Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 342: Lệnh trưng thu lương thực. (1)

Mọi người đang nói chuyện thì ngoài cửa có tiếng trẻ thơ của Đại Đậu và Đậu Hoa:” Mẹ ...! Mẹ ..”

Miêu Bội Lan đứng gần mở cửa, hai đứa bé đã ăn hết bánh bao, còn liếm mép thèm thuồng, mắt nhìn bà ngoại chăm chăm, rõ ràng là muốn xin thêm.

Lương thị xót xa xoa đầu hai đứa cháu, điều kiện nhà Hầu Phổ trước giờ luôn tốt hơn nhà bà nhiều, hai đứa bé này chưa phải chịu khổ, vậy mà bây giờ có cái bánh kém nhất cũng thèm như thế, bà thương lắm, bảo nữ nhi:” Rồi, nhanh về làm cơm đi.”

“ Đệ, bị thương thì nằm im ở đó, không được chạy linh tinh, Bạch tiểu thư, phải cứng rắn với nó, cả muội nữa nhé Bội Lan, đừng chiều nó, không cho nó chạy linh tinh, trước Tết đã ngã tới hai lần, ốm bao nhiêu lâu mới khỏe lại, lần này lại bị thương như thế.” Hồi Hương trước khi đi còn dặn mãi, nói rồi mắt lại đỏ hoe:

Bạch Chỉ Hàn gật đầu, Miêu Bội Lan xấu hổ không dám nói, Tả Thiếu Dương đẩy Hồi Hương:” Rồi tỷ rầy rà quá, mãi chưa về kìa, quên, ra bảo cha kê cho ít thuốc tiêu hóa, về nhà nấu cháo loãng thôi, đợi dạ dày khôi phục hãy ăn uống bình thường.”

“ Tỷ biết rồi.” Hồi Hương đứng lên lại ngồi xuống, ra một chuyện dặn:” Gần đây ngày nào cũng xảy ra sự kiện nạn dân trộm hoặc cướp lương thực, nhà mình nên cẩn thận đề phòng.”

Nghe nữ nhi nhắc nhở Lương thị cười vui vẻ:” Chuyện này thì nhà mình không sợ, trước nhà sau nhà quan binh ra vào suốt ngày như vậy, còn có cả quan binh ở lại qua đêm, có kẻ nào dám liều mạng chứ.”

“ Mới hôm nọ chứ đâu xa xôi gì, có mấy người ăn mặc rách rưới đi qua đi lại, chỉ vì nhìn vào hiệu thuốc nhà ta mấy lượt, thế là bị đám quan binh xông ra đánh cho một trận tra hỏi bọn họ có phải định ăn trộm không. Đến khổ, té ra người ta là nạn dân, trong nhà có người thân bị ốm không đi nổi, không có tiền, nên đi qua không dám vào. Đám quan binh đó buồn tới phát chán mà, con nhìn cả phố đi, có bóng dáng một nạn dân nào không? Bây giờ khu nhà mình an toàn nhất cả huyện không chừng.”

Mọi người cùng bật cười, cái cảnh một đám người tàn tận đánh người lành lặn vô cùng khôi hài, thế mà mấy người lành lặn kia không có cơ hội trả đòn chút nào, định đi tìm lang trung mà kết quả lại thành bệnh nhân, còn may chỉ bầm dập, đắp thuốc cao là lành.

Đây coi như chút phúc lợi kèm khi chữa bệnh cho quan binh.

Miêu Bội Lan mang gạo giúp Hồi Hương đi rồi Tả Thiếu Dương sực nhớ, nếu Tiểu Muội biết mình bị thương không biết còn gấp thành bộ dạng gì, mới bảo:” Chỉ Nhi, trưa nay đem cơm đến quán trà Thanh Hương bảo các nàng ấy một tiếng là ta không sao nhé.”

“ Thiếu gia đừng lo, tối qua nô tỳ mang cơm tới đã nói rồi.”

Bạch Chỉ Hàn tiếp tục ngồi may vá, thế nhưng Tả Thiếu Dương tin chắc vừa rồi nha đầu đó ngẩng đầu lên, mắt còn liếc về phía mình một cái, đuôi mắt hơi nheo lại. Nha đầu đó mỉa mai mình đây, nể tình cô tận tâm chăm sóc cho ta, ta nhịn.

Có câu y bất trị y, tuy Tả Quý cũng đã thừa nhận y thuật nhi tử vượt qua minh rồi, song lo liệu hết đám thương binh bệnh nhân bên ngoài vẫn vào khám lại cho nhi tử, Lương thị cũng ở bên đợi xem tình hình, Tả Quý vừa bắt mạch xong, còn chưa kịp nói gì thì ở ngoài đã nghe thấy âm thanh hoảng hốt của Miêu Bội Lan.

Miêu Bội Lan đẩy cửa vào phòng Tả Thiếu Dương, thấy phu thê Tả Quý cũng có mặt ở đó, nói đứt quãng:” Lão gia … thái thái, nguy rồi, quan binh muốn trưng thu lương thực.”

Chuyện sợ nhất cuối cùng cũng đã tới, Tả Quý chỉ thoáng run người, trầm tĩnh nói:” Bình tĩnh đừng gấp, có gì từ từ nói.”

Miêu Bội Lan nuốt một ngụm nước bọt, thở đều lại:” Vừa rồi cháu đưa lương thực tới nhà Hồi Hương tỷ tỷ, trên đường về thấy mọi người túm tụm kháo nhau, nói quan binh sắp trưng thu lương thực, cháu đang bán tín bán nghi thì quan binh gõ chiêng …”

Liền lúc này ngoài cửa có tiếng chiêng vang tới tận sau trong nhà, rồi tiếng người cao giọng nói gì đó, vì khá xa cho nên không rõ, Tả Quý và Lương thị gấp rút đi ra. Tả Thiếu Dương cũng nói:” Bội Lan, Chỉ Nhi dìu ta ra cửa.”

Miêu Bội Lan chần chừ, nghĩ chuyện quá quan trọng, cùng Bạch Chỉ Hàn Tả Thiếu Dương lên, đi ra bên ngoài.

Đi tới cửa thì cả phố đã đứng đầy người, đa số chưa hiểu chuyện gì, mặt còn tò mò đợi xem náo nhiệt.

Có mấy quan binh đi tới, hai người cầm khiên giáo hộ vệ, một gõ chiêng, còn một giơ từ giấy lên, cao giọng đọc:” Đại tướng quân có lệnh, vì kháng cự phản quân, bảo hộ bách tính toàn thành, diệt trừ gian thương bất lương đầu cơ tích trữ lương thực, đẩy giá vô tội vạ, bắt đầu từ thời khắc này trở đi, không một ai được tự ý mua bán hoặc trao đổi lương thực. Kẻ trái lệnh chém! Để chấp hành mệnh lệnh này, quan quân sẽ thiết lập trạm canh mỗi phố, đồng thời phái đội tuần tra đi tuần, đối với kẻ tự ý mua bán lương thực, hoặc là biến tướng mua bán lương thực, mang lương thực ra ngoài không lý do, đều luận tội tự ý mua bán lương thực, xử trám tại chỗ, lương thực xung công.”

Cơ bản không khác gì điều Phàn Mặt Đen đã nói, chỉ là chi tiết hơn một chút.

Quân giáo kia, gõ chiêng coong một tiếng cho đám đông nhốn nháo trật tự lại, tiếp tục đọc:” Đại tướng quân hạ lệnh, trưng thu lương thực với toàn bộ bách tính trong thành. Từ giờ phút này trở đi, mỗi người chỉ được giữ lại khẩu lương một đấu, còn lại trước trưa ngày mai bán cho quan quân. Tương lai quan quân sẽ phát cháo cứu tế, đảm bảo bách tính đều có cơm ăn.”

“ Các vị hương thân phụ lão, mệnh lệnh này đưa ra là vị bách tính toàn thành, mong mọi người nghe theo hiệu lệnh, bán lương thực dư cho quan quân. Mỗi phố đều thiết lập điểm thu mua lương thực để thuận tiện cho mọi người, giá mỗi đấu là 200 đồng. Thời hạn là trưa ngày mai, mọi người nghe cho kỹ nhé, là trưa mai. Qua trưa sẽ phái tướng sĩ đi lục soát từng nhà, phát hiện kẻ tự ý tàng trữ lương thực, thừa một đấu giết một người, giết từ gia trưởng giết xuống. Nếu thừa quá ba đấu, cả nhà bất luận có bao người đều bêu đầu thị chúng.”

Nói xong giơ tờ quân lệnh chi chít chữ với con dấu to tướng cho mọi người xem.
Bạn cần đăng nhập để bình luận