Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 583: Tráng chí không thỏa.

" Cái gì?" Bành Bính mặt trầm xuống, nhất thời ức chế được cơn ho điên cuồng:" Ngươi đùa đấy hả, bản quan nghe nói phụ tử có kịch độc ... Chân vũ thang bình thường lượng dùng không quá ba miếng, sao có thể dùng tới mười hai miếng cho được?"

Tả Thiếu Dương bình tĩnh trả lời:" Nếu người khác kê đơn cho đại nhân, sẽ không dám dùng quá năm miếng, nhưng nếu dùng phụ tử do đích thân ti chức bào chế, mười mấy miếng không là gì. Trước kia ở Hợp Châu, ti chức chữa bệnh cho người ta từng dùng tới 30 miếng phụ tử."

“ Ba mươi miếng so?” Bành Bính kinh ngạc lần nữa:

" Vâng, khi đó nhi tử của Nghê đại phu Huệ Dân Đường bệnh rất nặng, ông ta không chữa được, nên nhờ tới nhà ti chức. Ti chức mỗi lần sắc thuốc cho nhi tử ông ta, đều dùng 30 miếng. Chuyện này ở Hợp Châu không ai không biết. Có cả Tiền huyện lệnh của huyện Thạch Kính, Thang bác sĩ và An y quan tới tận nhà ti chức, tận mắt xem ti chức dùng 30 miếng phụ tử này."

Bành Bính nghe Tả Thiếu Dương nói rất trịnh trọng, không hề giống bịa đặt tùy tiện, hơn nữa với thân phận của y bây giờ, làm sao dám nói bừa bãi trước mặt quan chủ quản. Ông ta không hiểu y, nhưng tri thức thông thường thì vẫn biết, độc phủ tử thế nào sao không hay, dùng 30 miếng phụ tử tức là một cân, uống vào không chết ngay tức thì còn chữa được bệnh, chưa từng nghe thấy.

Tính mạng của mình quan trọng nhất, ai mà dám để cho tên tiểu tử cuồng vọng dám đả kích y thánh Trương Trọng Cảnh trong bài thi chữa chứ, đùa à? Cho nên Bành Bính vừa thở vừa ho nói:" Có chuyện này hay không, khụ khụ ... Bản quan không quản được, đa tạ ngươi vừa rồi giúp bản quan trị ... Cũng đa tạ ngươi chỉ ra vấn đề trong phương thuốc ... Khụ khụ ... Người đi đi ... Hừ hừ ... Khụ khụ khụ …nếu đơn thuốc đã đúng, vậy bản quan cứ theo đó mà dùng thôi, thuốc dùng linh tinh, sợ không ổn, khụ khụ .... Bản quan còn có việc, ngươi lui đi, chỉ nghỉ ngơi năm ngày ổn định chỗ ở rồi đi nhậm chức.”

Người ta có thái y chăm sóc sức khỏe, khó mà tin một lang trung trẻ mới đỗ đạt được, Tả Thiếu Dương đành cáo từ lui ra.

Ra đến ngoài, không ngờ ba người Tả Quý chưa về, nghe nhi tử kể được gặp được lại bộ thị lang bành đại nhân, vui lắm, thế là chắc rồi, nhi tử thành quan rồi, muốn về ăn mừng, hôm nay Ngũ Thư mang tới nhiều đồ tốt.

Khách sạn Mã Chu ở cách trạch viện của họ không xa, trên đường đi về, Tả Thiếu Dương thuận đường ghé thăm, Tả Quý về trước.

Hỏi chưởng quầy mới biết Mã Chu ở trong phòng không đi đâu, Tả Thiếu Dương còn lo Mã Chu đi ăn mừng rồi, liền hỏi phòng của hắn, mới biết là hắn ở trong phòng chung ở hậu viện.

Mã Chu rất nghèo, nhưng sự kiêu ngạo của hắn lại cực lớn, không chấp nhận người khác thương hại bố thí, cho nên đành ở cùng với phu phen tẩu tốt ở phòng thường, không ở thượng phòng.

Tả Thiếu Dương vén áo bào bước qua cái cống nước thối mù của hậu viện, vòng qua đống rác lớn, mới tới được ngoài phòng chung, may là mùa đông, mùa hè chắc y quay về rồi. Nhìn vào trong chỉ thấy một cái giường rất dài, cùng lối đi ở cuối giường, ngoài ra không còn vật dụng gì khác trong phòng, chăn đệm đồ đạc gì đó chất trên giường hết. Hiện là ban ngày, đại đa số mọi người đều đã đi làm, chỉ có vài người già trẻ nhỏ hoặc nằm hoặc ngồi trên giường, thấy Tả Thiếu Dương mặc áo gấm đeo đai ngọc mà lại tới nơi này, đều ngạc nhiên nhìn y.

" Không biết công tử tìm ai?" Một lão phụ hỏi:

Tả Thiếu Dương cười thiện chí:" Mã Chu! Xin hỏi Mã Chu huynh đệ có ở đây không?"

Mọi người nhìn nhau, không ai đáp, còn vài người vẫn chùm chăn, Tả Thiếu Dương đành gọi thêm ba lần nữa, cái chăn ở gần cuối giường mới vén ra, Mã Chú đầu tóc bù xù, hai mắt thất thần nhìn y:" Đừng gọi nữa, ta ở đây, có chuyện gì?"

" Mã huynh, sao sáng sớm mà đã ngủ rồi, không khỏe ả?" Tả Thiếu Dương lách qua cái hành lang hẹp cuối giường, thậm chí chẳng đủ cho người ta đi thẳng, phải đi ngang như cua, tới chỗ Mã Chu ngồi xuống, giường rất cứng, ngồi xuống còn lạnh cả mông, điều kiện ăn ở rất tệ:

“ Ta khỏe, có chuyện gì?”

" Không có gì, ta tìm huynh để hỏi ... À, chúng ta ra ngoài nói chuyện được không?"

" Không cần, ta biết ngươi muốn hỏi gì, dù sao cũng chẳng phải chuyện mất mặt, nói ở đâu cũng không mất mặt, ta bị đưa tới huyện Dạ Lang Tưởng Châu làm kế lại kho lương."

Huyện Dạ Lang Tưởng Châu ở triều Đường là nơi đi đầy, là châu huyện cực kỳ hẻo lánh hoang vu. Kế lại kho lương phụ trách công tác đăng ký lương thực trong kho, chỉ là một tiểu lại ngoại lưu, tức là ngay cả phẩm trật cũng không có. Mà Mã Chu lại mang chí lớn, lần này tham gia thi hội đỗ hạng ba khoa tú tài, thành tích phải nói là ưu tú, vậy mà lại bị phân phối tới một cái huyện nghèo khó xa xôi, làm kế toán trạm lương thực, bảo sao hắn uất ức giữa ban ngày chùm chăn ngủ.

Tả Thiếu Dương do không hứng thú làm quan, cho nên quan chế triều Đường không hiểu lắm, chẳng biết kế lại kho lương là làm quan gì, nhưng mà nghe giọng Mã Chu là hiểu chẳng ra làm sao. Lại nghe tới hai chữ Dạ Lang liền biết ngay là nơi cực kỳ hẻo lánh, nụ cười trên mặt cứng đờ.

Trong mắt Mã Chu, chức kế lại này đúng là sự xỉ nhục, nhưng trong mắt người ở căn phòng chung này, đây vẫn là một vị quan gia, nghe họ nói chuyện liền hiểu là cử nhân vào kinh đi thi, đỗ tiến sĩ, ánh mắt trở nên tôn kính.

Người ta ôn kính, Mã Chu càng không thoải mái, lại kéo chăn chùm đầu, Tả Thiếu Dương lùng túng đứng đó, chẳng biết an ủi thế nào, khẽ vỗ lên chăn, nói:" Là vàng thì rồi sẽ tỏa sáng thôi! Ta đi đây."

Khi y sắp tới cửa, Mã Chu mới vén chăn lên gọi "đợi đã", rồi rời giường, đi đôi giày rách đuổi theo, chắp tay nói:" Cảm tạ huynh tới thăm ta, vừa rồi tâm tình không tốt, đắc tội rồi."

Tả Thiếu Dương không để bụng:" Không sao, đổi lại là ai cũng không vui nổi, ta hiểu mà."

" Đa tạ, Ta huynh hẳn là cũng có quan chức rồi?"

" Ừ, chỉ là quan nhỏ xíu, làm y chính thái y thự đông nam."

" Dù sao cũng hơn ta rồi, ít ra còn có phẩm trật, hơn nữa ở lại kinh thành."

" Mã huynh có tính toán gì chưa? Khi nào đi nhậm chức, tiểu đệ tiễn chân."

" Không cần đâu." Mã Chu ảm đạm xua tay:" Tâm tình ta rất tệ, không muốn gặp ai cả, chỉ muốn ngủ vài ngày rồi tính, có lẽ khi nào nghĩ thông sẽ đi, huynh cứ kệ ta."

Dù mới quen chưa lâu, Tả Thiếu Dương cũng biết hắn là người cô ngạo, y còn có chút đồng cảm, năm xưa y có khác gì, tốt nghiệp ưu tú, lại thi lấy bằng bác sĩ quốc gia, vậy mà chỉ làm việc trong phòng bào chế thuốc cả năm, chắp tay nói:" Được, vậy thì chúng ta từ biệt ở đây. Ngày sau Mã huynh có lên kinh đừng quên cho ta biết một tiếng."

" Được, nhất định!" Mã Chu vái dài, quay về giường:
Bạn cần đăng nhập để bình luận