Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 348: Đêm khuya cầu viện. (1)

" Chi Nhi!" Tả Thiếu Dương ngồi thừ ra một lúc đột nhiên gọi, đợi Bạch Chỉ Hàn tới bên cạnh, nói:" Nếu cô lấy cái chết tỏ lòng, coi mình là người Tả gia rồi, vậy ta coi cô như người trong nhà, có vài việc không cần giấu cô nữa. Cô giúp ta lấy cái nồi sắt trên bếp xuống."

Bạch Chỉ Hàn làm theo, cùng Tả Thiếu Dương chuyển nồi sắt sang bên, y đưa tay xuống cậy mấy viên gạch, lộ ra tấm ván sắt, tiếp tục lật ra ván sắt liền xuất hiện một cửa động.

" Cô nhìn xem, phía dưới là cái gì?" Tả Thiếu Dương chỉ tay:

Bạch Chỉ Hàn lờ mờ đoán ra, xách đen soi, chỉ thấy ở đó chỉnh tề hơn mười bao lương thực, nàng có suy đoán rằng Tả gia có cất giữ lương thực, nhưng không ngờ nhiều thế này, phải hơn trăm đấu ấy chứ, khiếp đảm nhìn Tả Thiếu Dương, làm sao y làm được?

Tả Thiếu Dương không muốn nhìn, cay đắng nói:" Lương thực phía dưới ta bán phương thuốc, bán cách bào chế thuốc, dốc hết tâm huyết mới kiếm được, nhưng bây giờ thành nguồn tai họa, mệnh lệnh đại tướng quân cô thấy rồi đấy. Mỗi người trong nhà chỉ được phép có một đấu lương, nhiều hơn một đấu giết người đứng đầu, nhiều hơn ba đấu giết cả nhà, bao gồm nô tỳ ... Cô xem số này chắc đủ giết chín họ Tả gia rồi phải không?"

" Thiếu gia, trước đó đuổi nô tỳ đi cũng là vì không muốn liên lụy tới tính mạng của nô tỳ?" Bạch Chỉ Hàn mím môi hỏi, con người ta tâm trạng khác nhau nhìn nhận sự việc khác nhau, bây giờ không còn quá khích nữa, lòng bình tĩnh lại, nàng mới thấy khi đó Tả Thiếu Dương làm vậy chỉ có ý tốt, nàng lại nhìn vấn đề ở góc độ tiêu cực:

Vậy, nếu không chỉ ở việc này, cả những việc trước kia, liệu mình có hiểu đúng không? Bạch Chỉ Hàn không kìm được tự hỏi lòng câu đó.

Tả Thiếu Dương không đáp:" Bây giờ ta đuổi cô cũng vẫn không đi đúng không ... Nhưng ta vẫn muốn nói, cô không cần mạo hiểm cùng nhà ta, cô còn lão thái thái, lão thái gia chăm lo ..."

" Thiếu gia biết rồi thì đừng nói nữa, đa tạ ý tốt thiếu gia, ta hiện giờ là nô tỳ của Tả gia." Bạch Chỉ Hàn không nhiều lời:

Tả Thiếu Dương biết việc mình làm không thay đổi được nàng, nha đầu này dám tự sát thì cũng không sợ bị chặt đầu:" Được rồi, chuyện cần nói đã nói rồi, mai đem lương thực bán cho quan quân, cả nhà chúng ta thong thả cùng nhau chết đói. Đi ngủ đi!"

Hai người hộp sức đem nồi về chỗ cũ.

Bạch Chỉ Hàn ngần ngừ một lúc, an ủi:" Lão gia, thái thái đều là người tốt, ông trời sẽ chiều cố nhà ta."

Tả Thiếu Dương tự giễu:" Ừ, cha mẹ ta là người tốt, ta là kẻ xấu, tâm địa độc ác, lợi dụng khó khăn của người khác, lòng dạ sắt đá, không có ý đức ... Chỉ mong kẻ ác này đừng làm liên lụy mọi người."

Bạch Chỉ Hàn thoáng ngập ngừng, nói: Để nô tỳ cởi áo cho thiếu gia.”

Vì cả hai bị thương, thành ra Bạch Chỉ Hàn giúp Tả Thiếu Dương cởi áo hơi chật vật, gọi là áo nhưng nó dài tới tận cổ chân, vừa mới cởi được áo ngoài thì nghe có cái gì đó rơi "cạnh" một tiếng xuống sàn, y vội cúi xuống nhặt, may mà không bị vỡ, chính là ngọc bội nho nhỏ màu trắng, trông hết sức bình thường, chỉ có một sọc vân đỏ chạy giữa thân.

Nhìn cái ngọc bội, nhớ tới lời dặn của Tiêu Vân Phi, bất giác trong lòng sáng lên, Tả Thiếu Dương nói gấp:” Chỉ Nhi, mau nhặt đưa ta.”

Bạch Chỉ Hàn đưa ngọc bội cho Tả Thiếu Dương, y nắm chặt lại, nói:" Chỉ Nhi giúp ta mặc áo."

Bạch Chỉ hàn không hỏi nhiều, giúp Tả Thiếu Dương đứng dậy mặc áo,.

Công việc này bình thường căn bản không tốt nhiều sức lực, bây giờ khiến cả hai mệt tới vã mồ hôi, y chống nạng đi tới cầu thang dặn:” Chỉ Nhi, ta phải ra ngoài một chút, đừng nói với lão gia và thái thái.”

“ Thiếu gia bị thương như vậy, để Chi Nhi đi cùng ...” Bạch Chỉ Hàn nhổm dậy cúi xuống, đêm hôm khuya khoắt thế này y còn muốn đi đâu:

“ Không cần, mình ta là được, đừng hỏi gì cả.” Tả Thiếu Dương cương quyết nói, dứt lời là chống quải trượng tập tễnh đi ra bếp, nhẹ nhàng mở cửa sau.

Tuyết mù mịt trời đất, dưới chân tuyết tích đã tới mắt cá chân rồi, gió lạnh thổi ù ù qua cái ngõ nhỏ, như có con yêu tinh nào đó nấp trong bóng đêm thổi loa phép vậy.

Tầm nhìn phía trước rất thấp, chừng mười bước chân thôi là không thấy gì nữa, dù Tả Thiếu Dương mặc áo tơ dầy, vẫn cứ lạnh thấu xương, tay tê cứng, lại chẳng thể cho vào người ủ, cúi thấp đầu tránh gió tuyết thốc vào mặt, chống quải trượng gian nan tiến từng bước,.

Vừa đi vừa nghe động tĩnh, tim đập như trống trận, gió tuyết quá lớn, binh sĩ ở trạm canh đầu ngõ đều đi tránh gió rồi, mà họ còn ở đó thì cũng chẳng lo họ nhìn thấy được, Tả Thiếu Dương chỉ sợ bắt gặp binh sĩ tuần tra thôi. Đêm khuya, thời tiết lại khắc nghiệt như thế, y còn bị thương, nếu bắt gặp giải thích thế nào cũng khó thông.

Từ bếp Tả gia đi về phía trái, ở bên kia đường là cổng chính của Cù gia, cái cổng không phải ở chính giữa mà lệch về phía trái, đi vài bước là qua, ở gần đầu ngõ có một khoảng đất trống, có cây mai đỏ, cánh hoa đã bị mưa gió thổi rụng gần hết, hoa dưới chân cũng bị tuyết chôn vùn, sau cái cây có giếng nước, đây là mục tiêu đầu tiên của Tả Thiếu Dương.

Cái giếng này khô từ lâu rồi, theo lời cha y kể thì phải ba bốn năm trước, bây giờ chẳng còn ai nhớ tới nó nữa, sàn đá đã bị cỏ dại phủ kín, Tả Thiếu Dương khó nhọc tới nơi, phải chống trượng thở một lúc mới có sức nhìn xuống giếng, miệng giếng rộng gấp đôi cái giếng mà y hay lấy nước ở bên sông, thành giếng lại không cao bằng, ngó đầu nhìn xuống đó thấy tối om om.

Tả Thiếu Dương nhặt một cục đá ném xuống giếng, sau đó nghiêng tai lắng nghe, không thấy gì hết, có thể là gió to quá, hoặc cũng có thể là lớp tuyết tích dưới đáy giếng quá dày. Tả Thiếu Dương lấy một viên đá lớn hơn, nặng tới mức mà y không đủ sức nhấc lên để ném, chỉ có thể đặt ở thành giếng đẩy xuống, lần này nghe “bụp” một cái, vậy tức là …. Là sao nhỉ? Là sâu hay không sâu, hình như không sâu lắm, song rốt cuộc bao nhiêu thì chịu, Tả Thiếu Dương gãi đầu gãi tai, thật vô nghĩa, y không giỏi môn vật lý cho lắm, tiếp tục hành trình, chùa Thanh Phong.
Bạn cần đăng nhập để bình luận