Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 441: Không ai cày cấy.

Tả Thiếu Dương rời nha môn châu phủ về nhà nói với cha chuyện lấy ruộng trừ nợ, Tả Quý không ý kiến gì, trước kia Lưu hỏa trưởng cũng khuyên ông như thế, chẳng qua là nhi tử mất tích không có lòng dạ nào, giờ phải chấp nhận chứ sao, đợi đại quân về kinh thành thì coi như mất, đấy là trong trường hợp quan quân chiến thắng.

Nhà cũng đã có tới 80 mẫu ruộng chưa kiếm được điền hộ, lại thêm 50 mẫu nữa, thôi thì cứ nhận vào tay cho dễ lập kế hoạch, Tả Thiếu Dương liền tới hộ phòng ở huyện nha, tỷ phu của y là thư lại nơi này. Gần đây chẳng ai làm việc ở chỗ này nữa, nếu không giống tỷ phu y đi giúp đỡ sửa thành thì cũng nằm nhà rồi, có điều Đại tướng quân đã giao dặn, cho nên Tiền tri huyện sai người gọi thư lại tới làm thủ tục sang tên.

Theo lý mà nói thì thư lại còn phải dẫn bọn họ ra ngoài thành, chỉ rõ điền sản, giao cắt rõ ràng, nhưng nhìn thư lại gầy tới mức cảm tưởng hắn sẽ chết trước khi tới nơi, cho nên không làm phiền hắn. Dù sao đất bán ra có giấy vẽ ghi rõ vị trí, tỷ phu rất rõ đất đai ở đâu, lại có lệnh Đại tướng quân, ai dám cả gan gian lận gì ở đây.

Tả Thiếu Dương đi tìm hộ bộ để hỏi xem có thể mua được lúa giống không, thư lại hộ bộ nói, tất cả lương thực trong kho nha môn bao gồm cả lúa giống đều thuộc quyền quản lý của quan quân rồi, cho nên phải tìm họ thương lượng.

Bắt đầu có cảm giác lo thủ tục hành chính thời hiện đại rồi, chạy hết cửa này tới cửa khác, vừa xong còn ở nha môn châu phủ, chạy một vòng quay lại chỗ cũ. Tả Thiếu Dương tới nơi không biết tìm ai, chỉ quen mỗi Phó Cung, nhưng hắn là thân vệ của Đại tướng quân không phải người lo mấy chuyện này, được cái quân sĩ rất nhiệt tình với y. Sau khi nghe trình bày liền dẫn tới gặp một vị hỏa trưởng phụ trách trông kho.

Tả Thiếu Dương nói muốn mua lúa giống để trồng, không thể chậm trễ nếu không lỡ nông vụ mất, hỏa trưởng đó nói nếu trước kia thì hắn có thể tự quyết, nhưng từ khi xảy ra vụ việc quan binh cấu kết gian thương lén bán gạo, những chuyện này phải bẩm lên đại tướng quân, đồng thời vỗ ngực đảm bảo sẽ chuyển lời giúp y.

Đoán chừng không có vấn đề gì, Tả Thiếu Dương trở về cùng cha thương lượng cách chiêu mộ điền hộ. Tả Quý Kiến nghị viết một cáo thị thật lớn dán trên tường ở nơi phát cháo, sau đó nhờ Đinh Tiểu Tam và huynh đệ Lý gia học thuộc lòng, khi phát cháo đọc ra cho nạn dân biết.

Cả sáng vừa rồi hiệu thuốc chỉ có hai người tới khám bệnh, bây giờ ai cũng bôn ba kiếm cái ăn giữ mạng, chả ai khỏe hết, cũng chẳng thể phân biệt được đâu là đau ốm do bệnh tật, đâu là do đói, hai người kia một là bệnh kinh niên, còn một là quá đói, cho bát cháo thuốc, là loạng choạng bò đi.

Buổi trưa là thời gian Tả gia phát cháo, đây là lần đầu tiên Tả Thiếu Dương tham gia.

Quan quân cầm binh khí đứng thành hai hàng, còn người lĩnh cháo xếp thành hàng dài rất trật tự, không phải chỉ có người quần áo rách rưới như ăn mày, mà còn cả người y phục hoa lệ chỉnh tề, chỉ là mặt sưng như bóng, hai mắt vô thần mở to, mong ngóng đội ngũ nhanh tiến lên, sớm nhận được cháo.

Trông thấy cảnh này Tả Thiếu Dương vốn đã chuẩn bị một bài phát biểu đành thôi, y cũng từng chịu đủ khổ khi đứng dưới trời nắng gay gắt nghe lãnh đạo bên trên nói những lời tâm huyết rồi.

Đinh Tiểu Tam và bốn huynh đệ của Lý gia chia nhau ra đọc lớn nội dung cao thị, rất đơn giản, chỉ vài câu :" Quý Chi Đường tả gia có hơn trăm mẫu ruộng tốt ngoài thành, hiện chiêu mộ điền hồ, điền tô mỗi mẫu một thạch, người có ý liên hệ."

Cáo thị dán xong, thêm năm người không ngừng nghỉ tuyên giảng, có thể nói mỗi người lĩnh cháo đều nghe thấy, tiếng cảm tạ tán tụng vang lên không dứt, nhưng cho tới khi thùng cháo thuốc lớn phát hết, lại chẳng có một ai tới đăng ký.

Tả Thiếu Dương phần nào lường trước chuyện này cũng chỉ mang hi vọng nhỏ nhoi thôi, chặn một trung niên nam tử áo gấm lại hỏi:” Đại thúc, có biết vì sao không ai nhận thuê ruộng không, chẳng lẽ vì tiền giao tô quá cao?”

Trung niên nam tử áy náy chắp tay nói: “ Đa tạ Tả gia hơn tháng qua liên tục cứu tế, nếu không rất nhiều người ở đây chết cả rồi, tiền tô rất hợp lý, nhưng mà ... Biết nói sao với cậu đây, người trong thành thì đa phần không biết cày cấy, nông hộ thì phần lớn ra ngoài hái rau đào rễ cây ăn, số ít lĩnh cháo cũng đã cực kỳ sợ hãi nơi này, một khi đình chiến là bọn họ đều chạy hết, kiếm lấy con đường sống .... Ân nghĩa Tả gia không ai quên, ai cũng muốn giúp, nhưng cũng phải sống được mới giúp được chứ.”

Quả nhiên là thế, Tả Thiếu Dương không nói chuyện này cho cha mẹ hay những người khác, nếu không họ không yên tâm đi, phát hết cháo lại chạy tới nha môn châu phủ một chuyến, vị hỏa trưởng kia nói Đại tướng quân đã rời thành, trước khi đi có nói, đây là chuyện nhỏ, mai tới mua lúa giống là được.

Tả Thiếu Dương không ngờ chuyện lại thuận lợi như thế, thậm chí y còn chưa nói là mua bao nhiêu, đem tin tức này báo về, mọi người đều mừng rỡ, lập tức tổ chức hội nghị, thương lượng vấn đề xuân canh.

Nói là hội nghị cho oai chứ hội nghị chỉ có 8 người, trong đó 5 người là lực lượng chính bao gồm Miêu Bội Lan và bốn huynh đệ Lý gia, Tả Thiếu Dương ngoài chỉ huy không biết làm gì, Lý đại nương và thê tử Lý Đại Tráng chưa bằng một nửa nhân lực, còn những người khác đều chuẩn bị chạy nạn cả rồi.

Năm mươi mẫu ruộng của nha môn rốt cuộc ra sao còn chưa biết, còn tám mươi mẫu ruộng của Tả gia thì Lý đại nương sáng nay đã đi xem qua, chỉ có non nửa từng được điền hộ thuê, quá nửa bỏ hoang nhiều năm, cho nên muốn canh tác trở lại càng nhiều việc phải làm.

Hiện giờ đã là cuối tháng ba, cần phải làm đất, ngâm giống, cày bừa, gieo mạ, quá nhiều việc, không lập kế hoạch thì lỡ vụ là cái chắc.

Tả Thiếu Dương trình bày sơ qua tình huống:” ... Tình hình bây giờ cơ bản là như vậy, giống lúa không phải lo, còn cầy cấy thì chỉ có thể dựa vào chúng ta thôi, mọi người nói xem phải làm sao?”
Bạn cần đăng nhập để bình luận