Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 746: Nhận ơn báo đáp. (1)

Lưu Chính Hội còn đang nghĩ phải nói gì để kích động đám đông thì đột nhiên có một lão phụ nhân xông khỏi đám đông, nói to:" Ngươi nói láo, Tả đại phu là người tốt, cả nhà họ đều là người tốt chữa bệnh cứu người! Thứ cẩu quan ngươi ngậm máu phun người."

Tả Thiếu Dương ngước đô mắt ướt đẫm lên nhìn, thì ra là Lý đại nương, bà sống ở ngôi nhà nhở trong vườn thuốc nên thoát khỏi vụ vây bắt này. Chỉ thấy bà hai mắt đỏ hoe, nước mắt ào ào, vung nắm đấm khản giọng nói vớ xung quanh:" Chư vị hương thân, đừng tin tên cẩu quan này! Hắn toàn nói năng bừa bãi thôi! Lão phụ là người cùng khổ ở Hợp Châu, bị trúng phong không có tiền chữa, chạy hết y quán toàn thành không ai chịu chữa cho, chỉ biết đợi chết. Chính nhờ Tả đại phu giữ lại, chữa khỏi bệnh lão phu."

" Hợp Châu xảy ra chiến loạn, nạn đói khắp nơi, toàn thành chết đói vô số, cả nhà Tả công tử không chỉ quyên tặng lương thực cho quân đội, còn mở lều nấu cháo cứu tế, lên chiến trường cữu chữa thương binh suýt nữa mất mạng .... Chuyện này ở Hợp Châu không ai không biết, không ai không hay, được Triệu vương gia đề bút thưởng tấm biển ủng quân giải mô nữa ..."

Giọng Lý đại nương rất to, nói rất nhanh, thoáng cái đã tuôn ra một tràng dài, Lưu Chính Hội quát:" Câm miệng, ai cho điêu phụ ngươi tới đây nói quàng nói xiên! Vả miệng cho ta."

Mấy giáp binh xông tới, tóm lấy Lý đại nương vả miệng bôm bốp, kệ máu mồm máu mũi trào ra, bà vẫn kêu to:" Tả công tử lập y quán Xích Cước là để chữa bệnh miễn phí cho bách tính có gì sai, ngài ấy đi xa mấy tháng, các ngươi ở nhà thông đồng với nhau hại ngài ấy ... Ta biết vì sao, vì đệ đệ của bà nương ngươi là người Vu gia."

" Trước kia Vu gia vì chê Tả gia nghèo nên hủy hôn, không gả tôn nữ cho Tả đại phu, Vu gia tham tiền tráo trở, bất nhân bất nghĩa, bị mọi người phỉ nhổ, cho nên ngươi hãm hại người ta báo thù ..."

" Vu gia thông đồng với ngươi, ỷ thế ức hiếp người khác, hãm hại người tốt như Tả công tử, các ngươi sẽ không chết tử tế đâu! Thiên lôi sẽ đánh chết các ngươi ..!"

Hỏng rồi, chuyện này đáng lẽ không thể để Vu gia có chút dính dáng gì, đến khi Tả Thiếu Dương chết mới có thể mang chuyện cũ ra nói. Nếu bây giờ Vu gia bị kéo vào chuyện rắc rối này, với tính thích chuyện đồn thổi của người Trường An, làm gì có thể nói được gì hay ho, không bị họ suy diễn đủ thứ mới là lạ. Lưu Chính Hội tức tối quát lớn đám binh sĩ:" Câm mồm! Điêu dân to gan, ngươi dám chửi mắng mệnh quan triều đình … Các ngươi đang làm gì thế hả, bắt mụ lại."

Đám giáp binh định bắt người mang đi, Lý đại nương vùng vẫy kiệt lực hô hoán:" Cẩu quan, ngươi đánh chết ta đi, ta biến thành lệ quỷ cũng không bỏ qua cho ngươi! Cẩu quan! Ngươi là thứ ma quỷ ăn thịt người không nhả xương."

Lưu Chính Hội đã bao giờ bị người ta chửi mắng giữa phố như thế, anh danh cả đời bị hủy trong tay mụ điêu phụ này rồi, giờ có bắt đi xử tội chết mụ ta cũng không vãn hồi lại được nữa.

Một tên giáp binh cơ trí vung tay chặt gáy Lý đại nương làm bà ta ngất xỉu, tiếng chửi mắng ngừng bặt.

Người Tả gia nãy giờ khóc gào van xin giáp binh tha cho Lý đại nương, nhưng ai thèm để ý tới họ. Tả Thiếu Dương bị đeo cái gông rất nặng, tới hai mươi cân, đứng thẳng còn khó, hai tay kẹp trước mặt, lại còn nối với xích sắt ở chân chỉ trọng phạm mãi có đãi ngộ này, y trừ trơ mắt nhìn Lý đại nương bị đánh ngất thì không làm được gì hết, lửa giận muốn thiêu cháy bản thân thành than rồi.

Tiếng hô của Lý đại nương ít nhiều đánh động người xung quanh, mấy tên du thử du thực không tùy tiện hô hào chửi bới ném đồ vào Tả gia nữa, thành ra lúc này chỉ còn đám người Đỗ gia, Vu gia, Lưu gia trà trộn vẫn còn la hét, nhưng chẳng khác gì đá chìm đáy biển.

Bỗng nhiên lại có một lão phụ rẽ đám đông đi ra, theo sau có đôi phu phụ trung niên, quỳ trước mặt Lưu Chính Hội khấu đầu:" Đại lão gia, phải chăng có chuyện hiểu lầm? Tả đại nhân là người tốt đấy, ngài ấy chữa bệnh cho bách tính cùng khổ đều không lấy tiền, hơn nữa không phải là lang băm, ngài ấy y thuật cao minh, cứu sống không ít bách tính. Trượng phu của dân phụ nhờ ngài ấy mới thoát khỏi nguy hiểm, tuy sau nà chết, nhưng đó là do bị người ta hại chết, cả nhà chúng tôi nhớ ơn ngài ấy! Đại lão gia, cầu xin ngà tra thật rõ, chắc chắn có người hãm hại tả đại phu."

Tả Thiếu Dương nhận ra, đó là nông phụ được mình chữa khỏi bệnh chảy máu mũi, trượng phu chính là Ngưu bả thức bị trúng phong. Nhà bọn họ ở gần đây, nghe thấy đường phố xôn xao thì chạy tới, chứng kiến thảm cảnh Tả gia, lòng như đao cắt, lớn gan chạy ra cầu xin.

Lưu Chính Hội nghiêm mặt quát:" Thứ xuẩn phụ, tên Tả Thiếu Dương này là kẻ nham hiểm, y chuyên dùng ân huệ nhỏ lấy thiện cảm người khác, chẳng qua là để che giấu tội ác lớn của mình thôi! Các ngươi đều là kẻ ngu dốt bị lừa gạt, chớ nói nữa, mau mau tránh ra."

Ngưu lão thái vẫn quỳ khấu đầu không thôi.

Thế rồi trong đám đông có người hô:" Tả đại phu là người tốt, cha ta bị bệnh nặng tới các y quán cầu y không ai chữa được, ngài ấy tới chữa cho cha ta. Cẩu quan nói láo, Tả đại phu không phải lang băm."

Đám giáp binh mắt như cú vọ lùng sục xem ai lên tiếng, người đó ẩn trong đám đông làm sao thấy, lại có người hô:" Mẹ ta được Y quán Xích Cước chữa khỏi bệnh, còn không mất tiền … Tả đại nhân mở y quán đó thực sự giúp được rất nhiều người nghèo khó."

" Thúc thúc ta cũng thế, y quán Xích Cước chữa khỏi cho thúc ta đấy."

" Đại lão gia, nhất định có nhầm lẫn rồi ..."

Mới đầu mấy người còn dám ẩn trong đám đông hô hào, sau ngày càng nhiều người đi ra, những người này đều là bách tính ăn mặc rách rưới. Kỳ thực rất đông người không hề biết Tả Thiếu Dương là ai, nhưng thời gian qua, bọn họ đi khám bệnh giả lấy thuốc, đem bán lại, ít nhiều kiếm được ít tiền, đại phu y quán đều biết, nhưng mắt nhắm mắt mở cho họ làm thế.

Suy nghĩ bách tính là, làm quan tham ô tiền không phải chuyện bình thường à, nhưng có viên quan nào ăn tiền có nhớ bách tính chưa? Tả đại nhân ăn thịt để bách tính bọn họ được khúc xương cơ mà, thế là đáng quý lắm rồi. Huống hồ Tả đại nhân có lấy tiền của họ đâu, là lấy tiền của đám nhà giàu khác, chia phần cho bọn họ nữa chứ.

Tả đại nhân có chiếm đoạt thê nữ của ngươi không? Không! Tả đại nhân có chiếm đoạt ruộng đất của ngươi không? Cũng không! Tả đại nhân chẳng làm gì bất lợi cho ngươi, lại còn giúp mọi người có thêm một đường kiếm sống là gì?

Như thế không phải Tả đại nhân là người tốt thì là gì?
Bạn cần đăng nhập để bình luận