Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 387: Gỗ âm trầm.

Kiều Xảo Nhi ngoẹo đầu nghĩ, làm sao nghĩ ra được cơ chứ, nhìn Lý Đại Tráng đã trở về hì hụi đo đạc chuẩn bị đóng giường, nói:” Lý đại ca là thợ mộc, hỏi huynh ấy xem.”

Tả Thiếu Dương vỗ trán, mình đúng là đóng cửa làm xe, quân hỏi chuyên gia, liền tới nói với Lý Đại Tráng.

Lý Đại Tráng gãi đầu:” Nhiều loại gỗ chịu được nước, cái này thì dễ kiếm, chỉ là độ cứng như vậy thì hơi khó, bách mộc làm cung, đao kiếm thường chém không đứt, cơ mà nếu làm thành cán gỗ bé như đũa thì chừng là không được. Còn một loại gỗ cứng hơn bách mộc là thiết đàn của Nam Hải, độ cứng tâm cây cực cao, làm đại cung thì tới lực sĩ cũng không giương nổi, phải người sức khỏe đặc biệt mới dùng. Có điều vùng Hợp Châu này không có ... Để xem, à phải nghe nói dải biên cương phía bắc có gỗ thiết hoa, cứng hơn sắt, đây được coi là loại gỗ cứng nhất, cơ mà ta chưa thấy bao giờ ...”

Đúng là bệnh nghề nghiệp, Tả Thiếu Dương nghe ù cả đầu:” Huynh nói loại gỗ mà Hợp Châu chúng ta có thôi.”

“ À, à, phải rồi, để ta nghĩ tiếp.” Lý Đại Tráng cười ngượng nghịu:” Đủ cứng, đủ cứng à ... Gỗ âm trầm, chỉ loại này mới phù hợp với yêu cầu của thiếu gia, làm thành đũa người thường bẻ không được, cho vào nước đến vài năm cũng không mục, bẻ ra bên trong khô nguyên. Thứ gỗ này đào lên dưới mặt đất, vì quá cứng làm đồ gia dụng rất khó, thợ mộc bình thường không dám nhận gỗ này, sợ làm không tốt phí bảo bối.”

Gỗ âm trầm mà Lý Đại Tráng nói là loại gỗ đặc biệt do cổ thụ bị động đất gì đó chôn vùi dưới đất, dưới hoàn cảnh áp lực cao và thiếu dưỡng khí, trải qua thời gian dài than hóa mà thành, cứng và nặng như đá, màu đen, chất dầu trong gỗ cao, chịu nước tốt, còn có mùi thơm.

Loại gỗ đặt biệt này vì hiếm nên đắt kinh người.

“ Hợp Châu chúng ta có à?” Tả Thiếu Dương nghe nói loại gỗ này hiểm thế thì nản:

“ Có chứ, Dư chưởng quầy có một cái bàn trà làm bằng gỗ âm trầm.”

“ Dư chưởng quầy mở hiệu đồ ngọc sao?”

“ Đúng vậy, nghe nói một lão đầu nông gia có một hôm làm việc ngoài đồng về, đi qua một con sông nước dâng cao, thấy bên sông có một khúc gỗ lạ mắc cạn, chắc là bị lũ ở trên núi xô xuống. Ông ta mang về nhà, định chẻ làm củi đun, nhưng không làm sao chẻ nổi, bực mình ném ở góc sân. Vừa lúc có người bán hàng rong đi qua, nhìn thấy liền mua, trả giá 10 đồng, ông già thấy lạ nên không bán, người kia nâng giá mãi tới tận 1000 đồng, ông già càng nghi quyết không chịu bán.”

Thằng cha này là vua lạc đề, Tả Thiếu Dương ngán ngẩm, nhưng Lý Đại Tráng nói say sưa, y cũng không ngắt lại, Kiều Xảo Nhi thấy mặt y nhăn nhó thì cười khúc khích.

“ Ông lão mới cùng nhi tử khiêng khúc gỗ tới ngõa thị, lập tức khiến nhiều người vây quanh, không ít người nhận ra nó là gỗ âm trầm, đua nhau nâng giá. Cuối cùng Dư chưởng quầy trả giá 2000 quan mang về, hì hì, ông già đó không phải ai khác chính là cha Giả tài phủ Mai thôn, trong một ngày trở thành người giàu nhất thôn, câu chuyện này người trong thôn kể với nhau say sưa, trong thôn không ít người hay ra sông thử vận may, nhưng chưa bao giờ tìm được khúc gỗ âm trầm thứ hai.”

Tả Thiếu Dương ồ một tiếng, nói mãi mới thấy trọng điểm là đây, không ngờ là người quen.

Lý Đại Tráng kết thúc câu chuyện dài lê thê của mình:” Dư chưởng quầy mời một thợ mộc rất có tiếng ở vùng ngoài tới, dựa theo hình dạng ban đầu khúc gỗ, điêu khắc thành bàn trà. Ngoài ông ta ra, ta chưa bao giờ nghe nói có ai khác sở hữu loại gỗ này.”

Tả Thiếu Dương thì đã chẳng thèm nghe nữa, theo đuổi ý nghĩ của mình, gỗ thì thích hợp rồi, nhưng đó là bảo bối của người ta, chỉ e không dễ xin được.

Kiều lão gia quen thân với Dư chưởng quầy, nghe thế đứng dậy:” Để ta đi cầu ông ta, mua cái bàn trà đó.”

Tả Thiếu Dương dặn:” Không cần nhiều, đủ làm ba đôi đũa là được rồi.”

Đã có vật liệu làm châm, vậy có thể đặt dụng cụ cố định ngoài, Tả Thiếu Dương lấy giấy vẽ ra, đi tìm thợ rèn lần trước làm cho y nồi cao áp.

Hiệu rèn nằm ở gần đường chính, nơi này tập hợp rất nhiều cửa hàng cửa hiệu cùng quán xá, nhưng đa phần đóng cửa rồi, duy hiệu rèn vẫn mở, bếp vẫn đỏ lửa, đây là số ít cửa hiệu vẫn còn làm ăn được khi quân địch bao vây thành. Tả Thiếu Dương giao bản vẽ, mô tả yêu cầu của mình, thợ rèn nhiệt tình, nói sẽ ưu tiên làm trước, trước khi giới nghiêm sẽ mang tới.

Tới trưa, cả nhà cơm nước xong liền đi sang Cù gia, Trí Nhi thì được giao cho tiếp tục chép sách học thuộc lòng, thằng nhóc này cũng có điểm tốt, chịu khó học tập, xem ra Nghe đại phu rèn không tệ.

Đi qua ngõ nhỏ tới Cù gia, cả một đại trạch viện rộng lớn vắng lặng, mấy người đi tới chính phòng.

Cù lão thái gia nằm nghiêng trên giường, mặt như tro tàn, Cù lão thái thái và Cù phu nhân ngồi bên, khóc thầm lặng lẽ.

Tả Quý đi vào thấy Cù lão gia nỗ lực muốn ngồi dậy, vội ngăn cản:” Lão đại nhân cứ nằm là được, không cần ngồi dậy.”

Long thẩm và Bạch Chỉ Hàn lấy ba cái ghế tới cho người Tả gia ngồi, hai người họ thì đứng.

Tả Thiếu Dương nhìn Bạch Chỉ Hàn, nàng không mặc áo tang, nhưng chuyển sang bộ váy trắng mộc mạc, ánh mắt đượm buồn, càng thêm nhu mì quyến rũ.

Cám ơn Tả gia thăm hỏi xong, Cù lão thái gia điều chỉnh lại tư thế nằm, thong thả nói:” Nhân tiện hiền khang lệ và lệnh lang tới đây, lão hủ có một việc muốn thương lượng.”

“ Lão đại nhân có chuyện gì cứ phân phó là được.” Tuy Cù lão thái gia không phải là quan nữa, song Tả Quý vẫn một mực tôn trọng:

Cù lão thái gia nhìn bốn xung quanh căn nhà lạnh lẽo, ánh mắt ảm đạm:” Tòa trạch viện này sinh sống không biết bao đời Cù gia, đời đời truyền thừa, có vinh quang cung có lúc sa sút, nhưng chưa bao giờ đến mức này, lão hủ mệnh bạc, nhi tử đi tới hoàng tuyền trước cả lão hủ, chẳng để lại chút hương hỏa nào.”

Tả Quý thở dài cảm thán không nói được gì.

Thời xưa có câu " bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại", không có nhi tử để kế thừa hương hỏa là tội bất hiếu lớn nhất, là bi ai lớn nhất, nhi tử Cù gia chưa có con cái gì đã chết trong đại lao, hương hỏa Cù gia từ nay đoạn tuyệt.

“ Lệnh lang cứu mạng lão hủ, thời gian trước lại tặng bốn đấu lương thực, lão hủ chẳng còn gì báo đáp, thương nghị với người nhà, dù sao trạch viện này không còn ai để truyền lại rồi, nên muốn tặng nói cho lệnh lang.”

(*) Theo miêu tả của truyện thì là gỗ lũa, anh em chơi thủy sinh chắc chắn không lạ, vừa cứng, nhẹ, không cháy không mục.
Bạn cần đăng nhập để bình luận