Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 326: Dù gặp Diêm Vương không cúi đầu.

“ Được, được, muội hát cho huynh nghe, huynh nghe nhé, đừng ngủ, huynh đừng ngủ.” Miêu Bội Lan nghe giọng nói của Tả Thiếu Dương yếu đi từng chút một, mắt cay sè, ghé miệng vào sát bên tai y, hát khe khẽ:

Tim nối liền

Lời trong lòng khó nói ra

Muội muốn cùng ca kết bạn

Lại sợ không phải nhân duyên của mình.

Tả Thiếu Dương rất thích nghe Miêu Bội Lan hát, cảm giác nhìn thấu tâm linh của nàng, ở Quý Chi Đường không được nghe nàng hát, nàng không dám, cô nương này hợp với thiên nhiên, chỉ có đồng ruộng bao la, núi rừng bát ngát thì nàng mới thực sự là nàng được.

Thế nhưng y thấy mình như rơi vào trong giếng sâu đen ngòm không đáy, mắt vẫn mở ra mà không nhìn thấy được khuôn mặt nhỏ của nàng, e rằng thời khắc cuối cùng của mình đã tới, lòng thê lương, nói ra lời muốn nói từ lâu: “ Thật hay, Bội Lan, thực ra .. từ lần đầu tiên thấy muội, ta đã thích muội rồi, cái bánh bao muội ăn dở, ta để bên gối rất lâu, bên tai hay văng vẳng tiếng sơn ca của muội ... thường nhớ tới muội ...”

Miêu Bội Lan run rẩy, sao nàng không biết, song nàng không dám suy nghĩ sa vời, chỉ lúc này mới dám thổ lộ lòng mình:” Tả đại ca, muội, muội cũng thường nhớ tới huynh.”

Tả Thiếu Dương lẩm bẩm:” Ta, ta muốn nghe muội hát nữa, được không?”

“ Được, muội sẽ mãi hát cho huynh nghe, huynh tỉnh lại đi ...” Miêu Bội Lan có linh cảm rất không lành, hai hàng nước mắt tự nhiên tuôn ra:

Muội nhớ ca

Ca nhớ muội

Nhớ tới nước mắt chảy thành hàng

Đưa gối cho ca xem

Nước mắt mọc mầm dài hai tấc ...

Tả Thiếu Dương mỉm cười, dù chẳng điều khiển được cơ mặt thành nụ cười, nhưng tim y thực sự đang cười, hơi nghiêng đầu đi, hôn lên má nàng, cảm giác nó lạnh ngắt, toàn nước mắt mằn mặn, lấy tinh thần nói:” Lan Nhi, đừng khóc, ta .. không sao, hát nữa đi, ta vẫn muốn nghe.”

Nước mắt Miêu Bội Lan nhỏ từng giọt lên mặt Tả Thiếu Dương, tiếng hát nghẹn ngào:

Ca là trăng sáng, muội là sao

Ca lạc vào trong mây, muội cũng theo

Ca đi nơi đâu, muội theo đó

Sinh sinh tử tử, không chia lìa.

Hát tới đó Miêu Bội Lan phát hiện tay Tả Thiếu Dương ôm lưng mình không còn sức nữa, vội cúi xuống, mút lấy môi y, cắn mạnh. Tả Thiếu Dương rùng mình, mắt mở ra, nói ngắt quãng:” Lan Nhi ... hứa với ta ... ôm ta, đừng ... đừng rời đi ... hát cho ta nghe.”

Miêu Bôi Lan rút tay về, bất chấp tất cả ngồi dậy, ôm lấy mặt Tả Thiếu Dương, ánh lửa bập bùng chiếu lên khuôn mặt dần mất đi sinh khí. Nàng biết rất nhiều bài sơn ca, nàng biết những bài hát đó nói về chàng trai cô gái yêu nhau, song nàng không biết yêu là cái gì, nàng chỉ hát mà thôi, bây giờ thì nàng biết rồi, nàng biết thế nào là yêu thương vô hạn một người, lưu luyến vô hạn một người, nhưng khi nàng biết thì đó cũng là lúc bọn họ sắp chia lìa. Chua xót vô hạn, tim như bị người ta cắt từng mảnh, tiếng ca của nàng phát ra từ tận đáy lòng, vang vọng cả chiến trường máu lửa :

Muốn cùng ca đi tới tận non cao

Muốn cùng ca đến tới hết rừng sâu

Có chết cùng ca chết

Dù gặp diêm vương không cúi đầu.

Tiếng hát của Miêu Bội Lan đánh động quân địch, một tên phản quân ở gần đó ngạc nhiên, sao chỗ này lại có người hát, hơn nữa lại nghe bi thương nhói lòng thế. Hắn cầm đao dò dẫm đi tới, thấy trong hố gần đó có hai bóng người ôm nhau, đề phòng bị ám toán, không tới gần, đứng ở miệng hố quát:” Kẻ nào ở đó?”

Miêu Bội Lan ngồi đó ôm Tả Thiếu Dương đã không còn thần trí trong lòng, cúi xuống hôn lên cánh môi giá băng của y. Bất thình lình nắm lấy hai thanh đao bên cạnh, tung mình nhảy khỏi hố, không nói một lời tay phải vung đao chém, mượn đà xoay đao tay trái tiếp tục quét ngang, tung ra một chiêu Phong tiêu thiên sát với toàn bộ sức lực.

Tên phản quân không kịp đề phòng bị chém làm ba mảnh, đến chết chưa kịp hiểu tử thần chiêu hồn khi nào.

Miêu Bội Lan không dừng bước, lao thẳng tới kẻ địch gần nhất trong tầm mắt, đao từ dưới lưới lên, chiêu Phong hồi lộ chuyển tức thì để lại một vết chém sâu hoắm ở bụng.

Tên binh sĩ thứ ba kịp thời dừng bước, thậm chí đã giơ trường mâu lên đâm, nhưng Miêu Bội Lan thực sự quá nhanh, lại một chiêu Phong tiêu thiên sát, chém bay cả trường mâu lẫn đầu của hắn, máu từ cái cổ đứt tuôn xối xả, người vẫn nguyên tư thế phòng thủ, chưa đổ xuống.

Giết liên tiếp ba người, Miêu Bội Lan không hề dừng lại, cứ gặp người là chém, đau thương biến thành sức mạnh, tinh túy của Cuồng phong đao pháp được nàng phát huy tới mức cao nhất, nạn nhận của nàng chỉ có hai kết cục bay đầu hoặc thủng bụng, lại giết liền mấy người nữa.

Bấy giờ quân địch từ trên ngọn đồi xuống đã không còn nhiều, phân tán khắp nơi, hơn nữa bọn chúng đều hướng tới phía trước, mà Miêu Bội Lan xông ngược lên trên, cho nên không khiến nhiều kẻ địch chú ý.

Đến khi nàng tới được bên cây cổ thụ thì gặp phải một tên giáo úy của địch, vẫn chiêu thức quen thuộc tung ra nhanh như gió cuốn, chẳng ngờ tên này liên tục né được hai chiêu tấn công của nàng.

Miêu Bội Lan mắt đỏ dừ, nàng đang cấp bách đi tìm rương cấp cứu của Tả Thiếu Dương, không biết võ công địch hơn kém thế nào, cứ cản đường là đánh, hai thanh đao một trên một dưới, xoay tròn như bánh xe, không tiếc sức lực, cũng chẳng chú ý tới sinh tử của bản thân, hoàn toàn là cách đánh lấy mạng đổi mạng.

Tiếng đao xé gió rợn người, chỉ nghe thôi cũng biết lực đạo mạnh kinh hồn, tên giáo úy chỉ tránh chứ không tiếp chiêu, võ công rất cao, sau khi né tránh mấy đòn liền nhận ra cô nương này chỉ dùng có hai chiêu, thế nhưng lại chẳng có cách nào phá giải được, người ta hoàn toàn chẳng quan tâm tới chiêu số của bản thân, cứ đối chiến là tung ra hai chiêu đó, tốc độ cực nhanh, động tác tinh chuẩn, hiển nhiên đã luyện tới độ thành bản năng rồi.

Hiện giờ quân mình đang giành ưu thế, ai nấy tranh nhau lao về phía trước, hi vọng kiếm chác nhiều hơn kẻ khác, sao chịu đồng quy vu tận cùng nàng, lúc này muốn kệ nàng bỏ chạy cũng muộn rồi, vì phân thần một chút thôi là hậu quả trí mạng, chỉ còn cách du đấu đợi nàng mệt mỏi, đao pháp của cô nương này vô cùng bá đạo, dữ dội song hiển nhiên không thể duy trì lâu.

Không may, hắn chẳng đợi được tới lúc đó, vừa lách mình tránh một chiêu phía trước, chợt nghe cách đó không xa có tiếng cung rời dây "pặc" một tiếng, một mũi tên bay vèo qua mặt.

Tên giáo úy thất kinh, theo bản năng quay đầu tìm hướng địch vừa bắn tên, đầu vừa quay đi, hắn liền biết thảm rồi, chỉ còn biết vung đao lên chắn, phía trước bạch quang lóe lên như chớp. "Choang" một tiếng, cả tay chấn động, thanh đao hạ xuống lập tức, lại một luồng bạch quang nữa bổ xuống, đầu bị chém làm hai nửa từ chính giữa, trường đao rời tay, chết không kịp ngáp.
Bạn cần đăng nhập để bình luận