Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 678: Tới Tô Châu.

Chẳng biết từ bao giờ có câu, trên trời có thiên đàng, hạ giới có Tô Hàng. Tô Châu và Hàng Châu từ xưa đã là chốn phồn hoa, lại là vùng đất trù phú lắm cá nhiều thóc, không chỉ dân cư đông đúc, mà phong lưu tao khách cũng nhiều, văn hóa phát triển rực rỡ.

Một đội xe đi qua cổng thành Tô Châu, rèm xe vén lên, một thanh niên mặt mày tuấn tú sáng sủa mặc trường sam màu xanh nhạt nhảy ngay xuống, ngó đông nhìn tây, hai bên đường đi hàng quán san sát, người qua kẻ lại hết sức náo nhiệt. Giang Nam khí hậu dễ chịu, so với kinh thanh lúc nào cũng phải quần dài áo lớn, có phong vị khác hẳn.

Mấy ngày phải ngồi xe, Tả Thiếu Dương có chút mệt mỏi, thấy trời đất mát mẻ liền nhảy xuống đường đi bộ cho giãn gân cốt. Nói ra chặng đường này chẳng mấy thú vị, ngày ngày bị Tôn Tư Mạc gọi lên xe truyền dạy đạo thuật, đầu óc y ong ong hết cả, cảm giác mình thành nửa đạo sĩ mất rồi.

Rèm xe lại được vén lên, một thị nữ vóc dáng thanh thoát, mặc quần áo màu trắng từ trong khoang bước ra. Gió mát lướt nhẹ qua thổi ống tay áo nàng phất phơ, như tiên nữ sắp bay lên, một cơn gió bất ngờ thổi tới, chiếc áo mỏng bị gió thổi ép sát vào người, lộ ra đường cong chắc nịch và ưu mỹ đồi ngực thiếu nữ, nàng vén tóc gọi:” Lão gia, người đâu có biết đường, chúng ta mới đến đây lạ nước lạ cái không nên đi một mình.”

Tả Thiếu Dương hừ một tiếng:” Đường ở mồm ra chứ đâu, không biết thì phải hỏi chứ sao! Nàng và mọi người đi trước đi, ta tới sau.”

Tuy mặc đồ thị nữ, nhưng dáng điệu của nàng nhẹ nhàng uyển chuyển, tay khẽ vuốt lóc tóc bị gió thổi bay, chỉ động tác nhỏ ấy, toát lên cả khí chất phong tình, sự tao nhã ấy, giọng nói trong trẻo tức thì thu hút không ít ánh mắt người đi đường.

Bạch Chỉ Hàn dở khóc dở cười, nàng biết vì sao Tả Thiếu Dương tức giận, thấy người khác đều nhìn mình, không nói nữa rụt đầu vào trong thùng xe kéo rèm lại, xe ngựa lại cọc cạnh chuyển bánh, đi tới nha môn trước.

Tả Thiếu Dương vừa rồi ở trên xe chơi cờ với Bạch Chỉ Hàn thua liền bảy ván liên tiếp, vốn chỉ hơi khó chịu thôi, không ngờ Bạch Chỉ Hàn lại nói lần sau sẽ nhường y, thế là thực sự chọc giận y rồi, nếu nhường thì im lặng mà nhường, không để người ta biết chứ, nói ra vậy rồi, y còn mặt mũi nào nữa.

Đường xá thì chẳng phải lo, y đi đủ nhiều để biết rồi, trừ phong cách kiến trúc có ít nhiều khác biệt, quy hoạch cơ bản đều học theo các mô hình thành thị truyền thống từ thời Tần Hán, như cổng thành đặt tại bốn phía, các con đường lớn hình bàn cờ xuyên suốt toàn thành.

Từ cổng thành đi vào, bất kể là đông tây hay nam bắc, cứ theo đường chính đi thẳng, sớm muộn cũng thấy nha môn thôi, đó luôn là kiến trúc nổi bật trong thành.

Đi được một lúc thì Tả Thiếu Dương cảm thấy bụng đoi đói, nhìn qua bên đường thấy có một hàng bánh bao, y liền cất bước đi tới. Chủ quán là hán tử trung niên, trông có vẻ hiền lành chất phác. Tả Thiếu Dương hít một hơi, hỏi:” Bánh bao bán thế nào đây?”

Chủ quán tươi cười đáp:” Một chén bánh bao giá ba đồng, mỗi chén có sáu cái, tình ra nửa đồng một cái.”

Hít mùi thơm ngào ngạt bốc ra, bụng Dương Thiên Sở càng réo ùng ục, y đưa tay nhón một cái:” Ta thử một cái nhé.”

Chủ quán cũng rộng rãi, dễ tính:” Khách quan cứ tự nhiên.”

Bánh bao thơm ngon vô cùng, Tả Thiếu Dương vừa ăn vừa tắm tắc khen ngợi, nói bánh bao thế này ở kinh thành phải ở tửu lâu đắt tiền mới có được, không ngờ ở đây thành món ăn bán dọc đường như thế.

Chủ quán thấy khách khen thì vui lắm, nói tía lia:” Khách quan, món bánh bao của tôi cũng xem là có tiếng nhất huyện này đấy. Bánh thì vừa lớn mà vỏ lại mỏng, lại chọn thịt ngon mà đem hấp, ăn một miếng mồm đầy hương vị.”

Tả Thiếu Dương ăn liền ba cái bánh bao, bánh nho nhỏ vừa miệng, cho một phát vào mồm khỏi cắn, nghĩ hẳn giờ này Bạch Chỉ Hàn cũng đói rồi, hôm nay tới nha môn làm việc, rồi còn phải sắp xếp chỗ ở chắc cũng không có thời gian mà nấu nướng nữa, nên quyết định mua nhiều nhiều một chút. Y nắn trái nắn phải một hồi, toát mồ hôi không thấy tiền đâu, chợt nhớ giờ sống sa đọa tới mức cả túi tiền cũng đưa Bạch Chỉ Hàn cầm mất rồi, đang không biết phải ăn nói làm sao, hay là chay thì may quá sờ thấy gợn gợn ở ống tay áo, mừng rỡ moi ra ít bạc vụn.

Số bạc này là do Bạch Chỉ Hàn khâu vào tay áo cho y, nói là dùng khi khẩn cấp, đúng là cứu cho y khỏi một phen mất mặt, Tả Thiếu Dương liền chọn lấy một miếng bạc vụn nhỏ nhất đưa cho chủ quán:” Không phải trả lại đâu, còn thừa thưởng luôn cho ngươi đó.”

Tả Thiếu Dương không phải là kẻ tiêu tiền hoang phí, có điều y lần đầu tới thành Tô Châu, tâm tình rất tốt, lại chẳng có tiền lẻ, nên ra tay hào phóng như thế.

Chủ quán trù trừ nhìn miếng bạc vụn:” Khách quan, thế này thì nhiều quá. Tôi thật không dám nhận đâu.”

Miếng bạc ấy phải nặng chừng nửa lượng, tuy hắn nói là làm bánh bao ngon nhất huyện, thực ra cái quản nhỏ này chỉ là quán rất phổ thông, khách vãng lại đều là nông phu tiểu tốt, những người có một đồng tiền hạn không thể chặt ra làm hai. Cả tháng buôn bán hắn cũng lãi không tới sáu trăm đồng, chỗ tiền thừa Tả Thiếu Dương thưởng cho hắn cũng bằng thu nhập gần một tháng rồi.

“ Không sao, ta còn ở đây một thời gian, nhớ mặt ta, thi thoảng qua đây lấy bánh bao của ngươi ăn là được.” Tả Thiếu Dương vừa đi vừa vẫy tay:

Chủ quán ở phía sau còn gọi với theo:” Khách quan nhớ tới nhé.”

Khi Tả Thiếu Dương tìm tới được nha môn thì Chân Uyên Tử đã hoàn thiện nốt thủ tục điển sản, dọc đường đi nhờ có đứa đồ tôn này lo liệu mọi bề, đỡ tốn bao nhiêu công sức. Tả Thiếu Dương lúc này chỉ cần đóng thêm ấn của mình nữa là xong, do có thánh chỉ của hoàng thượng, hộ bộ cũng gửi công văn tới nha môn Tô Châu, cho nên thủ tục tiến triển thuận lợi.

Vốn định kiếm khách sạn nghĩ ngơi một ngày đã, không ngờ thứ sử Tô Châu nghe tin Tôn Tư Mạc quang lâm, nhiệt tình giữ lại bày tiệc tẩy trần, mời cả danh nhân phú thương trong thành tới bồi tiếp.

Tửu yến diễn ra rất sôi nổi, không chỉ thứ sử phát biểu nhiệt tình, các danh nhân, hương thôn đều tới mời rượu, vỗ mông liên hồi, nhân vật chính tất nhiên là Tôn thần y rồi.

Duy chỉ có mỗi vị ti hộ của hộ phòng khi mời rượu chẳng nói chẳng rằng, nâng chén uống cạn, ngồi im tại chỗ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận