Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 599: Không cần ai giúp. (2)

Tạ ơn Lưu y chính xong, Tả Thiếu Dương nghĩ, bệnh nhân không tới với mình thì mình đi tìm bệnh nhân, nghĩ một lúc thấy làm thế khôgn ổn lắm, nếu mình khám bệnh xong, người ta cám ơn rồi lại vào chỗ Lưu y chính hoặc họ Mã kia khám lại, tệ hơn là y công, y sư nào đó thì mất mặt.

Bây giờ cũng đủ mất mặt rồi, còn sợ gì nữa, cứ ra ngoài xem thời cơ như thế nào, thấy y đi đi lại lại ở đại sảnh, đoán ra nguyên nhân nên xung quanh cứ thi thoảng lại đưa mắt nhìn, Tả Thiếu Dương thấy nóng máu, cảm giác tất cả đang cười mình, kể cả người ta vô tình liếc qua, lọt vào mắt y cũng thành nhìn đểu nhạo báng.

Thế nhưng Tả Thiếu Dương không hề nhầm, Bi Vàng rất nhạy cảm với thái độ thù địch của người khác, lông nó hơi xù lên, há miệng nhe răng, nếu không phải được Tả Thiếu Dương vỗ đầu trấn an thì chắc chắn có kẻ đổ máu rồi. Bi Vàng được chăm sóc rất tốt, bây giờ nó nặng gần 5 – 6 kg, cái răng nhe hết ra dài tới sáu phân, ngoạm cho một cái thì vết thương không nhẹ.

Cuối cùng y tìm được cơ hội.

“ Lão bá, thuốc này phải đợi nguội chút rồi mới uống nhé.”

Lão giả một lão giả mặc áo vải gai, mặt nhăn nheo, nhận lấy thuốc từ tay hỏa kế, đang chuẩn bị trả tiền nghe Tả Thiếu Dương nói thế, hỏi lại:” Đại nhân, vì sao lại thế?”

Tả Thiếu Dương cố ý nói lớn:” Lão bá, thứ Ngô thù du thang, này trị chứng hư hàn, lão bá thường ngày hay ho khan, đau đầu, đúng không?”

“ Đúng rồi.” Lão giả ngạc nhiên:” Đại nhân không cần khám mà cũng nhìn ra được bệnh của lão hủ sao?”

“ Vừa rồi ta nhìn thấy lão bá không ngừng day huyệt thái dương, lại nhìn đơn thuốc, suy ra không khó.”

“ Ha ha, đại nhân nói không sai chút nào, cứ ăn cơm xong là ta buồn nôn, nhưng chỉ nôn ra nước, đau đỉnh đầu, uống thuốc giảm đau không có tác dụng, phải rồi, chân lạnh, còn tiêu chảy nữa.”

“ Thương hàn luận có viết, nôn khan, sùi bọt mép, đau đầu, chữa bằng Ngô thù du thang.” Tả Thiếu Dương mỉm cười giải thích:” Chỉ là thuốc này cách uống khá đặc biệt, lão bá dạ dày lạnh, mà ngô thù du là thứ vị nóng, phải đợi lạnh mới uống, như thế mới phát huy được toàn bộ dược hiệu của nó. À phải, sau khi uống thuốc, người nhớ nằm trên giường chừng một bữa cơm nhé.”

Lão giả càng kinh ngạc:” Uống thuốc xong lại còn nằm, lão hủ chưa bao giờ nghe nói tới.”

“ Không phải thuốc nào cũng cần nằm, mà là thuốc này cần thế. Vì Ngô thù du thang có tác dụng phụ là đau đầu, chóng mặt, tức ngực, đôi khi còn buồn nôn, lão tbá đừng lo, đây là phản ứng bình thường của thuốc, chỉ cần nằm một lúc là khỏi.”

Không ít y công, y sư xung quanh chưa từng nghe thấy điều này, lắng nghe càng chăm chú, nhất thời những âm thanh trong y quán lắng hẳn xuống, nhiều bệnh nhân không biết chuyện gì, nhưng thấy mấy vị đại nhân trong y quan đều dừng tay nhìn về một phía cũng im lặng, có con nhỏ thì bịt mồm nó lại.

Lão giả vỗ đùi:” Đại nhân nói đúng quá rồi, chẳng trách mà trước kia uống thuốc đều thấy khó chịu, cứ tưởng thuốc không đúng bệnh, ài, chưa có lang trung nào giải thích kỹ càng cho người bệnh như thế. Thám hoa đại nhân đúng là có tấm lòng y giả như phụ mẫu.”

“ Lão bá quá lời, giờ ta phải về phòng khám bệnh, không tiếp người được nữa.”

“ Đại nhân đi thong thả.”

Nhất cử nhất động của y được người trong y quán chú ý, cho nên liền có mấy cái tên dựng đứng lên như tai thỏ, nhất là y sư phát hiện ra là lão giả mình vừa khám bệnh cho thì mặt tối sầm lại.

Cứ thế có người bệnh vào đại sảnh, Tả Thiếu Dương lấy danh y chính ra, người khác kê đơn, y đòi xem rồi bình phẩm. Y không giống những đại phu bình thường thích cố tình lời cao vời sâu xa, y có nền tảng cơ sở rất sâu, luôn biết biến thứ xâu xa thành đơn giản dễ hiểu. Tả Thiếu Dương không khám bệnh, y chuyên môn đợi người khác khám xong thì tới bình phẩm đơn thuốc của người khác, chuyện bới bèo ra bọ thì dễ lắm, nhưng Tả Thiếu Dương không gây sự vô lý, y nói luôn có chứng có cứ, giảng giải chi tiết về bệnh tình, đơn giản dễ hiểu, người bệnh chỉ cần nghe y phân tích bệnh tình, không ai không tin.

Kỳ thực Tả Thiếu Dương cũng lâu rồi không làm thế, nhưng hôm nay lấy danh tiếng, gần như có thể nói là y khoe kiến thức rồi.

Lưu y chính vẫn lưu ý tới việc Tả Thiếu Dương làm, thi thoảng rảnh rỗi cũng ra đại sảnh lắng xuống lắng nghe y giảng giải, phục lắm, vị thám hoa lang này không chỉ y thuật rất cao, thủ đoạn cũng không thấp, xem ra mình nhiều chuyện rồi, người ta căn bản không cần mình giúp.

Những bệnh nhân khác trong đại sảnh chứng kiến cảnh này thì ghé tai nhau hỏi lai lịch của Tả Thiếu Dương, biết nội dụng trên tấm biển “quảng cáo kia”, người có bệnh liên quan liền tìm tới Tả Thiếu Dương chữa bệnh.

Buổi sáng bình phẩm đơn thuốc cho mười người bệnh, buổi chiều bình phẩm đơn thuốc bảy người, không cái nào không chuẩn xác, bới ra vấn đề khiến người khác á khẩu. Vừa hết giờ làm nghênh ngang về trước, không đứng lại nhường đường cho Liêu y giám vừa từ phòng đi ra, ông coi ta như không tồn tại, ta cũng coi ông như cục cứt, không tôn trọng người ta đừng mong người ta tôn trọng mình.

Thực ra chuyện hôm nay Tả Thiếu Dương làm rất dễ đắc tội với người khác, chẳng ai thích bị người khác bình phẩm đơn thuốc của mình, nhưng ở y quán này, y còn sợ đắc tội với người ta sao?

Tiếp theo đó Tả Thiếu Dương cứ như vậy mà làm, nhưng y cũng không quá đáng làm người ta mất mặt, vừa đủ để người khác khó chịu thôi, nếu ai phạm sai lầm y nói riêng để người đó tự sửa đơn. Mấy y sư bắt đầu sợ rồi, liền bảo hỏa kế nếu có người bệnh đúng như tờ giấy kia thì dắt vào cho Tả đại nhân, không ai muốn đơn thuốc của mình bị y đánh giá nữa, chẳng may kê đơn sai bị y nói thẳng ra trước mặt bao người thì dấu mặt vào đâu.

Thế nên tới ngày thứ ba thì Tả Thiếu Dương không cần ra đại sảnh chào hàng nữa, có hỏa kế đưa người bệnh tới cho y rồi, bệnh nặng rất ít, toàn là thương phong, do trời lạnh mà ra, ở cái thời một trận ốm có thể giết người ấy, trong mắt bách tính thì bệnh cực nghiêm trọng rồi, nhưng trong mắt Tả Thiếu Dương hiển nhiên chẳng là gì.

Có việc để làm, thời gian trôi qua rất nhanh, tâm trạng cũng vui vẻ, về nhà còn kể lại chuyện ở y quán, cả nhà thấy thế đều yên lòng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận