Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 086: Lại tới Miêu gia.

Người nhà Lý đại nương lại cám ơn một chập nữa, nhất là thê tử của Lý Đại Tráng, mấy ngày qua thiếu phụ này là người khổ sở nhất, vì nàng mà bà bà mắt bệnh nặng như thế, bốn huynh đệ Lý Đại Tráng đều nhìn y như kẻ thù, đoán chừng Lý đại nương làm sao thì nàng cũng đừng mong sống nữa.

Hôm ở Quý Chi Đường, Tả Thiếu Dương đã chứng kiến cung cách đối xử của Lý Đại Tráng với thê tử, xem chừng ở thời đại phong kiến tư tưởng lạc hậu nghiêm trọng này chẳng có ai bênh nàng, hôm qua tới đây còn thấy thiếu phụ ấy rúm ró trong góc nhà như con chó tội nghiệp, thoáng suy nghĩ nói với huynh đệ Lý Đại Tráng:” Bệnh của đại thẩm chủ yếu do sức khỏe suy giảm, hàn tà xâm nhập, không nên để đại thẩm làm việc bên bờ sông gió lớn nữa.”

Y cũng chỉ khéo léo nói đỡ thiếu phụ kia vậy thôi, hiệu quả đến đâu y chịu.

Tả Quý sáng sớm tới khám lại biết bệnh Lý đại nương khỏi hẳn, tuy vui mừng lại chẳng hiểu vì sao, dù tìm hiểu bã thuốc cũng không nắm được, vẫn là thuốc ông kê, thay đổi không đáng kể. Cho dù thế trong một đêm trị được hai bệnh khó, lòng phơi phới, ngồi bên giường cùng hàng xóm láng giếng tán gẫu trên trời dưới bể, lấy đó phát tiết niềm vui trong lòng.

Nói cười cao hứng một hồi, thấy nhi tử cũng xem xong bệnh, Tả Quý đứng dậy nói:” Con theo cha ra ngoài một chuyến.”

Hai cha con đi ra khoảng sân trống trước nhà, Tả Quý hỏi:” Nghe nói đêm qua con lại tới nhà Lý đại nương?”

“ Dạ.”

“ Ừ, tình hình khi đó thế nào?”

Tả Quý giữ tự trọng nên không hỏi thẳng con mình sao thuốc của mình lại có hiệu quả, Tả Thiếu Dương đem chuyện trải qua kể một lượt, câu "đại độc trị bệnh, thập khứ kỳ lục" thì trước đó Tả Quý cũng đọc trong sách sửa sai do Tả Thiếu Dương viết rồi, lúc đó cũng không để ý, bây giờ mới có cảm giác choàng tỉnh. Lúc đầu đọc sách ông cảm giác sách đó hơi ngắn gọn một chút, nghe hơi khó hiểu, xem ra lão linh y đó quá cao thâm, bọn họ lĩnh hội không đủ, đây gọi là sư phụ dẫn qua cửa, tu hành tùy từng người, thành tựu ra sao phải xem vào năng lực mỗi người, chứ đọc thuộc cũng vô ích.

Nghe con mình phân tích đường lối dùng thuốc, Tả Quý cảm giác rất mới mẻ, lại càng sùng bái vị tiên sinh kia. Hai cha con nói chuyện xong quay về nhà, hàng xóm nhiều người tới hỏi ké bệnh lặt vặt, cái này mấy chục năm hành y Tả Quý kinh nghiệm hơn hẳn Tả Thiếu Dương rồi, giờ lại tiếp nhận lý luận mới, càng dư sức ứng phó.

Tả Thiếu Dương vờ vịt ngồi tiếp một hồi rồi kiếm cớ chuồn mất, định bụng tới nhà Miêu Bội Lan xem thế nào, cẩn thận vác theo cả rương thuốc để nàng không cảm thấy quá đường đột.

Trí nhớ y rất tốt, cho dù chỉ tình cờ đến nhà nàng một lần khám bệnh cho mẹ nàng, vẫn nhớ tương đối, đường trong thôn lại đơn giản, cho nên đi một lúc nhìn thấy bốn đứa bé đang chơi ở cửa.

Mặt trời mùa đông chẳng ấm áp tẹo nào, hôm nay trời lại bầu trời âm u, có mây mù che lấp, chẳng chiếu được ánh nắng xuống, ngược lại thi thoảng gió luồn theo khe núi thổi xuống còn lạnh thấu xương, khó chịu vô cùng, chẳng bằng ở trong nhà.

Chỉ thấy một đứa bé trai gần 10 tuổi, đầu cạo trọc, để lại một cái chỏm trên đỉnh, tay áo sắn tới khuỷu đang múa võ, ba đứa còn lại vỗ tay reo hò cổ vũ.

Nghiêm túc mà nói Tả Thiếu Dương không thích trẻ con, chúng phiền nhiễu, khó bảo, nói chung là không ưa nổi. Có điều bản lĩnh đối phó với trẻ con thì y thừa, từ xa vỗ tay:” Tiểu huynh đệ, võ công thật cao cường.”

Thằng bé quả nhiên sập bẫy, ưỡn ngực nói:” Đương nhiên, tỷ tỷ của đệ dạy đó, trong thôn này không đứa bé nào đánh lại đệ đâu.”

Nha đầu đó biết võ công? Cũng không quá ngạc nhiên, nếu không có chút võ nghệ phòng thân, sao nàng dám một mình vào núi lấy củi như thế, cả trời tối cũng không sợ. Kiếm được cớ, Tả Thiếu Dương vờ thuận miệng hỏi:” Thế sao, tỷ tỷ của đệ tên là Bội Lan phải không? Sao không thấy ở nhà..”

“Tỷ lên núi đốn củi rồi ...” Thằng bé không đề phòng gì, hỏi là đáp, có điều lại tò mò hỏi:” Huynh là lang trung, tìm tỷ tỷ của đệ làm gì? Khám bệnh à?”

“ A, đệ còn nhớ ta sao?” Tả Thiếu Dương hơi bất ngờ, mà nghĩ cũng phải thôi, mình trắng trẻo đẹp trai hiếm có, so với mấy thôn dân đen đúa thô kệch, đương nhiên dễ nhớ rồi.

Thằng bé gật đầu:” Lần trước huynh tới xem bệnh cho mẹ đệ mà.”

“ Thông minh.” Tả Thiếu Dương thấy đứa nào cũng áo quần mong manh, trông rất tội nghiệp, xoa đầu nói:” Hôm nay là mùng hai, mấy đứa sao còn chưa chúc Tết, có tiền mừng tuổi đấy.”

“ Thật sao?” Tám cặp mắt sáng lên như đuốc:

“ Đúng vậy, ta có sáu đồng thôi, chia hơi khó, thế này nhé, lão đại, lão nhị mỗi đứa một đồng, nhường lão tam lão tứ mỗi đứa hai đồng nhé!?”

“ Hay quá, hay quá.” Ba đứa bé vỗ tay reo hò.

Đứa bé gái chắc là áp út nói:” Lão đại là Bội Lan tỷ mà.”

Tả Thiếu Dương bẹo má cô bé:” Tỷ tỷ lớn rồi không có tiền mừng tuổi, chỉ cho mấy đứa.”

Mấy đứa bé hớn hở định quỳ xuống khấu đầu, cả đời bọn chúng chỉ thấy trẻ con nhà người khác được tiền mừng tuổi, làm gì được mừng tuổi đâu, sao không vui sướng. Tả Thiếu Dương giữ lấy:” Không cần, chắp tay là được rồi.”

Mấy đứa bé cười toe toét, nói một thôi một hồi những lời tốt lành, chắp tay lộn xộn, Tả Thiếu Dương vui vẻ lấy trong lòng ra sáu đồng tiền mừng tuổi cha mình cho chia cho chúng, thấy có tiền thật bốn đứa bé cười không khép miệng lại được.

Khi phát tới đứa nhỏ nhất, Tả Thiếu Dương mới phát hiện nó thi thoảng lại dụi mắt, nhìn kỹ mới thấy mắt nó đỏ, còn có nước mắt chảy ra, vội giữ tay lại:” Đừng dụi linh tinh, để huynh xem nào.”

Ngồi xuống nhìn, thấy mí mắt sưng đỏ, đây là bệnh đau mắt đỏ, nếu không chữa trị kịp thời thì khả năng bị mù, Tả Thiếu Dương kéo nó xuống tảng đá:” Đệ không được dụi mắt, mắt đệ có bệnh, dụi bừa bãi sẽ hỏng mắt, để ta bôi thuốc.”

Tả Thiếu Dương vừa bỏ rương thuốc xuống, đang định lấy thuốc ra thì có tiếng người gọi:” Đại Tử, Đại Tử đâu rồi ... Cậu là ai thế?”

Đứa bé lớn chạy tới đáp:” Mẹ, đây là lang trung lần trước lấy đũa trị bệnh cho mẹ đấy, huynh ấy tới tìm tỷ tỷ.”

Tả Thiêu Dương hơi đỏ mặt, cái thằng nhóc lắm mồm này, ai bảo nói thế, vội phân bua:” Đại nương, ta theo cha đi khám bệnh, tình cờ qua đây mới nhớ là nhà Bội Lan nên tiện hỏi cô ấy, không phải tìm cô ấy đâu.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận