Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 302: Lấy chân tình đổi giả ý. (1)

Nhà Triệu Tam Nương xưa nay đều ăn gạo trắng, có cá có thịt, bây giờ nhai cái bánh bao đen, bột như là trộn thêm cát, nhưng lại cảm thấy ngon hơn bất kỳ sơn hào hải vị nào. Chỉ là bánh quá khô, ăn hơi vội đâm ra bị nghẹn, vội ra bàn cầm cái ấm lên tu ừng ực, phát hiện tấm biển mua lương đặt ở đó, đầu óc xoay chuyển, dấu ngay xuống gầm giá đồ gần đó, mắt liếc nhìn Tả Thiếu Dương chăm chú cho hai đứa bé ăn, có vẻ không biết gì.

Nhà nàng đã cạn lương từ hôm kia rồi, Triệu Tam Nương cũng nhanh nhạy, ngay khi đại quân vào thành đã ý thức được sự tình nghiêm trọng, dùng giá cao mua lương thực, tiêu hết sạch tiền mà cũng không mua được bao nhiêu. Nhà lại đông người, quen ăn sung mặc sướng rồi, không biết tiết kiệm là gì cả, cũng không biết rau dại ăn được, nói đúng ra là không bỏ thể diện xuống mà đi kiếm rau dại với nạn dân, thế nên thoáng cái lương thực trong nhà đã cạn.

Từ hôm qua tới giờ chỉ uống nước lã cầm hơi, nàng còn cắn răng chịu được, hai đứa con thỉ đã đói lả đi rồi.

Hai đứa bé ăn xong lại ngủ thiếp đi, có điều lần này không bị cái bụng đói hành hạ nữa, khuôn mặt có sức sống hơn trước, ngủ an tường hơn nhiều, Tả Thiếu Dương đắp chăn cho chúng, cùng Triệu Tam Nương đi ra gian ngoài.

Vừa ra ngoài, Triệu Tam Nương nghẹn ngào nói:” Đại lang, cám ơn cậu cứu con ta, ân tình này ta ghi nhớ suốt đời.”

Nói xong muốn quỳ xuống.

Tả Thiếu Dương nhanh tay đỡ lấy, người thời này thích quỳ, hơi chút là quỳ xuống, y thì mãi không quen được cái vụ này:” Đừng thế, Tam thẩm, mau đứng dậy đi, chúng ta còn nói chuyện.”

“ Phải rồi, phải rồi.” Triệu Tam Nương lấy tay áo quệt nhanh nước mắt, kéo Tả Thiếu Dương ngồi xuống bên cái bàn thấp, nơi này cách xa chỗ hai đứa bé ngủ không lo ảnh hưởng tới chúng, nàng hỏi vội:” Lúc nãy cậu, cậu nói tới chuyện bán lương thực ... Cậu có quyết định được chuyện này không?”

Không chịu nổi kiểu ngồi quỳ này, Tả Thiếu Dương quyết định ngồi khoanh chân luôn, lúc này mấy cái phép tắc có thể bỏ qua:” Đương nhiên, có điều chỉ có gạo thô và bột mì đen thôi, không có gạo trắng đâu.”

“ Không sao, không sao cả, có cái gì ta cũng mua, mua hết ...”

Triệu Tam Nương không chút chậm trễ vừa nói vừa xoay người tới cái tủ gần đó, lấy chìa khóa mở cái khóa đồng cực to ra, nhưng khi cánh cửa mở ra thì nàng khựng lại, bên trong đã trống không rồi, đó là nơi trước kia nàng để đồ trang sức cùng vài món đồ cổ đắt tiền, giờ đây đã trống trơn, chỉ trơ ra một cái hộp gỗ nhỏ, đặt cái hộp gỗ lên bàn, mở ra, bên trong là giấy tờ nhà ruộng, cười thảm:” Đại lang, tiền tích góp bao năm của ta tiêu hết rồi, đều dùng mua lương thực cứu mạng, trang sức cũng chẳng còn cái nào, chỉ còn vài gian nhà và ít ruộng, đó là gia sản cuối cùng, ta muốn lấy toàn bộ ra đổi lương thực trong tay cậu, được không?”

Tả Thiếu Dương không hiểu:” Ba mẹ con Tam thẩm thì ăn hết được bao nhiêu, nếu phải đem cả trang sức đi đổi thì hẳn mua được không ít chứ, sao mới nửa tháng đã thành ra thế này?”

Triệu Tam Nương rơm rớm nước mắt:” Ôi, nếu chỉ có ba mẹ con ta thì dễ rồi, nhưng còn công công bà bà nữa, với cả đám thúc bá … lương thực ta vất vả chạy khắp nơi mua về, vừa mang về nhà liền bị bọn họ lấy hết … một mình ta sức yếu không giành được với họ, cố chết giữ lại được chút xíu thôi ..”

Tả Thiếu Dương muốn nói chẳng lẽ mấy người đó không bận tâm mẹ con Tam nương chết đói, song nhớ lại thảm cảnh nhà Thảo Nhi vừa nãy liền nuốt trở lại, khi người ta đói bụng, không quan tâm tới bất kỳ điều gì khác ngoài lấp cho đầy cái bụng. Y chưa từng thấy người đói nhưng đã thấy những con nghiện, khi thiếu thuốc, chúng đều thành dã thú.

Vừa nghĩ tới đó lòng đã nặng trĩu, cảnh tượng xảy ra trong ngõ nhỏ ấy tới giờ vẫn không ngừng ám ảnh y, thiếu phụ đáng thương, trượng phu vô nhân tính, hai đứa con hiếu thảo ... Tay Tả Thiếu Dương nắm chặt nghiến răng, y quyết không thể để thảm cảnh tương tự diễn ra với gia đình y, với Miêu gia, với Tiểu Muội và Hoàng Cầm, thậm chí cả Răng Thỏ.

Không thể giao nộp lương thực, giao nộp chỉ có chết mà thôi.

Phía kia Triệu Tam Nương không biết Tả Thiếu Dương chẳng chú ý nghe mình nói, lấy ra từng tờ giấy xếp lên bàn, lòng đau như cắt, đây là toàn bộ gia sản trượng phu nàng để lại cho, nếu đem đổi, không biết rồi mai này sẽ sống thế nào, có điều vượt qua được khó khăn hiện tại đã:” Điển sản có mười lăm mẫu, phòng sản, trừ cái cho Quý Chi Đường thuê và hiệu tạp hóa ở bên cạnh, ta còn một một cửa hiệu ở mặt phố chính, ba căn nhà. Tổng cộng phải được 120 lượng, giá lương thực ngoài kia bây giờ là năm lượng một đấu. Ta cũng không cần cậu giảm giá, sòng phẳng mà tính, hẳn đổi được 24 đấu ...”

Nói tới đo ngẩng đầu lên nhìn thấy Tả Thiếu Dương mặt lạnh tanh, thì chột dạ.

Nói thực, số tiền nàng nói là vống lên nhiều lần, nhà cửa chưa tính đã cũ, cửa hiệu thì lúc nhiễu loạn thế này kinh doanh được cái gì, điền sản bây giờ mất giá thảm hại, chưa nói không có người canh tác, ruộng để hoang vẫn phải đóng thuế, thực chất là gánh nặng, nói gì trăm lượng.

Tên tiểu lang trung này giờ khác trước rồi, không biết học được ở đâu bản lĩnh, trong thời gian ngắn xoay chuyển được cảnh khó của Quý Chi Đường, còn ký hợp đồng với Hằng Xương dược hành bào chế dược liệu không độc mà không nhà nào làm được, khéo tính kế đưa được huyện lão gia tới nhà, làm toàn thành bàn tán. Không ai không biết tới Quý Chi Đường, thậm chí đến cả Chúc lão chưởng quầy cũng phải khen ngợi.

Vậy mà mình lại định lừa y, chẳng trách y không nói gì, Triệu Tam Nương xuống nước:” Đại lang, ta nói sai, chỗ này tài sản này của ta thực chất chỉ có giá 75 lượng thôi, ta mua mười lăm đấu gạo được không, bột mì đen cũng được, xin cậu đó …”

Tả Thiếu Dương vẫn không nói không rằng.

Có tật giật mình, Triệu Tam Nương nhìn theo ánh mắt Tả Thiếu Dương, đó là chỗ lúc nãy nàng dấu cái biển mua lương thực với giá 15 lượng, y biết rồi, hiện từng giờ lương thực đều lên giá, vì thế nàng đứng cả sáng chẳng ai ngó tới, không thể để lâu:” Đại lang, nể tình hai nhà, cậu bán cho ta năm đấu … ba đấu … ba đấu thôi cũng được ...”

Không hề có phản ứng, thậm chí khuôn mặt Tả Thiếu Dương còn có chút hung ác.
Bạn cần đăng nhập để bình luận