Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 427: Tiểu Muội nguy nan.

Đúng là Tiểu Muội của y rồi, chỉ một câu nói mà làm Thiếu Dương nhói lòng, còn may, còn may vẫn kịp, nếu để chậm một ngày thôi, hậu quả khó lương, tuy nhiên cũng đã nguy lắm rồi, quay lại thấy Miêu Bội Lan đã tới cửa, nói gấp:” Lan Nhi, để rương cấp cứu lại, muội về nhà nấu một bát cháo, cho nhân sâm vào, bảo Chi Nhi, không thì lấy ở gối trên phòng ta.”

Miêu Bội Lan nhìn thấy tình trạng của Tiểu Muội là hiểu khẩn cấp lắm rồi, bỏ rương thuốc xuống chạy ngay.

Tả Thiếu Dương mở rương thuốc ra, lấy cái bình chứa nhân sâm tứ nghịch hoàn, ra bàn lấy cốc uống nước, nghiền nát, hòa vào với nước.

Trong lúc y bận rộn Tiểu Muội nhìn y không chớp mắt, cười mãn nguyện, đến khi Tả Thiếu Dương quay lại giường, thều thào nói:” Muội sợ ... không được thấy huynh nữa, giờ muội ... muội yên lòng rồi ...”

Tả Thiếu Dương xót xa, cô gái này đã vì y mà hi sinh vô cùng lớn, luôn biết tình cảm nàng dành cho mình, nhưng y một lần, hai lần rồi ba lần làm nàng đau lòng. Y chưa bao giờ thực sự quý trọng tình cảm đó, dù định cưới nàng về làm thiếp cũng xuất phát từ sự thương hại là chính, y quen tiếp nhận tình cảm vô điều kiện Tiểu Muội giành cho mình, là chính y chứ không phải người trước kia, thậm chí còn có chút kiêu ngạo vì có cô nương xinh đẹp thích mình đến thế. Giờ ý thức được nàng có thể rời xa mình, mới biết cảm giác mất mát là thế nào.

Vén chăn lên, cẩn thận đỡ Tiểu Muội dậy, nhẹ nhàng hết mức như chỉ sợ mạnh tay chút là nàng tan vỡ, Tả Thiếu Dương nhẹ giọng dỗ dành:” Tiểu Muội đừng sợ, ta về rồi, ta không để nàng chết đâu! Nào uống thuốc đi, uống vào rồi sẽ đỡ hơn.”

Hoàng Cầm đứng ngoài cửa nhìn vào, thi thoảng lau nước mắt không quấy rầy họ.

Tiểu Muội vẫn nhìn y, tựa như nhìn bao nhiêu cũng không đủ, nước mắt chảy dài, lăn trên gò má trơ xương, rơi lên ngực Tả Thiếu Dương, không còn đủ sức để nói nữa.

Tả Thiếu Dương đút cho nàng nửa bát canh, Tiểu Muội không rõ mệt mỏi hay yên lòng vì được thấy y, nhắm mắt lại với nụ cười trên môi, Tả Thiếu Dương không chậm trễ nữa liền lập tức bế nàng xuống cầu thang.

Tang mẫu nãy giờ lấp lo ở cầu thang, chạy ra ngăn cản:” Tả công tử muốn bế Tam nha đầu về nhà sao? Không được, còn chưa quá môn, sao có thể mang nó đi như thế, cứ đưa sính lễ đây đã, bảy mươi quan, tính ra lương thực là ...”

Tả Thiếu Dương mắt tóe lửa, không thể phủ nhận rằng Liễu Thiện nói không phải hoàn toàn sai, trên đời này có loại người phải giết đi mới đúng, cơn giận bùng phát như núi lửa, giơ chân đá bà ta sang một bên:” Có phải bà ăn bánh bao của Tiểu Muội không?”

“ Không, không có, đó là do Tam nha đầu hiếu kính ta, ta là mẹ nó, nó là con hiếu kính mẹ là ...” Tang mẫu cuống cuồng né tránh, nhìn đôi mắt Tả Thiếu Dương như dã thú nổi điên, bà ta không dám nói thêm câu nào:

“ Xéo! Xéo ngay, ta nói rồi ai dám ăn đồ của Tiểu Muội và Cầm tẩu thì đuổi kẻ đó đi, bà ăn của nàng, để cho nàng chết dần, bây giờ còn dám mở mồm ra nói là mẹ nàng sao, bà là thú súc sinh chứ không phải người! Cầm tầu, về sau không được cho mụ già nào vào nhà ...” Tả Thiếu Dương nói một câu tiến lên một bước, hai mắt đỏ ngầu, Tang mẫu thì chân đạp tay đẩy lùi về phía sau, mắt kinh khủng nhìn y:

Hoàng Cầm cũng sợ hãi không dám tới gần y:” Tiểu lang trung, đó đó là bà bà của ta, mẹ ... mẹ của Tiểu Muội.”

Tả Thiếu Dương rống vang nhà:” Đó là thứ sức sinh đang cho chó ăn, Tiêu đại ca, phiền huynh.”

Tiêu Vân Phi cười nhạt, tóm cổ áo sau gáy Tang Mẫu mà kéo, kệ mụ ta mặt tím đi vì tức thở:” Xéo đi!”

Tang mẫu biết sợ rồi, bà ta xưa nay ỷ là mẹ Tiểu Muội, cho rằng Tả Thiếu Dương không bao giờ dám làm gì mình, giờ nhìn y như con thú điên, cuống cuồng cầu khẩn:” Tả công tử, xin hãy nể mặt Tam nha đầu tha cho lão thân lần này, bây giờ công tử đuổi ta đi, ta sẽ chết mất, Tam nha đầu không thể không có mẹ.”

Tả Thiếu Dương đạp thêm bà ta một phát ngã lăn ra ngoài, không thèm để ý nữa, miệng khẽ hát bài sơn ca mà Miêu Bội Lan hay hát, ru Tiểu Muội vừa bị y to tiếng đánh thức, bế ngang lưng nàng, cứ thế đi về hiệu thuốc.

Tang mẫu đợi cho bọn họ đi xa, nhổ một bãi nước bọt, lẩm bẩm chửi trong lòng, đi vào quán trà, Hoàng Cầm ngăn lại:” Mẹ, không được vào.”

“ Cái gì, mày, mày, cái con gà không biết đẻ trứng này, mày ỷ dụ dỗ được nam nhân bên ngoài dám hỗn láo à, thứ lăng loàn, tao mà kêu lên là cả phố tới cho mày vào lồng thả trôi sông biết không?” Tang mẫu tru tréo:

Hoàng Cầm mặt tái mét, vẫn cố nhịn nói:” Con vì tốt cho mẹ thôi, mẹ vừa thấy thái độ Tả công tử rồi đó, mẹ vào là người ta sẽ lại ném ra, con không thể nhìn mẹ như thế, cho nên mẹ ở tạm ngoài đi. Dưới mái hiên ấy, con đi lấy chăn đệm, đợi Tiểu Muội khỏe lại, cậu ấy nguôi giận rồi hẵng hay.”

Tang mẫu biết nhi tức phụ nói thật, hừ một cái, không vào nhà nữa.

Hoàng Cầm đóng cửa quán lại, tới phòng phu thê Tang gia gõ cửa đi vào, Tang phụ toàn thân sưng phù, nằm trên giường, hai mắt thất thần nhìn trần nhà:” Có, có phải Tả công tử vừa tới không? Cậu ta ... còn sống à?”

Người bị đói một thời gian sẽ sinh bệnh phù, tiếp tục sẽ là cực đồ gầy gò mà chết, Tiểu Muội đã qua giai đoạn bị phù tức là vô cùng nguy hiểm, tình huống Tang phụ chỉ khá hơn một chút.

Hoàng Cầm gật đầu:” Tả công tử đã đưa Tiểu Muội về nhà chữa trị rồi, cậu ấy đã về thế nào cũng không để mọi người chết đâu.”

“ Cậu ấy là người tốt, trước kia cha sai quá rồi, hối ... hối hận ...” Tang phụ nước mắt ngắn dài:

“ Cha, mẹ ăn đồ của Tiểu Muội, bị Tả công tử đuổi ra khỏi nhà rồi, tạm thời cậu ấy đang giận, con bảo mẹ ngoài, bây giờ lấy ít chăn đệm cho mẹ.”

“ Được, được, khổ cực cho con quá, không có con, cả nhà chết rồi.”

Hoàng Cầm mang chăn ra ngoài, giúp Tang mẫu trải chăn đệm ở chỗ khuất gió, nạn dân khắp nơi, nên bà ta có ngủ ngoài đường cũng không lạ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận