Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 189: Chảy máu là tốt rồi. (1)

Hồi Hương nãy giờ ở bên nghe trộm đệ đệ nói chuyện với Nghe đại phu, thấy mãi không nhắc tới hai hộp bảo bối kia, sốt ruột kéo đệ đệ tới, nói nhỏ:" Ân tịnh đệ nợ Tiểu Muội cứ lấy số bạc kia mà trả, quán trà của họ một năm cũng chẳng kiếm được một đĩnh bạc đâu, sao lại không lấy chứ?"

Tả Thiếu Dương sao lại không tiếc, hậm hực nói:" Thế tỷ đi nói với cha đi."

“ Đệ lén nhận đi, thế người ta cũng yên tâm hơn mà, nhất cử lưỡng tiện.”

“ Nhận rồi người ta đâu quan tâm đệ nhận hay cha nhận, đều sẽ coi là nhà chúng ta là hạng tham tiền. Với lại tỷ nhìn xem, cái hộp trang sức kia đều là đồ dùng rồi, chứng tỏ họ đã dốc hết gia sản. Chưa nói cái khác, chỉ riêng họ huynh đệ tình thâm cũng đủ cho chúng ta kính phục, nếu nhân lúc người ta lâm nguy mà lấy, lương tâm sao yên ổn."

Hồi Hương ngây ra nhìn đệ đệ, lòng phức tạp, không biết nên mắng hay nên tự hào, nàng chợt nhận ra, đệ đệ lớn rồi, không còn là đứa bé hơi chút bị cha mắng là chạy tìm nàng, ôm nàng khóc nữa, đã có chủ kiến riêng rồi.

Đáng lẽ nàng nên vui mới đúng, chẳng hiểu sao có chút hụt hẫng, vỗ vỗ vai đệ đệ không nói gì thêm.

Hai tỷ đệ họ nói nhỏ, nhưng mà đại sảnh Quý Chi Đường cũng lớn gì cho cam, bị một nha hoàn nghe được, nha hoàn đó thì thầm vào tai Nghê phu nhân. Nghê phu nhân lại nói với Nghê đại phu.

Nghê đại phu bấy giờ mới hiểu là mình lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử rồi.

Đúng lúc này có tiếng cồng gõ xa xa, Tả Thiếu Dương nhắc:” Canh hai rồi, dứt cồng là giới nghiêm, nhưng đứa bé phải dùng thuốc suốt đêm, mọi người muốn ở lại hay mang thuốc về uống.”

Nghê đại phu luôn cho rằng con mình không ai cứu được nữa, muốn con ra đi ở trong nhà mình, sau đó còn lo hậu sự, cho nên chắp tay nói:” Đưa về thôi, sống chết có số ..”

“ Không được.” Nghê mẫu cũng đã được nghe kể lời Tả Thiếu Dương nói, nhi tử đã thế, cha càng không cần nói, càng thêm tin tưởng vào Tả Quý, dứt khoát nói:” Trí Nhi ở lại đây, nhờ Tả lang trung tiếp tục điều trị, lão thân ở lại bên nó, các ngươi về đi.”

Nghê phu nhân cùng thê tử Nghê Nhị cũng muốn ở lại, Nghê mẫu gật đầu:” Vậy ba mẹ con ta ở lại chiếu cố tôn tử, không biết thế có tiện không?”

Bệnh tình nguy cấp, bệnh nhân ở lại hiệu thuốc hay lang trung ở lại nhà bệnh nhân là chuyện bình thường, Lương thị vội nói:” Có gì không tiện chứ, có điều nhà ta đơn sơ, không có bếp lò, buổi tối trời lạnh, chỉ e lão thái thái bị lạnh.”

Nghê mẫu xua tay:” Không hề gì, lão thân bảo người về lấy bếp lò là được.”

Hồi Hương nãy giờ vẫn cay cú vì chuyện bầu rượu của mình bị đánh đổ, càng tức hơn nữa tiền vàng cả đống kia mà không ai nghĩ tới cái chuyện đền cho mình bầu rượu, lẩm bẩm:” Chỉ e có đi không có về.”

Mọi người ngớ ra, Lương thị không hiểu:” Hồi Hương, con nói gì vậy?”

“ Cùng lắm một tuần trà nữa là hết kẻng rồi, nếu giờ về còn kịp, nhưng nếu muốn đi rồi quay lại thì thời gian không đủ, đó gọi là có đi mà không có về.” Hồi Hương ngọt nhạt:

Tả Quý mắng:” Nói linh tinh gì đó, con cũng không mau mau về đi.”

Hôm nay có chuyện lớn như thế, khả năng liên quan tới "tiền đồ " của Quý Chi Đường, mà Hồi Hương biết cha mẹ quá lành không làm được gì, đệ đệ đã trưởng thành rồi nhưng mà một mình khó cãi lời cha, thế này vịt quay tới mồm sẽ bay mất, thế nên nàng lề mề không về, nghe cha giục, nói:” Vừa rồi chỉ để ý nói chuyện, con cũng quên mất, thôi, sợ về không kịp, con cũng ở lại đây.”

Với cái bát nước đã hắt đi này, Tả Quý hết cách lâu rồi, ai bảo hồi nhỏ chiều sinh hư, lẩm bẩm:” Ở đây không có chỗ cho con ngủ.”

“ Không sao, con rải chiếu ra đại sảnh là được.”

“ Không có chăn.”

“ Thì con nhóm lửa, lần trước đệ đệ mua của Bội Lan cô nương một bó củi to, dư sức đốt tới sáng, mai còn đi mua bù vào là được.”

Trong nhà này vất vả nhất là Lương thị, thường xuyên điều hòa giữa trượng phu cổ hủ, nhi tử cứng đầu và khuê nữ có hơi bất thường, vội nói lảng đi:” Có củi là tốt rồi, vậy thì mọi người không phải về lấy bếp lò nữa.”

Nghê mẫu gật đầu bảo Nghê đại phu:” Thế là được, con về đi.”

Nghê đại phu khom người nói:” Mẫu thân đã ở lại, nhi tử sao dám về, mai cũng tiện cùng Tả công tử thăng đường. Tả lang trung, được chứ?”

Tả Thiếu Dương biết ông ta thấy nhà mình không nhận lễ nên không yên tâm hoàn toàn, muốn ở lại canh, cũng chẳng buồn nói ra.

Tả Quý vuốt râu nói:” Vậy mọi người đều ở lại đi, có điều chỉ còn đại sảnh thôi, nhà không dư phòng cho các vị, thực sự xin lỗi.”

Người Nghê gia rối rít nói không sao.

Lương thị và Hồi Hương mang củi từ bếp ra, còn tìm được cái chậu than đầy bụi dưới gầm giường, đốt củi lên, ấm thì có ấm, nhưng khói cũng mù mịt, phải mở cửa thông gió.

Hồi Hương trải cỏ ở chỗ trống trong bếp, Tả Thiếu Dương lấy chăn của mình cho tỷ tỷ đắp, Hồi Hương còn lẩm bẩm, nếu hôm nay có bầu rượu thì đã ấm áp rồi. Tả Thiếu Dương buồn cười lắm, hứa lần sau nhất định bù lại còn mang về nhiều gấp đôi cho tỷ tỷ, Hồi Hương bấy giờ mới chuyển giận thành vui, nói không uổng công thương y từ nhỏ. Cứ thế ai về chỗ người nấy, để lại toàn bộ đại sảnh cho Nghê gia.

Tả Thiếu Dương sắc thêm một thang thuốc nữa, dặn Nghê phu nhân cứ khoảng cách bữa cơm thì cho đứa bé uống một lần, y cũng thi thoảng thức dậy xem xét tình hình.

Tới khoảng canh năm, tất cả mọi người đều mệt mỏi thiếp đi, đột nhiên Nghê phu nhân la hoảng:” Lão gia, không xong rồi.”

Câu này làm tất cả tỉnh lại, Nghê đại phu suýt nữa giật mình ngã từ ghế xuống:” Sao, sao thế?”

“ Trí Nhi ... Trí Nhi chảy máu mũi.”

“ Trí Nhi, Trí Nhi của bà, cháu làm sao rồi?” Nghê mẫu ôm lấy tiểu tôn tử khóc rống lên:

Thế nhưng Nghê đại phu thì vui mừng reo một tiếng đứng dậy, xô đổ cả mấy cái ghế:” Tránh ra, tránh ra cho ta xem.”

Ngồi xuống bên giường, nhìn màu máu chảy ra, luôn mồm nói:” Tốt, tốt quá.”

Tiểu tôn tử thành ra thế này, nhi tử còn nói hay, Nghê mẫu đang giơ quải trượng lên định đánh thì thấy nhi tử nắm lấy tay tiểu tôn tử xem mạch, vui mừng ra mặt, cũng khẩn trương nhìn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận