Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 508: Tả Si Tình.

Tả Thiếu Dương đi vào bếp, thấy Tiểu Muội mặc váy mềm sẫm mầu, hông đeo tạp dề, mái tóc đen quấn gọn gàng trên đầu, ống tay áo cuốn lên quá khuỷu, lộ ra cánh tay nhỏ như ngó xen, nàng ngồi trước bếp nên khuôn mặt đỏ hồng, trán lấm tấm mồ hôi, tuy chỉ áo vải váy thô nhưng mang vẻ đẹp mộc mạc cuốn hút vô cùng, nhưng thu hút ánh mắt Tả Thiếu Dương nhất là vì động tác ngồi của nàng, váy kéo căng, khoe ra cặp mông tròn trịa như vẽ bằng com-pa, vô cùng đọng lòng người.

Tiểu Muội nghe thấy tiếng động quay sang nhìn, tức thì trong mắt chứa đầy niềm vui, đứng dậy nói nhỏ như mèo kêu:” Thiếu gia tới rồi.”

Từ khi cùng Tang gia ký văn khế bán nàng làm tiểu thiếp cho Tả gia, Tiểu Muội đổi cách xưng hô, vì thiếp thất và nô tỳ ở thời phong kiến là ngang nhau.

Tả Thiếu Dương đi tới, đưa tay lau than dính trên gò má của nàng:” Coi kìa, trông như mèo mướp ấy.”

“ Vừa rồi đốt lửa, vì củi chưa khô, cho nên khói khắp phòng, thổi mãi mới bốc lên, không để ý nên bị dính ...” Tiểu Muội vội dùng ống tay áo lau má, nàng rất thích làm đẹp, không để bản thân nhếch nhác, nhất là trước mặt Tả Thiếu Dương:” Còn nữa không?”

Tả Thiếu Dương nhìn quanh, không có ai chú ý, hôn nhanh cái lên má Tiểu Muội:” Giờ hết rồi, đã trắng mềm như đậu phụ tươi ấy.”

Tiểu Muội thẹn đỏ mặt, lòng lại vui hết cỡ, nàng thích được khen đẹp:” Thiếu gia sao bỗng nhiên tới đây?”

“ Nhớ nàng tới không được à?” Tả Thiếu Dương cười hì hì:” Đi cùng cha ta, hôm nay cha ta rảnh rỗi muốn uống trà.”

“ Thiếu gia không nói sớm.” Tiểu Muội vội cởi tạp dề chạy ra ngoài, chào Tả Quý:” Lão gia, thiếu gia, tới nhã tọa phía sau uống trà?”

“ Một thời gian không tới rồi, thay đổi nhiều quá, có cả nhã tọa nữa à?” Tả Quý nhìn theo hướng Tiểu Muội chỉ, không phải hậu viện nơi Chúc Dược Quỹ hay ngồi, mà là phòng ngủ trước kia của phu thê Tang gia, đã tiến hành cải tạo, tường ngoài dùng nửa mặt trúc ốp quanh, giả nhà làm bằng trúc, mở thêm cửa sổ, trông thoáng đãng trang nhã:

“ Vâng, là chủ ý của Tam nha đầu đấy, ài, từ lúc bà nương ấy đi, ta cũng không muốn ở trong căn phòng này nữa, trông cảnh nhớ người, hơn nữa có một mình, ở phòng rộng thế làm gì. Quán trà ngày càng đông khách, nên chuyển sang phòng nhỏ hơn, sửa nơi này thành nhã tọa, cũng là phòng bên sông, vừa ngắm cảnh lại hóng gió, mùa đông khép cửa sổ lại là ấm áp rồi.”

Tả Quý nghe Tả Thiếu Dương kể giao quán trà cho Tiểu Muội quản, nơi này thay da đổi thịt hẳn, lòng thầm gật đầu, hiện giờ nhi tử có ba tiểu thiếp, Bạch Chỉ Hàn giỏi lo chuyện nhà cửa, khéo léo ứng xử, Tiểu Muội giỏi kinh doanh quản lý tiền bạc, có Miêu Bội Lan chăm chỉ thành thạo đồng áng, toàn là nhân tuyển nhi tức phụ hiếm có mà nhà khác cầu chẳng được, không khỏi thở dài:” Ồ, trông không tệ, vào xem nào.”

Tang phụ đi trước dẫn đường, vén rèm lên, bên trong là hành lang dài, hướng bên sông là từng gian nhã tọa, mỗi gian có che rèm vải, bên trong truyền ra tiếng nói cười của trà khách.

Tới một gian không người, bên trong bố trí đơn giản mà trang nhã, còn treo tranh vẽ, công cụ pha trà bằng sứ, nhỏ hơn cốc trà bên ngoài, Tả Quý gật đầu tán thưởng:” Không tệ.”

Tả Quý vén áo định ngồi xuống thì Hoàng Cầm đi vào:” Tả lão gia, Chúc lão gia tử mời tới hậu viện nói chuyện.”

“ Ông ấy vẫn ở đây à, vậy đi xem xem ông ấy có chuyện gì?”

Hoàng Cầm đứng sang bên, khom người vén rèm để bọn họ đi.

Tả Thiếu Dương cố ý tụt lại sau, đi qua bên cạnh Hoàng Cầm nói nhỏ:” Cầm tẩu.”

Hoàng Cầm không đáp, đôi mắt trống rỗng vô hồn.

Tả Thiếu Dương nhìn cô gái người trước kia thích nói chuyện vui đùa, bây giờ lại như cái xác không hồn, không khỏi xót xa:” Chúc lão bá hay nói, cuộc sống này vốn cực khổ, không nên dày vò bản thân thêm. Tẩu còn nhớ không, hôm đó bên sông, tẩu hỏi ta, nếu như tẩu thấy phiền lòng, thấy mệt mỏi, thấy ủy khuất, muốn tìm ta tâm sự được không? Ta nói được, lời đó tới giờ vẫn còn giá trị, tẩu tử nếu muốn trút tâm sự, ta sẽ là thính giả tốt.”

“ Trên đời này còn có người nghĩ tới mình, cảm giác đó thật tốt.” Hoàng Cầm cười nhẹ, nụ cười xa vắng:” Tiểu Muội tuy là tiểu cô tử của ta, nhưng tình như tỷ muội, sau này cậu phải đối xử với nó thật tốt, đừng để phải ủy khuất.”

Tả Thiếu Dương gật mạnh đầu:” Cầm tẩu yên tâm.”

“ Thế là được rồi.” Hoàng Cầm bước đi, còn để lại một câu:” Cậu đủ thứ phải lo rồi, không cần lo cho ta nữa đâu, Tả Si Tình.”

Tả Thiếu Dương cười khổ, chuyện y đưa ra yêu cầu nạp thiếp đã truyền khắp Hợp Châu rồi, ai bảo y là Tả Mẫu Mực chứ, chuyện gì liên quan tới y là truyền đi rất nhanh, trong chuyện này người khen kẻ chê bất nhất, song với thiếu nữ trong chốn khuê phòng, đều tán đồng đặt y biệt danh Si Tình, không ngờ Hoàng Cầm cũng biết.

Sau khi chuyện Tả Thiếu Dương bị liền gần chục nhà từ chối, Lý Nhị Tráng còn an ủi y:” Thiếu gia, không cần để ý tới đám người ngu ngốc đó, với bản lĩnh thiếu gia, phải cưới công chúa mới đúng.”

“ Công chúa?” Lý Tam Tráng lên tiếng phản bác theo thói quen:” Huynh tưởng công chúa mà dễ cưới à, công chúa là để chuẩn bị cho trạng nguyên gia đấy. Vả lại là người trong nhà, đệ nói thật, đệ không tán thành thiếu gia cưới công chúa.”

“ Vì sao?” Tên xấu bụng Tứ Đại Trang lúc nào cũng âm thâm châm lửa quạt gió:

“ Đệ nghĩ mà xem, thiếu gia mà nói công chúa, ê, ta nói cho cô biết, cưới cô xong, ta sẽ lập tức nạp thiếp, hơn nữa còn nạp liền ba người, cô có đồng ý không? Kết quả sẽ thế nào?”

Tứ Đại Tráng ngoẹo đầu sang bên thè lưỡi ra:” Rắc một cái chứ sao?”

“ Đúng rồi, cho nên cưới công chúa xong nạp thiếp khó lắm, lén lén lút lút cũng không được, chẳng may công chúa biết, chạy tới chỗ hoàng đế khóc, cho dù không làm thịt phò mã gia, chỉ e ba cô nương cũng được ban chết.”

“ Ài, xem ra làm phò mã gia uy phong thật, nhưng mà không sướng, cơ mà đệ có ba cô nương thế này, chẳng muốn làm phò mã.”

Kết quả hôm đó ba tên này bị Bạch Chỉ Hàn cho nhịn, chỉ có Lý Đại Tráng im miệng là vàng, bê bát cơm trắng đầy ú ụ, rưới nước thịt kho ê hề, còn thêm quả trứng bên trên, ăn vô cùng ngon lành.
Bạn cần đăng nhập để bình luận