Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 460: Nỗi niềm khó nói. (1)

Thực ra lúc bấy giờ Tả Thiếu Dương gọi mọi người về cũng hơi muộn thật, hôm nay ai nấy chơi quá hăng, chẳng còn nhớ giờ giấc gì hết, ráng chiều đằng xa đã ngả màu tối rồi. Trên đường về gặp vài người đi làm đồng về muộn, thấy bọn họ có trâu thì hâm mộ hết sức, ánh mắt của họ Tả Thiếu Dương cảm giác kiểu đời sau lái xe hơi đắt tiền về làng ấy.

Huyện thành Thạch Kính chỉ có ba hướng đông tay và nam là có ruộng, phía bắc không thể canh tác được, còn rất hoang vu, chẳng có cả thôn lang, hồi phản quân vây thành còn chẳng lên phía đó. Nghe nói rất nhiều dã thú nguy hiểm, Tả Thiếu Dương chưa bao giờ đi về phía đó, có lần muốn tới đó xem có thuốc không, Miêu Bội Lan cũng lắc đầu. Nàng nói, trừ khi tổ chức một đội thợ săn bảy tám người đi với nhau, nếu không thì không nên đi tới đó.

Như vậy từ ba hướng kia trở về nhà Tả Thiếu Dương thì nhất định phải đi ngang qua quán trà Thanh Hương, khi đi qua quán trà thì đã là chập tối, không biết là chưa mở cửa kinh doanh hay là đóng cửa sớm, Tả Thiếu Dương quyết định vào xem.

Đặt cày lên lưng trâu, bảo Miêu Bội Lan và Bạch Chỉ Hàn về trước, một mình đi tới quán trà Thanh Hương.

Đập cửa mấy cái, không ai đáp, đập thêm mấy cái nữa mới có giọng nói truyền ra:” Ai đấy, đóng cửa rồi.”

Là giọng Tang Oa Tử, Tả Thiếu Dương đáp:” Tang đại ca, ta đây.”

Tang Oa Tử chạy nhanh ra mở cửa, khom lưng chào:” Thiếu đông gia tới ạ.”

Bây giờ hắn là người ở nhờ, mà thân phận Tả Thiếu Dương trong lòng bách tính Hợp Châu rất khác rồi, hắn không dám lại mặt đại ca của Tiểu Muội.

“ Sao đã đóng cửa rồi? Còn chưa tới giờ đóng cửa cơ mà.” Tả Thiếu Dương nhìn vào trong nhà, tối om om chẳng thấy bóng người:

Tang Oa Tử ấp úng:” Dạ, dạ, đúng thế!”

“ Có chuyện gì?”

“ Gia mẫu bị bệnh, Tiểu Muội và tức phụ tiểu nhân đưa gia mẫu khám bệnh, chỉ tiểu nhân ở lại trông nhà mà thôi.”

“ Thế à?” Tả Thiếu Dương nhíu mày:” Sao bọn họ không tới tìm ta?”

“ Chuyện này ...” Tang Oa Tử cẩn thận nhìn sắc mặt Tả Thiếu Dương:” Là vì Tiểu Muội nói, nói không nên cứ làm phiền Quý Chi Đường, bên đó bận rộn lắm rồi, còn phải cày cấy nữa, chỉ sợ không có thời gian, dù sao tới Nhân Thọ Đường cũng tốt.”

Là do Tiểu Muội quyết định, Tả Thiếu Dương không biết diễn tả tư vị trong lòng mình ra sao, e rằng không đơn giản là vì không muốn làm phiền mình, mà là muốn rời xa mình.

Không, không thể, có lẽ do vì Tang mẫu bị bệnh, biết mình không ưa bà ta nên không đưa tới, chắc là thế rồi, nhưng Tiểu Muội nói ra lời như thế, vẫn thấy lòng buồn rầu:” Bệnh thế nào, có nặng không?”

Tang Oa Tử nhỏ giọng nói:” Tiết lang trung kê thuốc rồi, hiệu quả không tốt, Tiểu Muội khóc sưng húp mắt.”

Nghe tới đó Tả Thiếu Dương không cần suy nghĩ thêm:” Để ta đi xem sao.”

Tả Thiếu Dương đi tới Nhân Thọ Đường, đường xá trong thành Hợp Châu này y đã thuộc làu. Nhá nhem tối, vẫn còn vài người đang chờ khám bệnh, danh tiếng của Nhân Thọ Đường chỉ kém Huệ Dân Đường, dược đồng của Tiết lang trung đã chết trong nạn đói, giờ trong hiệu chỉ còn Tiết lang trung và hai đồ đệ Phong lang trung, Diêm lang trung.

Phong lang trung không còn phong thái mỹ nam trung niên nữa rồi, trông như ông già năm mấy, thấy Tả Thiếu Dương, đi nhanh tới chào:” Tả công tử tới rồi, sư phụ ta ở bên trong.”

Tiết lang trung đang xem bệnh, nhỏ giọng bảo người bệnh trên giường đợi một chút, đi ra, chắp tay thi lễ:” Tả công tử.”

Bọn họ cung kính như thế chẳng phải vì cái danh Tả Mẫu Mực, mà vì tính mạng sư đồ nhà họ do phu thê Tả Quý trong lúc đói kém vươn tay ra giúp đỡ, để người cùng nghề trong thành đi đào tam thất đổi cháo, nếu không chẳng biết trong thành lúc này còn lại mấy vị lang trung. Kết quả bây giờ tam thất còn chất đống trong nhà.

Tả Thiếu Dương chắp tay đáp lễ:” Ta đi ngang qua quán trà, nghe nói Tang bá mẫu bị bệnh, nên tới thăm, không dám làm phiền mọi người chữa bệnh.”

“ Vậy mời công tử vào.”

“ Đa tạ.” Tả Thiếu Dương đã thấy Tiểu Muội, đi tới nhỏ giọng hỏi:” Sao không tới tìm ta?”

Tiểu Muội cúi đầu không đáp, Tả Thiếu Dương thì nhìn rõ rồi, nàng không khóc, mắt chẳng đỏ, nói gì tới khóc sưng húp mắt, thì ra Tang Oa Tử nói dối mình, sợ mình không quan tâm tới nữa, ít nhất hắn vẫn biết nghĩ cho muội muội, nên Tả Thiếu Dương không giận.

Hoàng Cầm thì thầm đáp thay:” Ta bảo Tiểu Muội nói với cậu, nó không đi, cũng không cho ai đi, sợ cậu lỡ chuyện đồng áng.”

Tả Thiếu Dương cười gượng, thời gian qua ít quan tâm tới nàng, cũng có nguyên nhân không muốn nhìn cái bản mặt Tang mẫu, khiến nàng thiệt thòi, dịu giọng hỏi:” Tang bá mẫu bị bệnh gì?”

“ Phù nước.”

Tả Thiếu Dương thò đầu nhìn, chỉ thấy toàn thân bà ta phù lên, mặt trắng bệch nhợt nhạt, đúng là bị phù, có điều chỉ nhìn thế này khó kết luận gì. Tang mẫu hiện giờ là bệnh nhân của Nhân Thọ Đường, y không tiện hỏi thêm, cũng không thể kiểm tra được, ở đây lại chẳng thể nói chuyện với Tiểu Muội, đành đợi hôm khác tới quán trà, chắp tay cáo từ mọi người.

Hoàng Cầm đợi y ra ngoài một lúc rồi mới đuổi theo, gọi:” Tiểu lang trung, đợi chút.”

Tả Thiếu Dương quay đầu nhìn.

“ Cậu đi tiếp đi.” Hoàng Cầm đi sau Tả Thiếu Dương một đoạn, để không ai biết bọn họ đi cùng nhau, hỏi:” Bệnh bà bà ta làm sao?”

Cách nói chuyện không nhìn nhau này thật phiền phức, nhưng nam nữ thời đó không thể công khai sóng vai đi với nhau được, nhất là phụ nhân có gia thất như Hoàng Cầm càng phiền toái, nếu có Tang Muội Tử ở đây còn đỡ, chứ nếu một mình nàng đi với Tả Thiếu Dương là có lời ra tiếng vào ngay. Tả Thiếu Dương cũng quen rồi:” Cầm tẩu, câu này phải hỏi Tiết lang trung mới đúng chứ.”

“ Đương nhiên ta biết, nhưng tới đây ba ngày rồi mà không chữa khỏi, nên mới hỏi cậu. Thời gian qua cậu chữa khỏi không ít người bị phù mà, ta nói với Tiểu Muội là cậu trị được, nhưng nó không cho đưa đi.”

“ Vì sao?” Tả Thiếu Dương vẫn không tin nguyên nhân kia.

“ Chuyện này ...” Hoàng Cầm đắn đo một hồi mới nói:” Hồi nhà ta ở nhờ nhà cậu, có lần Tả lang trung đi qua chỗ nhà ta ở, bà bà ta ra chào hỏi, Tang lang trung coi như không nghe thấy, cứ vậy mà đi. Tiểu Muội chứng kiến cảnh ấy rất thương tâm, khóc cả tối.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận