầu lắm.” Đánh xe còn chỉ vào một hàng kiệu và xe ngựa cỡ nhỏ đỡ bên đường: “ Nếu thiếu gia không biết tuyến đường, hoặc là không thích chen chúc với người khác thì có thể thuê bọn họ đi tới nơi mình muốn.”

Cái gì, vậy là còn có cả taxi nữa, tòa thành này càng lúc càng khiến Tả Thiếu Dương phải bất ngờ, muốn nhảy xuống xe đi chơi một vòng, tạm thời phải hoàn lại, sắp xếp xong chỗ ăn ở đã cũng không muộn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận