Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 493: Vào kinh thi hộ. (1)

Sau khi thông qua kỳ thi cấp châu sẽ được gọi là cử nhân, tiến kinh tham gia cuộc thi mang tính toàn quốc, là đại khảo, xuân vi hay thi hội. Vượt qua thi hội sẽ tham gia thi điện do hoàng đế đích thân chủ trì, người đứng đầu chính là Trạng Nguyên lang mà chúng ta đều biết.

Mặc dù đỗ đầu y khoa cũng gọi là Trạng Nguyên đấy, song người ta sẽ gọi là trạng nguyên y cử để phân biệt, tuy chẳng phải là trạng nguyên đúng nghĩa, song ít nhất cũng là có cái danh.

Tả Thiếu Dương kinh ngạc tới quên cả bào Ngũ chưởng quầy đứng dậy:” Ông muốn ta vào kinh thi hộ?”

“ Toàn bộ chi phí công tử vào kinh tham dự khoa cử sẽ do Ngũ gia chi trả, hai mươi lượng này chỉ là tiền công tử chuyên tâm học tập cho tới lúc đó, không phải phân tâm khám bệnh nữa. Kể cả công tử có không đỗ, Ngũ gia vẫn trả thêm mười quan tiền vất vả, còn nếu thi đỗ xuân vi, xin báo đáp 100 quan, nếu lọt vào mười thứ hạng đầu, báo đáp 200 quan. Còn nếu công tử đánh một chuyến đoạt khôi, giành được trạng nguyên, lão hủ báo đáo 500 quan, quyết không nuốt lời. Mong công tử thành toàn cho nguyện vọng cả đời này của lão hủ. Mong công tử thành toàn cho nguyện vọng cả đời này của lão hủ.”

Ngũ chưởng quầy dập đầu bái lạy, cho thấy ông ta khao khát cỡ nào, ánh mắt Ngũ Thư cũng nóng bỏng tha thiết, làm Tả Thiếu Dương rợn cả người.

Y khoa thi hội nếu đỗ có thể được vào thái y giám, quan tòng bát phẩm, cấp bậc khá cao rồi, cho nên nhiều nho sinh thấy mình không có hi vọng đỗ ba khoa chính kia, cũng chuyển sang y khoa, cạnh tranh rất kịch liệt.

Lần này thi châu với Tả Thiếu Dương chẳng khác gì giết gà dùng dao mổ trâu, tuy không nói ra, nhưng y quyết chí đỗ đầu, không ngờ vì thư pháp quá thối nên tụt xuống thứ hai, làm y có chút khó chịu, giờ thấy có khả năng tiếp tục thách thức với y giả toàn thiên hạ, cũng có chút động lòng.

Huống hồ gia đình trải qua thời kỳ nghèo khó gian nan, tuy ngắn ngủi nhưng cũng đủ khiến Tả Thiếu Dương sợ hãi, nghĩ tới đêm đông lạnh tới mức đắp mấy cái chăn cũng không ngủ được đã rùng mình rồi, nhận thức tầm quan trọng của tiền càng sâu. Lần này cơ hội kiếm tiền nhiều như thế, nguy hiểm với y mà nói coi như không có, cùng lắm phí công sức hơn mà thôi, chẳng có lý do gì để từ chối.

Tuy cũng hơi sinh tơ tưởng nếu làm thái y có thể vào cung xem các vị nương nương xinh đẹp nhường nào, nhưng cái đầu quan trọng hơn, chả dại đi sờ mông hổ như thế.

Làm bạn với vua như chơi với hổ, câu này chẳng biết có từ bao giờ nhưng ai cũng thuộc làu, ngay lịch sử y học cũng có thể liệt kê danh sách dài dằng dặc danh y bị hoàng đế chặt đầu oan uổng. Một ví dụ rất nổi tiếng là Hoa Đà, khi đó mới chỉ đề nghỉ bổ đầu Tào Tháo chữa bệnh đã bị chặt đầu rồi, Tào Tháo còn chẳng phải là vua.

Coi như một chuyến đi chơi được rồi, Tả Thiếu Dương nói:” Ngũ chưởng quầy mời đứng dậy nói chuyện, ta là bậc hậu bối, không dám nhận lễ này đâu. Bao giờ phải lên đường?”

Ngũ chưởng quầy mừng khôn xiết, đứng ngay lên:” Tháng giêng năm sau.”

Vậy là vẫn kịp ăn Tết ở nhà, tốt rồi, Tả Thiếu Dương lại hỏi:” Đi mất bao lâu?”

“ Tính cả thời gian đi đường, chỉ mất một tháng.”

Một tháng cho dù không đỗ được thì ít nhất cũng kiếm được ba mươi quan, số tiền này ở nhà cả năm cũng chẳng có được. Nếu như thi đỗ, ít nhất còn kiếm thêm được 100 quan, chưa kể phần thưởng nếu đoạt khôi, vụ làm ăn này quá hời.

Tả Thiếu Dương rất muốn đồng ý, vấn đề duy nhất bây giờ là làm sao kiếm cớ lên kinh thành tận một tháng đây, cha y mà biết y đi thi hộ người ta thì không hiểu phản ứng thế nào, đang suy nghĩ thì nhìn thấy Bạch Chỉ Hàn nhìn y chằm chằm, môi mím chặt, biết nàng có điều muốn nói, nhưng chỉ vì cha con Ngũ Thư ở đây cho nên giữ thể diện cho y mà không lên tiếng, liền đứng dậy:” Hai vị đợi chút, ta muốn đi nhà xí, cáo lỗi.”

“ Không hề gì.” Cha con Ngũ Thư rối rít nói, họ cũng hiểu đây là quyết định quan trọng, người ta không dễ gì mà đồng ý ngay được:

Bạch Chỉ Hàn đi theo Tả Thiếu Dương, tới ngõ nhỏ chuyên dùng cho nhà chưởng quầy khách sạn và khách quý sống ở hậu viện, xung quanh không còn ai nữa, Tả Thiếu Dương đứng lại hỏi:” Chỉ Nhi, có phải cô không muốn ta nhận lời đúng không?”

Bạch Chỉ Hàn nghiêm mặt gật đầu:” Thiếu gia, thi hội sẽ kiểm tra nghiêm ngặt hơn thi châu nhiều lắm.”

Tả Thiếu Dương nhún vai dửng dưng:” Thì sao? Dù bị bắt cũng không thể tham gia khoa cử thôi mà, ta lại chẳng muốn làm quan.”

“ Hiện giờ không muốn, nếu như tương lai thiếu gia muốn thì không có cơ hội nữa rồi, lúc đó hối tiếc cả đời đấy.”

“ Không thể nào có chuyện đó.”

Bạch Chỉ Hàn từ tốn phân tích:“ Chỉ Nhi nói vạn nhất thôi, ví như xuất hiện biến cố gì đó, thiếu gia phải làm quan mới giải quyết được, hoặc là suy nghĩ của thiếu gia thay đổi, muốn tham gia khoa cử lấy công danh thì sao? Chúng ta không thể nói trước được chuyện tương lai, không nên tự chặt đứt đường lui như thế.”

“ Vả lại làm y quan không giống làm huyện lệnh huyện úy, tranh đấu ít hơn rất nhiều, thiếu gia vẫn có thể trị bệnh bách tính, y quan còn truyền thụ y thuật, quyết định sự vụ liên quan tới y thuật như trồng dược liệu mà thiếu gia vẫn muốn, còn nữa lần trước thiếu gia muốn mấy vị thuốc, chẳng phải thông qua Thang bác sĩ nhanh chóng có được đấy sao, làm quan rất nhiều lợi ích ...”

“ Đừng nói nữa.” Tả Thiếu Dương lòng có chút khó chịu, nói cho cùng Bạch Chỉ Hàn vẫn không từ bỏ ý định muốn mình thi cử làm quan, chuyện này thực sự quan trọng như thế sao, y không muốn tình cảm bọn họ vì chuyện này rạn nứt, cho nên lên tiếng cắt lời nàng:” Làm quan gì ta cũng không hứng thú ...”

Nói tới đấy thấy Bạch Chỉ Hàn vẻ mặt thương tâm thất vọng, nắm tay hai tay nàng, dịu giọng:” Chỉ Nhi, cẩn thận một chút sẽ không sao đâu mà, ở kinh thành xa xôi có ai biết ta là ai đâu mà nhận ra được.”

Lần trước coi như thôi đi, Ngũ gia lòng tham không đáy được nước lấn tới, Bạch Chỉ Hàn không yên tâm, nàng rụt tay lại, tỏ ý không nhượng bộ:” Thiên hạ không có bức tường nào không lọt gió, vào kinh thi hội sẽ kiểm tra vô cùng nghiêm ngặt, Ngũ gia còn chưa có bản lĩnh thông thiên tới mức mua chuộc được khảo quan kinh thành.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận