Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 202: Còn có chiêu khác. (3)

" Vâng đại lão gia." Tùy chưởng quầy vội vàng chắp tay tạ tội:

Nghê đại phu cũng hướng Tiền huyện lệnh chắp tay một cái, nói:" Nếu Tùy lão gia thấy đất ruộng không tốt thì bán đi, 50 mẫu ruộng tốt, ít nhất có thể bán hơn 10 vạn tiền."

" Ông lừa ai thế hả?" Tùy chưởng quầy đâu phải người dễ lừa:" 2000 đồng một mẫu ruộng tốt, triều đình bán đầy ra đó, có mấy ai hỏi tới không? Ông bảo ta đi kiếm ai mua? Được rồi, ta chẳng muốn tốn công đó, số ruộng này ông giữ lại thong thả lỗ vốn vì nó đi. Nếu ông đã nói là có thể bán mười vạn tiền, vậy trả thêm cho ta mười vạn. Thêm vào số sâm già, trang sức, 50 lượng bạc và nhà của các ngươi. Thế là hai bên hòa nhau, nha môn thích phán thế nào thì phán, ta sẽ không lắm lời nữa."

Nghê đại phu trố mắt, nếu bình thường 10 vạn tiền ( 100 lượng bạc) với ông ta mà nói có thể dễ dàng lấy ra được, nhưng thời gian qua lo trên lót dưới đã tiêu sạch tích góp trong nhà rồi. 50 lượng bạc trong hộp đã là số tiền mặt cuối cùng Nghê gia có thể lấy ra, trong thời gian ngắn kiếm đâu ra 10 vạn đây?

Nghê Nhị thấy đại ca do dự dập đầu liên hồi khóc lóc:" Đại ca, đệ nhất định nghĩ cách gom được 10 vạn tiền, cứu đệ với."

Đã tới mức này rồi không đồng ý thì tốn kém trước đó để làm gì, Nghê đại phu còn cách nào đâu:" Tùy chưởng quầy có thể hoãn một thời gian, ta chia ra trả ông, dù trả lãi cũng được."

" Không được." Tùy chưởng quầy không chịu:" Các ngươi hại chết mẹ ta, đời này kiếp này ta không muốn nhìn thấy mặt các ngươi nữa, cho nên các ngươi phải bồi thường trên công đường, nếu không ta dù kiện lên kinh thành cũng phải báo thù cho mẹ ta."

Nghe đại phu mặt lúc đó lúc trắng, khổ sở cầu xin, chỉ thiếu điều quỳ xuống khấu đầu thôi, Tùy chưởng quầy chỉ nói không được.

Tiền huyện lệnh ngồi đó làm tượng đất, không nghe không thấy.

Đang vô kế khả thi thì quản gia Nghê gia lại đi vào:" Đại lão gia, lão thái thái bảo người đi ra một chuyến."

Nghê đại phu vội cáo lui, rời đại đường đi tới bên kiệu của Nghê mẫu:" Mẫu thân."

Rèm kiệu vén lên một góc, Nghê mẫu tháo một đôi hoa tai lục bảo từ tai, rút châu sai ngũ phượng triêu dương trêu mai tóc, đưa cho Nghê đại phu:" Hai món trang sức này là hồi môn ngoại ba con đưa cho ta, nói ít cũng trên mười vạn, đem đền cho họ đi."

" Mẫu thân." Nghê đại phu hai tay run bần bật, nhận lấy số trang sức đó mà tựa như nặng lấy đá ngàn cân, hai chân không chịu nổi sức năng mà khuỵu xuống, khóc thất thanh:" Hài nhi vô dụng liên lụy tới mẫu thân."

" Đi đi!" Thấy nhi tử sống quá nửa đời người, tóc đã bạc phải quỳ dưới đất lạnh, Nghê mẫu nhói đau, nhưng vì đứa con khác, chỉ biết nói thế:

Nghê đại phu mang trang súc vào đại đường, lòng đau như cắt giao cho Tùy chưởng quầy. Tùy chưởng quầy lật xem đi xem lại, hai thứ này rất cổ rồi, nhưng giá trị thì chỉ tăng không giảm, cất vào trong hộp trang sức.

Thực ra Tùy chưởng quầy không quan tâm tới tiền bồi thường nhiều hay ít, nhìn Nghê gia mang cả nhà cửa ruộng đất ra là biết họ đã khánh kiệt, thế là ông ta hài lòng, hơn nữa ông ta còn có tính toán khác, vì thế thu ba cái hộp lại, chắp tay nói với Tiền huyện lệnh:” Đại lão gia, chuyện bồi thường đã thỏa thuận xong, Nghê Nhị xử lý ra sao, Tùy gia không hỏi tới nữa, cũng không có bất kỳ ý kiến nào nữa.”

" Đa tạ Tùy chưởng quầy, đa tạ, đa tạ ..." Huynh đệ Nghê gia mừng rơi nước mắt, luôn mồm cảm tạ:

“ Trật tự.” Tiền huyện lệnh đợi đã lâu, không muốn tốn thời gian thêm nữa, gõ đường mộc:” Huệ Dân Đường Nghê Nhị, trị bệnh cho lão mẫu Tùy gia, dùng thuốc không thỏa đáng, khiến Tùy mẫu qua đời, theo luận đánh 60 gậy, thi hành lập tức.”

Nói xong rút thẻ ném ra.

Nghê Nhị vốn tưởng chết rồi, kết quả chỉ là 60 gậy, mừng quá độ, trời đất xoay chuyển, ngã vật ra đất hôn mê.

Nghê đại phu vội chạy tới, vừa bấm huyệt nhân trung vừa hô hoàn, một hồi lâu sau Nghê Nhị mới lờ đờ thức tỉnh, cánh môi còn run lẩy bẩy nói không ra:" Ca, đệ, đệ không nghe nhầm chứ ... Chỉ chỉ đánh sáu mươi gậy thôi phải không? ... Đệ giữ được mạng rồi phải không?"

Nghê đại phu nước mắt nước mũi chảy đầy mặt, gật đầu:" Giữ được mạng rồi."

Lúc này ở bên ngoài Nghê gia nghe nói không phải chết nữa thì khóc om xòm, Nghe thấy tiếng lão mẫu, thê nhi, còn có cả nha hoàn phó tòng, Nghê Nhị bò dậy khấu đầu Nghê đại phu:" Đa tạ đại ca, đa tạ đại ca cứu mạng đệ."

" Người đệ phải cảm tạ còn nhiều ..." Nghê đại phu rưng rưng nước mắt nói:

Tùy chưởng quầy nhìn cảnh đó cười nhạt trong lòng, sống qua được 60 gậy này hẵng nói.

Nghê Nhị còn đang vui mừng, nhìn đám sai dịch kẻ nào kẻ nấy mặt mày hung ác, thủy hỏa côn to bằng cổ tay, sợ tới són đái.

Nghê đại phu hiểu đánh đòn là khó tránh khỏi, nên chuẩn bị trước, mở lọ nhỏ đổ ra mấy viên thuốc đưa tới miệng Nghê Nhị:” Nuốt vào, có thể giảm đau, giảm xuất huyết.”

“ Đa tạ đại ca.” Nghê Nhị vội nuốt ngay xuống:

Hai tên sai dịch cao lớn kéo Nghê Nhị ra sân trước đại đường, đè lên cái ghế chuyên đánh đòn, buộc chân buộc tay, mỗi người một phía, gậy luân phiên vung lên bôm bốp, đánh tới máu thịt tung tóe, Nghê Nhị kêu thảm liên hồi.

Đánh tới nửa chừng, người Nghê gia không đành lòng nhìn quay đi, hai tên sai dịch đưa mắt cho nhau dồn sức chuyển chỗ, nhắm chân Nghê Nhị đánh.

Rắc ...

Tiếng xương nứt gãy vang lên, là đầu gối vỡ vụn, Nghê Nhị trúng đòn này, không kêu nổi nữa, mắt chỉ còn lòng trắng ngất xỉu, Tùy chưởng quầy trông thấy cười gằn bỏ về, không thèm xem tiếp.

Sai dịch vừa hô tới 60 liền thu gậy, Nghê Nhị đã hai mắt trắng dã ngất xỉu, hai tạo đãi hành hình thu thủy hỏa côn lại, khẽ gật đầu với Tùy chưởng quầy đứng bên xem hành hình, lui vào đại đường.

Thì ra Tùy chưởng quầy trước đó nghe Tiền huyện lệnh tiết lộ phán quyết, biết Nghê Nhị không thể bị định tội chém đầu, liền nghĩ ra độc kế này, ông ta sai quản gia bỏ tiền hối hộ đám tạo đãi hành hình, muốn họ đánh gãy chân Nghê Nhị.

Nghê đại phu chạy ngay đến, nhìn hai chân đệ đệ cong đi bất thường, vội xé quần xem, hai đầu gối đã bị đập nát, ông ta biết, đời này đệ đệ mình khỏi mong đứng lên được nữa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận