Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 143: Mai theo ta tới quán trà.

Tả Thiếu Dương thực sự khóc không ra nước mắt, chửi thầm tổ tông mười tám đời họ Tiêu, mình có hỏi đâu mà lão nói làm cái gì chứ? Lão tử tới đây để nói, ta làm lang trung, thấy người bị bệnh cứu chữa là thiên chức, tiền thuốc ngươi đã trả, từ nay ai nấy không liên quan tới nhau nữa cơ mà, ai thuê ngươi lắm lời.

Phi Thử chẳng hiểu cho nỗi lòng của y, xem chừng không có người để trút bỏ tâm sự, nên Tả Thiếu Dương hỏi tới liền nói hết ra luôn:” Lão ca tức điên người, đành nuốt hận bỏ đi, không ngờ trong bóng đêm xông ra mấy người mặc áo đen vây kín, không nói một lời xông lên muốn bắt, lại còn toàn là hảo thủ.”

“ Cha mẹ nhà chúng nó, lão ca đây xuất đạo hơn ba mươi năm trời, chưa bao giờ sợ, nhưng hôm qua thực sự là sợ rồi, đám ưng trảo võ công cao cường, nếu đơn đả độc đấu, chỉ sợ một tên ta cũng không đánh nổi. May là khinh công của ta hơn xa bọn chúng, trốn đông, né tây, cuối cùng liều mình mạo hiểm để trúng một côn một cước của lão già đứng đầu mới thoát được. Không ngờ vết thương lại nặng như thế, chạy tới ngõ nhỏ kia thì không động đậy nổi nữa, nếu không có ngươi cứu thì ta đã rơi vào tay đám bộ khoái kia rồi, lúc đó chỉ còn đường chết.”

“ Làm sao ông biết họ là bộ khoái?” Tả Thiếu Dương buột miệng hỏi xong chỉ muốn tát vào mồm, người ta là bộ khoái hay không liên quan quái gì tới mình mà lắm chuyện:

Phi Tử cười hăng hắc:” Lúc đó ta cũng không biết, nhưng khi giao đấu ta thuận tay móc được túi của một tên. Thoát thân rồi mở ra xem thì ra là yêu bài bộ khoái kinh thành, số bạc trả tiểu huynh đệ cũng là của hắn.”

Đúng là kinh nghiệm hơn ba mươi năm hành nghề có khác, đang đánh nhau sống chết còn thó đồ của ngươi ta, chuyện tới đây Tả Thiếu Dương biết mình không thoát khỏi liên quan rồi, chẳng bằng hỏi cho thống khoái:” Bộ khoái kinh thành chạy tới đây làm gì?”

“ Ta cũng đang hoang mang, nhưng ta dám khẳng định tuyệt đối không phải để bắt ta.”

Đám bộ khoái đó cũng không phải tới bắt mình, quan tâm làm gì, lão này là trộm chuyên đào tường khoét vách, người tìm lão ta hôm qua không phải là kẻ thù, mà là bộ khoái, vậy không sợ đối phương tìm mình trả thù. Lão già này cũng không có ý hại mình, vậy là yên tâm rồi, giờ kính nhi viễn chi là hơn, Tả Thiếu Dương chắp tay nói:” Nếu tiền bối đã nói hết, vậy ta xin về đây, người nhà còn đang đợi.”

“ Được.” Phi Thử chắp tay:” Đại ân không thể nói hết bằng lời, Tiêu mỗ còn ở quý địa một thời gian, nếu có việc gì cần dùng tới mỗ thì ra ngoài chùa Thanh Phong cắm một cành cây ba chạc lên mặt đất, ta thấy sẽ tới tìm.”

Ta là công dân mẫu mực, làm gì mà cần tới một tên trộm, Tả Thiếu Dương cười ha hả:” Vậy đa tạ, cáo từ.”

Nói xong xuống lầu chuông, không quay đầu lại lần nào nữa, trong lòng vẫn thấy khó tin, thế nào mình dây dưa với một phỉ tặc nổi danh giang hồ chứ.

Từ chùa Thanh Phong về nhà chẳng mấy bước, không gặp thêm chuyện gì nữa, Tả Thiếu Dương vừa về tới nhà Lương thị đợi sẵn ơ cửa, giục:” Nhanh, mấy cha con ăn đi, không nguội hết cả.”

Mọi người theo thứ tự ngồi vào bàn, Tả Quý nhận chén rượu Hầu Phổ rót cho, không uống vội mà hỏi:” Hôm nay tới giúp Chúc lão chưởng quầy sửa nhà kho ra sao?”

“ Đã có bản vẽ rồi ạ, con chỉ đưa ra kiến nghị, tiếp theo đó họ tự sửa, thi thoảng con tới xem có chỗ nào không phù hợp không là được.” Tả Thiếu Dương kể vắn tắt tình hình ở Hằng Xương dược hành:

Tả Quý còn có chút nghi ngại:” Thực sự có hiệu quả chứ?”

“ Chỉ cần nghiêm ngặt làm theo yêu cầu của con, đảm bảo sẽ giảm được nhiều tổn thất so với bây giờ.”

Tuy Tả Thiếu Dương nói rất chắc chắn, nhưng trong lòng Tả Quý còn không yên, lo nhận tiền của người ta mà không làm tốt thì áy náy, dù sao con mình tuy được lão thần tiên chỉ điểm, nhưng mà thời gian quá ngắn, không học được hết bản lĩnh, chỉ sợ kiến thức nửa vời mà hỏng việc.

Lương thị rất hiểu tâm tư của trượng phụ, nói:” Hôm nay thiếp thân thấy Chúc lão chưởng quầy cười vui vẻ lắm, hẳn là rất hài lòng với Trung Nhi, lão gia cứ yên tâm.”

" Còn con nữa, người ta vỏ tiền ra, con phải làm cho thật tốt, đứng có đứng núi này trông núi nọ, nay muốn làm cái này, mai nghĩ tới cái khác, làm việc không chuyên tâm, kết quả không làm cái gì ra cái gì? Nghe rõ chưa?" Tả Quý nghiêm khắc răn dạy:

Tả Thiếu Dương vội vâng dạ.

Lương thị sợ trượng phu quá nghiêm khắc, sợ nhi tử không chịu nổi, vội cười nói:" Ăn đi, ăn đi! Lão gia, đừng chỉ mải giáo huấn Trung Nhi, máu ăn cơm, cơm ngon ..."

" Bà hiểu cái gì?" Tả Quý nói càng nghiêm:" Ngọc không mài không được, nó mới có chút tiền đồ thôi, phải dẫn dắt cho tốt, kẻo đi vào đường không hay. Đặc biệt là bà, lúc nào cũng chiều nó, có ngày chiều hư, làm hỏng thanh danh tổ tiên."

Tả Thiếu Dương cười hì hì giải vây cho mẹ:" Cha, con sẽ đi chính đạo, cha yên tâm đi, không làm mất mặt tổ tiên đâu."

Hầu Phổ cũng nói giúp:” Đúng thế nhạc trượng, đại lang không làm việc không nắm chắc đâu. Mà Chúc lão trưởng quầy tinh minh như thế, nếu không yên tâm về đại lang tuyệt đối không bỏ tiền ra trước như vậy. Ông ta có thể bỏ ra hai lượng bạc để đại giang giúp sửa kho thuốc, hại bỏ nghìn rưỡi tiền mời đại lang bào chế thuốc, vậy dứt khoát là ông ta phải kiếm lớn mới làm. Nhạc trượng, cả người làm ăn tinh minh như Chúc Dược Quỹ còn yên tâm về đại lang như thế, người có gì phải lo chứ?"

Lời này nói vào tâm khảm Tả Quý rồi, bấy giờ mới nâng chén rượu lên, cười nói:” Được rồi, hôm nay mọi người đều vất vả, cùng uống một chén.”

Cả nhà nâng chén rượu uống cạn.

Bữa cơm bắt đầu, mọi người ăn một lúc mới để ý thi thoảng Tả Quý lại ngẩn ra nhìn thức ăn tới thất thần, Hồi Hương hỏi:” Cha, sao thế ạ?”

Tả Quý nghĩ một lúc chợt nói:” Mai con theo cha tới quán trà một chuyến.”

“ Con ạ, con đi làm cái gì?” Hồi Hương tròn mắt chỉ mặt mình:

“ Nói thừa, con đi theo làm cái gì chứ, ta đương nhiên là nói Trung Nhi.”

“ Dạ, mai con phải đi lấy nước …” Tả Thiếu Dương muốn nhân lúc lấy nước gặp Tiểu Muội trước, lòng rất lo lắng nàng bị cha trách phạt, mấy lần tới quán trà có chú ý, cha mẹ nàng đối xử với nàng rất nghiêm khắc, đồng thời cũng có chút ngần ngại đối diện với Tiểu Muội, nói một lý do sứt sẹo, lấy nước tốn bao lâu đâu, chẳng lẽ lấy nước cả ngày cả, vội sửa lời:” À không, mai cha con mình phải đi tuần y mà.”

Mẹ con Lương thị thấp thỏm nhìn ông, sợ Tả Quý tới đó vỡ lở chuyện trước kia nhờ mai mối thì hỏng.

Thế nhưng trên mặt Tả Quý không để lộ ra chút gì, chỉ nói:” Không cần, chúng ta đi sớm rồi về sớm, uống chén trà nói chuyện rồi về. Chủ yếu là để cảm tạ Tang lão hán đã giúp chúng ta vượt qua cảnh khó khăn, đồng thời nói ro nói rõ trong vòng ba tháng sẽ trả đủ tiền, để người ta yên tâm."

Cha đã nói thế thì Tả Thiếu Dương đành gật đầu thôi, trốn tránh càng có lỗi với Tiểu Muội.
Bạn cần đăng nhập để bình luận