Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 310: Ngày tháng gian khổ. (3)

Nửa ngày qua đệ đệ của Thảo Nhi là Bảo Nhi lại ra ngõ chặn mấy nam tử đi qua, chẳng một ai theo nó, chẳng phải chê mẹ nó xấu xí, mà là họ tiếc cái bánh bao.

Bảo Nhi đói lắm, nó đã chẳng còn đứng lên được nữa, mẹ nó đau lòng nói mình tự ra phố tìm, có cái ăn sẽ về, nói xong lảo đảo bước đi, lúc này cha nó mới chửi bới vài câu cho Bảo Nhi nằm xuống ngủ.

Lão phụ gọi Bảo Nhi nằm trong lòng mình, như thế tránh được gió lạnh, Bảo Nhi nằm xuống nhưng không ngủ được, trong bụng như có còn gì cào cấu, thấy ở góc tường có ít cây cỏ, chẳng cần biết ăn được không, ngắt bỏ vào miệng, vừa khô vừa vô vị, nó nhai mãi mới nuốt suốt được, nó đói lắm chỗ cỏ thoáng cái đã hết sạch rồi ...

Cái đói hành hạ nó, trán Bảo Nhi toát mồ hôi lạnh, toàn thân không ngừng run lên, nó xé cả áo nhét vào miệng nhai, ít ra còn còn có vị mằn mặn, ngon hơn cỏ dại, nó nhai một lúc, thấy mềm mềm, gian nan nuốt xuống.

Bụng có cái gì đó rồi, bất kể là cái gì, cảm giác cũng đỡ hơn, Bảo Nhi lại xé một miếng nữa cho vào miệng nhai, chợt thấy buồn nôn, vì vải vóc không phải là thức ăn, cơ thể tự động xuất hiện phản ứng bảo hộ bài xích dị vật. Bảo Nhi ọe một tiếng, nó chẳng còn sức đứng lên mà nôn nữa, cứ nằm thế nôn liên tục, nôn cả chỗ cỏ dại và hai miếng vải, dính bên cả vào mặt nó, làm nó thở khó nhọc.

Lão phụ mất một lúc mới nhận ra, lờ đờ mở mắt, sợ hãi gọi:” Bảo Nhi, Bảo Nhi, cháu làm sao thế? Bảo Nhi …”

“ Đừng có gào nữa.” Nam tử gần đó mở mắt ra, bực mình gắt gỏng quát:” Bớt chút sức lực mà ngủ đi, chê chết chưa đủ nhanh à?”

“ Bảo Nhi à ...” Lão phụ khóc nghẹn ngào:

Chính lúc này Thảo Nhi lê bước chân tập tễnh trở về.

Nam tử kia chẳng để ý tới thương thích khắp mình mẩy của Thảo Nhi, vừa thấy bóng nó liền bật ngay dậy, câu đầu tiên là:” Kiếm được cái ăn không?”

Thảo Nhi gật đầu, đưa nửa cái bánh bao ra.

Nam tử đo giật lấy như ăn cướp, cho vào mồm, vừa nhồm nhoàm nhai vừa chửi:” Sao có nửa cái, mày ăn vụng rồi phải không? Hay giấu đi rồi?”

Thảo Nhi yếu lắm, nó không nói chỉ lắc đầu.

Nam tử kia hiển nhiên không tin, lục soát trên người Thảo Nhi một lượt, tìm thấy con chó đất, ném đi:” Lúc này rồi còn nặn cái thứ vô dụng như vậy làm gì? Mày lại mải chơi chứ gì? Đồ ngu xuẩn, vô dụng, nếu mày không hàm chơi thì có nhiều thức ăn hơn rồi đấy.”

Hắn đẩy ngã Thảo Nhi một cách thô bạo, ngồi xuống đất lấy bầu nước tu một ngụm, nuốt chửng nửa cái bánh bao. Với một hán tử như hắn, nửa cái bánh bao chẳng bõ bèn gì hết, nếu không phải muốn tiết kiệm chút sức lực thì hắn đã đánh Thảo Nhi rồi, ăn chui vào cái chăn duy nhất còn lại của cả nhà ngủ, chẳng thèm quan tâm tới người khác sống chết thế nào.

Thảo Nhi nằm trên mặt đất, nó cẩn thận quan sát cha mình, đợi thật lâu đến khi nghe thấy tiếng ngáy khò khò truyền ra, nó mới bò thậm chậm nhặt con chó đất về, rồi lại bò tới bên nãi nãi.

Lão phụ không nhúc nhích được nữa rồi, thều thảo bảo:” Thảo Nhi ... Mau xem đệ đệ cháu ... Nó vừa mới nôn ...”

Thảo Nhi vừa lay đệ đệ vừa gọi, Bảo Nhi gian nan mở mắt ra:” Tỷ ... Đệ đói quá …”

Khéo léo lấy người che chắn, không để cha nhìn thấy, Thảo Nhi bẹo đất bóc bên ngoài con chó ra, moi chỗ bánh nhét vào mồm đệ đệ, thì thào dặn:” Đừng lên tiếng.”

Bảo Nhi gật đầu, không cả dám nhai, nó sợ bị cha nghe thấy cướp đi, ngậm trong miệng, tới khi bánh mềm ra mới nuốt xuống.

Nãi nãi nó nói lúc nãy ăn cỏ rồi, không đói nữa, Bảo Nhi nuốt liền mấy miếng, thấy con chó đất còn lại một tẹo, nhớ ra tỷ tỷ chưa ăn, không ăn nữa, đẩy cái bánh tới nói:” Tỷ ăn ăn đi ...”

Thảo Nhi nói dối:” Bảo Nhi ngoan ăn hết đi, tỷ ăn no rồi.”

Bảo Nhi ăn hết cả con chó đất, vẫn thấy thỏm thèm:” Tỷ, đệ đói lắm ...”

Thảo Nhi cởi một sợi tơ đỏ trên cánh tay xuống, buộc cổ tay Bảo Nhi, cố mỉm cười an ủi đệ đệ:” Đây là thứ tỷ xin được ở ngôi chùa gần đây, hòa thượng trong chùa nói, khi đói sờ sợi dây đỏ này, sẽ không đói nữa.”

“ Hòa thượng nói như vậy à?”

“ Ừ ...”

Bảo Nhi đưa bàn tay cáu bẩn của nó sờ vào sợi dây đỏ, quả nhiên không thấy bụng đói nữa, vừa rồi ăn được ít bánh, dạ dày yên tĩnh hơn, mơ màng thiếp đi.

Thảo Nhi từ hôm qua tới giờ trong bụng chỉ có chút nước lã, nó đói không ngủ nổi, giống Bảo Nhi lúc nãy, nằm xuống rồi, trong dạ dày như có đàn kiến cắn, mồ hôi lạnh túa ra, tay chân không ngừng run rẩy, bị cái đói hành hạ, ngay cả lạnh cũng quên mất, nó phải kiếm cái ăn.

Bất kể nó là cái gì.

Thảo Nhi yếu lắm, hôm nay nó tiêu hao quá nhiều sức lực, không còn đủ sức đứng lên được nữa, đừng nói là đứng lên, nhắc người lên cũng không nỏi, nó cứ thế nằm sát mặt đất, chầm chậm bỏ đi như con thằn lằn.

Bò được một đoạn, nó gặp bãi đất trống nhỏ, mọc đầy cỏ dại và các loại bụi gai, vài bông hoa dại màu vàng, vươn mình qua lớp tuyết mỏng, đón lấy ít ánh nắng của mùa xuân.

Bụng đói thôi thúc, Thảo Nhi đưa tay ra vơ lấy cả nắm cỏ dại, không ngờ rễ cỏ sâu và chắc, nó yếu tới mức thậm chí không giật được cả một cọng cỏ lên khỏi mặt đất, bày tay bé nhỏ kia nắm vào cây cỏ kéo một cái là tuột đi, vì nó nắm không đủ chặt … hết cách rồi, thế là Thảo Nhi ghé sát miệng tới nhai luôn.

Vừa đắng vừa chát, không tài nào nuốt xuống được, Thảo Nhi nôn ra, mắt tối xầm, nằm thở một lúc Thảo Nhi mới gượng dậy được, lần này chuẩn bị tinh thần trước, nó chọn mấy cái lá trông khá non mềm, cắn một ít, tay thì vơ nắm tuyết, cho vào mồm nuốt chửng. Không nhai nên chẳng có vị gì, nuốt xuống không bị nôn nữa.

Ăn chầm chầm một lúc, Thảo Nhi cảm giác đỡ hơn nhiều.

Thảo Nhi thấy cách này hữu dụng, bò lồm cồm trên bãi cỏ như con chó, cứ chọn những lá cỏ mềm, ngoạm lấy, vơ tuyết cho vào mồm, nuốt luôn.

Chẳng biết là ăn bao nhiêu cỏ dại, mới đầu khá hơn, nhưng càng ăn người càng mềm nhũn, sức lực cứ tan biến từng chút từng chút một, răng không còn rứt nổi cỏ dại nữa, mắt hoa lên, cuối cùng ngã gục trong bãi cỏ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận