Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 803: Nửa giam lỏng.

Đối diện với lời lẽ mang tính đe dọa của Lý Thế Dân, Tả Thiếu Dương không hề sợ hãi, đáp:" Bệ hạ, chính vì bệ hạ hỏi, thảo dân mới giải thích tường tận, nếu là người khác, thảo dân một câu không chữa được là xong rồi, bệ hạ có thể hỏi xem, ngoài kia có bao nhiêu người bị thảo dân từ chối rồi? Thảo dân chưa từng thất bại là vì biết chữa được mới chữa chứ không phải là bệnh nào cũng chữa được, đều là dân gian đồn thái quá, không ai dám nói mình có thể chữa bách bệnh hết, nếu có thì đó là kẻ lừa đảo.”

“ Bệ hạ nếu cho rằng thảo dân có ý đồ gì bất chính, có thể đẩy thảo dân vào tử lao, không phải lần trước thảo dân chữa khỏi bệnh cho Đỗ Yêm, cho Đỗ tướng cũng gặp kết quả như vậy sao? Thêm lần nữa đâu khác gì.”

Nói tới đó y hai tay đưa về phía trước, đợi bị còng:

Lý Thế Dân không khỏi nhớ tới chuyện năm xưa, quả thực là vậy, nếu giờ hắn làm thế, có khác gì loại người như Đỗ Kính, lấy oán báo ân, hơn nữa thực sự không tin y không chữa được, mà là có điều cố kỵ thôi. Nhìn trời đã tối, hắn đứng dậy:" Muộn rồi, trẫm không quấy rầy thần y nữa."

Tả Thiếu Dương chắp tay nói:" Bệ hạ, sách ở đây đã xem hết, bệnh thái thượng hoàng đã khỏi, thảo dân có thể về nhà chưa? Thảo dân đi đã ba tháng, trong nhà hẳn rất nhớ mong lo lắng."

Lý Thế Dân cười nhạt:" Không sao, trẫm phái người đi nới với họ, trẫm giữ ngươi lại nghe tuyên, ít thì một năm, nhiều tám mười năm rồi áo gấm về quê."

Tả Thiếu Dương sầm mặt:" Bệ hạ định giam lỏng thần trong hoàng cung sao?"

" Thần y nói thế là sai rồi, thiên hạ đều biết trẫm quý trọng nhân tài, muốn giữ thần y lại lâu hơn thôi, sách ở đây khanh đã xem hết, vậy sách ở tàng thư các đông cung thì sao?"

Tả Thiếu Dương không đáp, coi y là trẻ con sao, ý đồ quá lộ liễu.

Lý Thế Dân chẳng bận tâm lộ liễu hay không, hắn làm việc rất bá đạo, lệnh thái giám mang hành trang của sư đồ Tả Thiếu Dương và Đỗ Minh tới tàng thư các đông cung.

Đông cung nằm ngay bên ngoài Cung Thành, chỉ cách đúng một bức tường, chẳng hề xa, hai sư đồ họ được đám hoạn quan "mời" đi.

Lý Thừa Can chỉ ngày đầu tiên tới chào hỏi Tả Thiếu Dương, nói vài chuyện liên quan tới chuyện ăn ở của y, không hề nhắc tới chuyện bệnh tật của bản thân, làm Tả Thiếu Dương có hơi bất ngờ.

Ngược lại vị đồng niên của Tả Thiếu Dương là Khúc Minh đang làm dược tàng thừa bát phẩm Đông cung thì một ngay tới năm ba lần. Trước kia khi Tả Thiếu Dương nạp đám Bạch Chỉ Hàn làm thiếp, có gửi thiếp mời Khúc Minh tham gia, hắn không tới, y trong tử lao một năm, người này như biến mất khỏi nhân gian. Thói đời ấm lạnh, Tả Thiếu Dương thấy đủ rồi, chẳng tới mức ghét hắn, nhưng nếu đã thế hai bên tốt nhất không liên quan gì nữa, ngươi có tự giác đó đúng không?

Thế nhưng Khúc Minh mặt rất dày, kệ mỗi lần tới Tả Thiếu Dương xem sách coi hắn như không tồn tại, hắn vẫn vô sỉ tới quấy nhiễu.

Tả Thiếu Dương từ khi vào tàng thư các này thì chỉ làm một việc, tìm hết sách vở liên quan tới bệnh tim, lúc đó nắm tay tiểu công chúa y ngầm bắt mạch cho nó, cô bé này có dị tật ở tim, e khó sống được quá mười tuổi. Đứa bé đáng yêu như thế, sinh mạng chưa bắt đầu bao lâu đã định sẵn sẽ kết thúc trong đau đớn, sao người ta đành lòng.

Chỉ là căn bệnh này, phải can thiệp máy móc y tế hiện đại, nếu không thì chịu thua.

Tuy thế Tả Thiếu Dương không cam lòng, chính xác hơn không đành lòng, lục tung mọi sách vở, hi vọng có ghi chép hữu ích nào đó.

Một hôm Khúc Minh lại tới, hơn nữa còn chạy tới, hơi thở dốc, nhìn thấy Đỗ Minh ngồi ở ngưỡng cửa xem sách, khom lưng nói:" Đỗ công tử, sư phụ của công tử đâu."

Đỗ Minh ảnh hưởng rất nhiều của Tả Thiếu Dương, không giống những đứa bé bình thường, tính cách cũng quái không kém, còn nhỏ chẳng khác gì ông cụ non, không thích chơi bời đùa ngịch, chẳng thèm ngẩng đầu:" Sư phụ ta không rảnh."

" Hôm nay không rảnh thế nào y cũng phải gặp ta, ta có chuyện vô cùng quan trọng phải báo."

" À, ngày nào ngươi cũng tới là vì có chuyện quan trọng đấy hả?"

Khúc Minh lắc đầu, khẩn thiết nói:" Không phải thế, hôm nay có chuyện trọng yếu thật."

Đỗ Minh không cho qua:" Nói đi, có chuyện gì, ta sẽ chuyển lời cho sư phụ là được."

" Không được, chuyện trọng yếu như vậy ta phải đích thân nói với sư phụ của công tử." Nói rồi Khúc Minh sải bước đi vào trong:

Đỗ Minh nói bật dậy:" Chưa mời đã vào, ngươi là quan mà quy củ cũng không hiểu à?"

Khúc Minh không dám đắc tới với Đỗ Minh, nó không phải là dược đồng bình thường, mà là nhi tử của tể tướng năm xưa, hoàng đế vì cái chết cha nó mà thiếu chút nữa giết Tả Thiếu Dương, Khúc Minh hắn là cái thá gì. Thậm chí luận cấp bậc, nó cũng có quan chức lớn hơn. Khúc Minh vội co chân lại, hô to:" Tả đồng niên, ta có chuyện trọng yếu liên quan tới thái thượng hoàng muốn nói với ngươi, thật đấy."

" Ngươi ồn ào cái gì?" Đỗ Minh chỉ mặt hắn đẩy mạnh:" Đây là cái chợ sao, cút đi!"

Khúc Minh loảng choạng lùi lại, vẫn hô to:" Tả huynh, đây là chuyện trọng yếu, liên quan tới tiền đồ vận mệnh của huynh ..."

" Cho hắn vào!" Giọng Tả Thiếu Dương từ trên gác vọng xuống:

Đỗ Minh vừa buông tay, Khúc Minh đã chạy vèo lên thang, còn vấp bậc cầu thang ngã cái oạch, vẫn mặc kệ chạy tiếp. Lên tầng hai, thấy Tả Thiếu Dương đang ngồi sau bàn viết lách gì đó, sách vở giấy tờ vứt bừa bãi khắp nơi, hắn khom lưng tới gần:" Tả huynh, đây là tin tức cực kỳ quan trọng, ngươi là người đầu tiên được ta nói đấy."

" Thế thì nói đi."

" Là ..." Khúc Minh đang nót chợt thấy Đỗ Minh nhìn mình chằm chằm như đề phòng trộm, nuốt ngược lời lại:" Đỗ công tử có thể tránh đi một chút không?"

" Không cần, ngươi không muốn nói thì đi đi." Tả Thiếu Dương phất tay:

" Được, được, ta nói!" Khúc Minh ghé sát tai Tả Thiếu Dương, thì thầm:" Ngươi biết chưa, thái thượng hoàng ..."

Tả Thiếu Dương đẩy hắn ra, ngoáy tai:" Nói to vào, ta ghét nhất bị người ta cắn tai."

Mặt Khúc Minh chẳng đỏ lên chút nào, vẫn nói với giọng đầy kịch tính:" Tả huynh chắc chắn chưa biết, thái thượng hoàng muốn hoàng thượng nhường hoàng vị."
Bạn cần đăng nhập để bình luận