Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 719: Nửa đêm gõ cửa.

Tả Thiếu Dương chẳng tự dọa mình, không vì một chút máu mà khiến bản thân cả đêm thấp thỏm không ngủ nổi. Ngược lại ba cô gái thì co ro trên giường, không ai ngủ, tai dựng lên, trong đầu không biết là đã tưởng tượng ra bao nhiêu chuyện kinh dị rồi. Thậm chí Thanh Mị Tử nằm trong cùng đã rút dao ra đặt ở bên cạnh, đầu óc chưa gì đã tính toán trăm cách đối phó nếu đối phương giết thái sư thúc tổ, nhân bóng tối tập kích mình thì sao?

Các nàng đợi rất lâu mà chẳng thấy gì, cuối cùng mắt díp lại ngủ mất, nhưng chẳng ai ngủ được say, cứ mơ mơ màng màng. Thế rồi bọn họ nghe thấy bên cạnh có tiếng động, hơi lộn xộn, không rõ là tiếng gì? Tiếp đó ngoài sàn thuyền có tiếng rầm rầm, hẳn là bước chân.

Ba cô gái đồng loạt ngồi bật dậy nhìn nhau trong bóng đêm, sau đó vội vàng rời giường rón rén đi ra gian ngoài, Thanh Diệu Tử lay cánh tay Tả Thiếu Dương, gọi khẽ:" Thái sư thúc tổ, tỉnh dậy ..."

Không ngờ chưa nói hết bị Tả Thiếu Dương đặt tên lên môi nàng xuỵt nỏi.

Tả Thiếu Dương sớm để ý rồi, thổi phù một cái tắt đèn lồng trong tay Bạch Chỉ Hàn, tránh ánh sáng hắt ra ngoài. Lúc này động tĩnh ở phòng bên cạnh không còn, chỉ có tiếng động giống như bước chân ở ngoài sàn thuyền. Nương theo ánh trăng lờ mờ chiếu qua cửa sổ, Tả Thiếu Dương khẽ khàng đi tới bên cửa, mở ra một khe nhỏ, thấy có bóng người đang đổ cái gì đó xuống sông, nghe ùm một cái.

" Ai đấy?"

Người kia không trả lời, nhanh chóng lách người về phòng, đóng sầm cửa lại.

Thanh Mị Tử ở phía sau nói:" Thái sư thúc tổ, chúng ta gõ cửa hỏi xem hắn làm chuyện mờ ám gì?"

Tả Thiếu Dương xua tay ra hiệu im lặng, lại làm động tác cầm đèn lồng, Bạch Chỉ Hàn gật đầu, mau chóng về phòng thắp đèn lên. Rất nhanh nàng cầm đèn lồng đi ra, đưa cho Tả Thiếu Dương, Tả Thiếu Dương ngồi xuống giơ đèn lồng soi, trên sàn không ngờ lại có chuỗi dấu máu nhỏ xuống, trông rất kinh khủng.

Đưa tay quệt một cái, trước tiên là ngửi thử, đúng là máu rồi, Tả Thiếu Dương gọi ba cô gái đi theo, xuống cầu thang tới khoang sau.

Trời tối thuyền đã dừng lại nghỉ ngơi, đêm khuya đi thuyền rất nguy hiểm, dễ đâm phải đá ngầm.

Sau khi thuyền thả neo thì toàn bộ thuyền viên đều về khoang thuyền nghỉ ngơi, Tả Thiếu Dương tới cửa khoang gõ vài cái.

Bên trong truyền ra giọng nói già nua:" Ai thế?"

" Tôi là khách ở thượng phòng, có chuyện này muốn nói với thuyền lão đại một tiếng."

" Đợi một chút!" Chốc lát sau cửa mở ra, một lão hán tóc hoa râm mặc mỗi cái quân ống rộng, mình trần, đen trùi trũi đi ra, nhìn đám Tả Thiếu Dương một lượt, chắp tay:" Khách quan có gì sai bảo?"

" Khách ở phòng bên cạnh chúng tôi không biết vì sao chảy ra rất nhiều máu." Tả Thiếu Dương nói xong giơ ngón tay lên, trên đó dính máu tươi:" Ta muốn làm phiền các vị tới hỏi xem liệu phòng đó có chuyện gì không?"

" Liệu có phải kẻ xấu?" Thuyền lão đại hỏi:

" Cái đó phải xem các vị rồi, ta thực sự không rõ được."

Nghe Tả Thiếu Dương đối đáp, ba cô gái hiểu y căn bản không tin đây là hắc thuyền chuyên giết người phóng hỏa.

Thuyền lão đại nhíu mày, quay đầu lại quát đám hán tử nằm trên giường:" Tam Tử, Cẩu Tử, Hắc Tử, mấy đứa các ngươi xách lấy vũ khí đi, theo ta đi xem sao?"

Ba chàng trai tráng kiến nhảy xuống giường, bọn họ cũng chỉ mặc quần không mặc áo, trên thuyền không có vũ khí, bọn họ ai nấy kiếm lấy thứ vừa tay dùng tạo, dao phay, búa, gậy trúc.

Thuyền lão đại nhận lấy một con dao chẻ củi do một người đưa cho, giắt sau lưng, dẫn đầu lên cầu thang, tới gian phòng Tả Thiếu Dương chỉ:' Phòng này hả?"

" Đúng!" Tả Thiếu Dương gật đầu, y phát hiện dấu máu trên sàn không thấy nữa, sàn ướt sũng, vậy là bị rửa đi rồi:

Thanh Diệu Tử cũng nhận ra, nói:" Vừa rồi còn có máu, chảy một dãy dài ra mạn thuyền kìa, chắc chắn bị bọn họ lau đi rồi, bọn chúng xóa dấu vết đấy."

Thuyền lão đại không nói gì vội, tới cửa ra hiệu cho ba chàng trai kia, bọn họ nắm chặt vũ khí, chia ra làm hai bên. Bấy giờ thuyền lão đại mới khẽ gõ cửa:" Có ai không đó không?"

" Chuyền gì thế?" Bên trong truyền ra giọng nữ:

" Ta là thuyền gia, vị đại gia ở phòng bên cạnh các vị nói thấy chỗ các vị có vết máu, muốn hỏi xem các vị có gặp chuyện gì không?"

" Không sao đâu! Các người đi đi." Nữ nhân kia có chút bực bội làu bàu thêm một câu:" Đừng xía vào chuyện người khác."

Thuyền lão đại kiên nhẫn hỏi:" Khách quan, mời các vị mở cửa ra được không?"

" Mở cửa làm cái gì? Các ngươi muốn làm cái gì?" Giọng nữ nhân hơi hoảng:

Mọi người ở ngoài đều nhận ra có chuyện không ổn rồi, ba chàng trai đều vào tư thế sẵn sàng, gật đầu với thuyền lão đại.

Thuyền lão đại rút dao chẻ củi sau lưng ra, tay trái đấm cửa rầm rầm, quát:" Khách quan, làm phiền mở ..."

Chữ "cửa" còn chưa kịp nói ra khỏi miệng thì cửa đã mở ra, một người từ trong phong chui ra.

Phải dùng từ chui mới miêu tả chính xác được cảnh này, bởi vì tên đó quá cao lớn, Tả Thiếu Dương ước chừng hắn phải cao trên hai mét, thân hình tráng kiện rắn chắc như tảng đá, râu rậm, đôi mắt to tròn như chuông đồng, cánh tay bằng bắp đùi người ta, người đối diện mất hết dũng khí. Tên đó tóm ngay lấy cổ áo thuyền lão đại nhỏ thó:" Lão già làm gì cái đấy, ta thiếu tiền của ông à?"

" Không, không! Hảo hán bớt giận ..." Thuyền lão đại hiển nhiên không ngờ đối phương là lại là tráng hán khủng khiếp cỡ này, vì thu tiền lên thuyền là chủ thuyền, còn ông chỉ là người phụ trách lái thuyền thôi, nên chẳng chú ý có những khách thế nào:

Đừng nói thuyền lão đại rơi vào tay đối phương, đến ba tên kia cũng hoảng hốt rơi cả vũ khí xuống đất.

Tên đại hán đó tay to như quạt bồ tóm thuyền lão đại, lạnh lùng quét mắt nhìn một phát, ba cô gái mặt tái nhợt, ba chàng trai kia lúc này tiến không được lùi cũng không xong.

" Đám người các ngươi mang vũ khí tới định đánh lão tử à? Chẳng lẽ thuyền của các ngươi là hắc thuyền?" Tên đại hán nhấc bổng thuyền lão đại lên, giọng ồm ồm như sấm nổ:

Thuyền lão đại trong tay hắn không khác gì đứa trẻ con, luôn mồm xin lỗi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận