Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 212: Một vụ mặc cả. (2)

Tả Thiếu Dương đỏ mặt, mới hiểu vì sao Chúc Dược Quỹ lại ra giá này, hôm đó Tang mẫu đòi y 70 đồng tiền sính lễ cưới Tang Tiểu Muội, cái lão này nói thì hào sảng lắm, nhưng rõ ràng đang dùng bài tình cảm hỏng lung lạc mình, thực gian vô cùng.

Y đang ngập ngừng thì Tả Quý ngạc nhiên hỏi:” Tang gia mẫu nói gì?”

Tả Thiếu Dương về không kể chuyện đó cho cha mẹ, luống cuống nói:” Không ... Không có gì ạ.”

Chúc Dược Quỹ nhanh nhạy, thấy vẻ mặt Tả Thiếu Dương như thế thì bỏ qua chủ đề này:” Đúng, không có gì, vào chuyện chính thôi, đại lang, cậu thấy thế nào?”

“ Chuyện này ...” Tả Thiếu Dương có hơi ngại, dù sao y không phải dân kinh doanh, không biết mình đòi cái giá này có hợp lý không, hai lần tới Huệ Dân Đường bán đồ hai lần làm trò cười rồi, thấy khó mở miệng:” Chúc lão bá, thế này ... Hiệu thuốc giờ kinh doanh cũng không tốt ... Chủ yếu dựa vào bào chế thuốc, thế nên ..”

Thái độ này của y, cáo già như Chúc Dược Quỹ sao không nhìn ra, vỗ đùi một cái nói:” Đại lang thấy giá còn thấp à, được, đây đúng là món hàng tốt, tương lai có thể kiếm tiền lâu dài, lão phu không để Tả gia thiệt thòi. Vậy trả thêm cho cậu một thành hoa hồng, được chưa?”

“ Một thành à?” Tả Thiếu Dương chưa từng nghĩ tới điều này:

Chúc Dược Quỹ hào sảng nói:” Là thế này, Tả gia không cần bỏ một đồng, được hưởng một thành lợi nhuận của sáu vị thuốc cậu bán, cứ cuối tháng nhận tiền, lỗ cũng không cần cậu bù vào. Mỗi tháng chia tiền nhà ta luôn có hội nghị gia đình, cậu có thể tới nghe, sổ sách công bố công khai, rõ rành minh bạch, được chưa?”

Lương thị đã đặt bát xuống, nghe nãy giờ mới dám rụt rẻ hỏi hỏi:” Lão chưởng quầy, một thành thì liệu được bao nhiêu?”

“ Lão tẩu tử, nói không phải khoe, Hằng Xương ta nếu nói là số hai ở Hợp Châu thì không ai dám nói số một, một thành hoa hồng này mỗi tháng phải 5 lượng đó.” Chúc Dược Quỹ xòe năm ngón tay ra:

“ Nhiều như vậy sao?” Lương thị mừng vô kể, thế này còn lo gì không kiếm được nhi tức phụ tốt:” Trung Nhi, đồng ...”

Chưa nói hết thấy trượng phu trừng mắt lên, liền nín khe luôn.

Có tiền đều đặn thế này tốt hơn bán đứt nhiều, Tả Thiếu Dương ưng rồi, song vẫn hỏi cha mẹ:” Cha mẹ thấy sao ạ?”

Tả Quý chỉ giật mình lúc đầu khi nghe số tiền lớn ngoài tưởng tượng thôi, còn nói về tiền bạc, ông rất đạm bạc:” Ừm, cha nói lâu rồi, con tự kiếm tiền thì tự mình tiêu, phương thuốc là của con con tự quyết.”

“ Thời buổi này biên loạn nhiễu nhương, có thêm chút bạc phòng thân không phải chuyện tồi. “ Chúc Dược Quỹ nghe ra Tả Quý không tán đồng lắm, cố thuyết phục:” Có bạc mang đi đâu cũng tiền, thời buổi này ruộng đất nhiều chỉ là gánh nặng, chiến hỏa lan tới mất hết.”

” Bạc đúng là thứ tốt, nhưng phương thuốc tốt hơn, bạc là thứ chết, giống nước trong chum, uống hết rồi là thôi, chẳng còn nữa. Phương thuốc như nước suối, uống hết lại có, chảy mãi không dứt,, đời con đời cháu cũng có thể tiếp tục hưởng phúc ..” Tả Quý nghe thế không tán đồng cho lắm, với ông còn gì quan trọng hơn là để lại cái cần kiếm cơm cho con cháu, vì thế mà trước đó ông thà mất Quý Chi Đường chứ không muốn bán phương thuốc:

Lương Thị thì trái ngược, bà khẩn trương hết mức, với bà giá thế này quá cao rồi, sợ già néo đứt dây, tuy không dám xen bừa vào, kéo tay áo trượng phu nói nhỏ:" Lão gia ..."

Ô đầu phụ tử có thể coi là dược liệu thường dùng nhất, lượng tiêu thụ cực lớn, mà cả cái Hợp Châu này, không, Chúc Dược Quỹ đi khắp nam bắc rồi, ông dám nói trừ Tả Thiếu Dương ra, ông chưa bao giờ nghe nói tới phương pháp bào chế ô đầu này. Hôm nay đi cùng Thang bác sĩ và An y quan chính là nói chuyện này, bọn họ tán dương không ngớt, lo gì không bán được ... Nếu nắm chặt phương pháp bào chế này trong tay, không có nhà nào biết, sau này ích lợi lớn cỡ nào? Một khi phổ biến khắp Hợp Châu, chẳng mấy chốc lan tới Tùy Châu, Long Châu ở gần, thậm chí là kinh thành, thị trường rộng lớn, tiền đồ huy hoàng, người làm ăn như Chúc Dược Quỹ sao không nhìn ra.

Chúc Dược Quỹ thấy tình cảnh Tả gia như thế, sợ đêm dài lắm mộng, dứt khoát nói:” Lão phu thích sảng khoái, đại lang, không nói nhiều nữa, sắp giới nghiêm rồi, cậu ra giá đi, chỉ một câu thôi, lão phu cũng không mặc cả, được thì chúng ta giao dịch luôn, không thì lão phu về.”

Tả Thiếu Dương hơi ngần ngừ, sợ nói ra giá cao quá, dọa Chúc Dược Quỹ sợ chạy mất, với tính ông ta, chắc không bàn chuyện này lần hai, mà y sợ nghèo lắm rồi, ăn bánh bao nhân vỏ dâu cả tháng, buổi sáng bụng đói còn cào, quần áo ấm chỉ có một bộ, thay ra một cái là đêm lạnh không ngủ được. Chưa kể sợ là sắp tới tình hình còn gian nan hơn, hay là nói ít đi một chút, thêm mười lượng là được rồi ... khoan, lão già không phải đang giở thủ đoạn ép mình chứ?

Khả năng rất cao, nếu không sao vụ mua bán quan trọng như vậy lại bàn bạc vào lúc sắp hết giờ này, rõ ràng muốn gây áp lực, để mình phải quyết định nhanh chóng, đúng là gian như cáo, liều, Tả Thiếu Dương nói:” Một trăm lượng, thêm vào một thành lợi nhuận như vừa rồi lão bá nói ... Đó là giá thấp nhất của ta.”

Chúc Dược Quỹ đứng dậy, làm phu thê Tả Quý đều cho rằng chuyện này hỏng rồi, người ta thấy giá cao không mua nữa, nhưng ông ta không bỏ đi, mà bước vòng quanh đại đường:” 100 lượng, đại lang, thế mà cậu cũng dám nói ra.”

Tả Thiếu Dương giật mình, mình ra giá quá cao rồi sao, y cũng thấp thỏm lắm, chuyện này mà hỏng thậm chí Chúc Dược Quỹ chỉ trì hoãn mấy ngày thôi, sẽ làm lỡ thời cơ, nhưng bây giờ đã ra giá rồi, y vào tình thế cưỡi hổ khó xuống, nếu giảm giá tức là tỏ ra yếu thế, càng khó khăn. Thế là y đành đâm lao phải theo lao, hờ hững nói:” Với tài lực của Hằng Xương, số tiền này không phải chỉ là mất một sợi lông thôi sao. Lão bá không đồng ý cũng chẳng sao, dù gì nhà cháu cũng chẳng cần tiêu tiền gấp, sống nghèo cũng quen rồi, lão bá đột nhiên trả 100 lượng này, nhà cháu còn chẳng biết làm gì ấy chứ."
Bạn cần đăng nhập để bình luận