Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 812: Kim thiền khó thoát xác. (1)

Đạt Long Tân không hề nhận ra vẻ mặt đau khổ của Tả Thiếu Dương, vẫn không ngừng khấu đầu, xúc động tới nghẹn ngào:" Năm người bọn thuộc hạ đi tìm Pháp vương gần một năm rồi, trải qua bao nhiêu cực khổ, may có Bổn Tôn phù hộ, rốt cuộc tìm thấy ngài, xin ngài theo bọn thuộc hạ về Cương Nhân Bố Thiết, các tín chúng đang mòn mỏi trông đợi Pháp vương trở về."

Mấy người kia cũng khấu đầu.

Tả Thiếu Dương cũng liên tục vái bọn họ:" Ta thực sự không phải Pháp vương chuyển thế, Pháp vương nhập hồn gì cả nếu không làm sao lại không nhận ra các vị, các vị nhầm người rồi."

Bên này vái một cái bên kia lạy trả một cái, thành cảnh tượng quái dị, Đỗ Minh che miệng cười suốt.

Đạt Long Tân dập đầu:" Đây là điều bình thường, phàm Pháp vương đời trước chuyển thế và nhập thể, đều chỉ là ký gửi linh hồn, không thể nào biết hết chuyện kiếp trước. Nên Pháp vương mới không nhận ra bọn thuộc hạ."

Nói kiểu nào các ngươi cũng lời giải thích hợp lý, nhất định ép ta làm Pháp vương rắm thối gì đó phải không, nếu là tình thế nguy hiểm, Tả Thiếu Dương ứng phó được, chứ cái tình cảnh oái oăm này làm y cứng mềm không nổi:" Nhưng nếu như ta là Pháp vương, vậy phải biết giáo nghĩa chứ, mà ta thì ngoài chữa bệnh liền không biết gì hết, ta thậm chí không biết ngôn ngữ của các ngươi ... Thế nên các ngươi tìm ta không bằng bồi dưỡng một Pháp vương mới. Ta không giúp được gì co các ngươi đâu."

Đạt Long Tân lắc đầu:" Không đâu Pháp vương, vì Pháp vương chuyển thể đều là linh hồn, nên học vấn trước kia đều không mang theo, ngài không biết giáo nghĩa ngôn ngữ là bình thường, chuyện này không sao, bọn thuộc hạ chuyên môn tìm lão sư co ngài, từ từ ngài sẽ biết."

Tả Thiếu Dương tức tới dập chân, y nhận ra thuyết phục đám cuồng tín này là không thể, khổ sở vô cùng:" Ta nói rồi, ta không phải Pháp vương gì hết, ta trên còn có song thân, dưới có nhi nữ, mai ta phải về Hợp Châu, không thể theo các ngươi ..."

Đạt Long Tân bất ngờ giơ tay điểm vào thắt lưng Tả Thiếu Dương, Tả Thiếu Dương muốn tránh cũng không kịp, lão già này võ công quá cao, chỉ kịp ú ớ rồi toàn thân tê dại.

Đỗ Minh hoảng hồn lần nữa xoay người bỏ chạy, kết cục như lần trước, bị điểm huyệt ngã xuống.

Đạt Long Tân lần nữa khấu đầu:" Xin Pháp vương thứ tội, Cương Nhân Bố Thiết không thể thiếu ngài được, cho nên thuộc hạ chỉ đành đắc tội, sau khi trở về sẽ xin Pháp vương xử trí."

Nói xong ông ta nhét giẻ vào mồm Tả Thiếu Dương, phất tay, mấy lạt ma còn lại đi tới, dùng tấm thảm rộng quấn y lại, Mai Đóa bế xốc y lên đi ra.

Đỗ Minh cũng bị bịt miệng, Đạt Long Tân đặt hắn ngồi ngay ngắn lên ghế, chắp tay nói nhỏ:" Tiểu ca, đắc tội rồi, sư phụ ngươi là Pháp vương của bọn ta, bọn ta mời ngài ấy đi Tây Vực. Huyệt đạo của ngươi tới mai sẽ được giải trừ, xin ngươi chuyển lời cho người nhà của Tả tiên sinh, đừng tìm ngài ấy, Tây Vực mênh mông, vặn dặm không bóng người, họ không tìm thấy đâu chỉ gây nguy hiểm cho bản thân thôi. Tiên sinh là pháp vương của bọn ta, còn ta cung phụng ngài ấy, tuyệt không có nguy hiểm gì cả. Mười năm sau Pháp vương nếu nhớ nhà, có thể phái người đón người nhà đoàn tụ."

Nói xong bế Đỗ Minh vào phòng phủ, đặt nó nằm nghiêng tránh khỏi bị tắc khí quản, quan sát một lúc, thấy nó thở đều thông thuận mới yên tâm mà đi.

Nữ hộ pháp bế Tả Thiếu Dương lên một cái xe ngựa lớn, kéo rèm xe xuống, Đạt Long Tân là người cuối cùng rời nhà, khóa cửa lại, nhảy lên một thớt chiến mã, rời thành.

Xe đi rất gấp, rời thành Trường An rồi hướng lên phía bắc, đi được mười mấy dặm, nơi này bóng người thưa thớt, Đạt Long Tân kêu xe ngựa dừng lại, nói một trang tiếng Tạng. Nữ hộ pháp mở thảm mang Tả Thiếu Dương ra, dùng thừng buộc y vào lưng mình, sau đó nhảy lên thớt tuấn mã đen, ba nam hộ pháp cũng tháo ngựa kéo xe, ai nấy lên ngựa. Ba người đi trước mở đường, Mai Đóa ở giữa, Đạt Long Tân đoạn hậu, một mực hướng thẳng về phía bắc.

Lần này bọn họ đi liền trăm dặm, không đi quan đạo mà chọn đường nhỏ, rẽ ngang về phía tây, lại đi miệt mài một trăm dặm nữa mới dừng lại nghĩ ngơi.

Đạt Long Tân đi tới giúp Mai Đóa đưa Tả Thiếu Dương từ trên lưng ngựa xuống, lấy giẻ trong miệng y ra, mát xa huyệt đạo, chẳng mấy chốc y có thể hoạt động lại như trước.

Dọc đường đi mặc dù Tả Thiếu Dương dựa vào lưng Mai Đóa, nhưng tuần mã phóng nhanh, y lắc lư như cái bao tải, lục phủ ngũ tạng muốn phọt ra ngoài, xương cốt tan rã, vừa đứng xuống ngựa đã nhũn chân ngã ra.

Đám Đạt Long Tân quỳ xuống:" Pháp vương, đây là chuyện bất đắc dĩ, xin Pháp vương thứ tội."

Tả Thiếu Dương tức muốn điên, chỉ muốn chửi mắng rủa xả cho hả giận, nhưng biết giờ phản kháng chỉ tổ thiệt thân mà thôi, xua tay:" Được, đừng có điểm huyệt bịt miệng ta nữa, khó chịu lắm ... Ta theo các ngươi là được."

Năm người mừng rỡ, khấu đầu liên hồi:" Cẩn tuân pháp chỉ Pháp vương."

Tả Thiếu Dương chửi thầm trong lòng, tuân con mẹ các ngươi, bước chân xiêu xiêu vẹo vẹo đi vào khu rừng nhỏ trong rừng đái, y thực sự không muốn chạy, vì làm sao thoát được đám người võ công cao cường đó, huống hồ hai chân chẳng so được với bốn chân. Đái xong thì ngoan ngoãn quay về.

Mai Đóa quỳ xuống, hai tay dâng bánh sam ba lên cho Tả Thiếu Dương, y đúng là đói rồi, có điều vừa đi tiểu xong, mất vệ sinh, tới bên ngựa lấy túi nước xuống, tháo nắp đổ ít nước rửa tay mới nhận bánh. Dè đâu vừa cho vào miệng nhai mấy cái, thiếu chút nữa y nhổ ra.

Thứ này thật khó ăn, thời mới tới đây, trong nhà ăn bánh bao đen đã khó nuốt rồi, thứ này còn khó nuốt hơn, không khác gì ăn đống cát, còn nhai không nổi.

Mai Đóa thấy y mặt mày thống khổ, tới bên đống lửa mấy người kia đã đốt lên, nấu một bát trà bơ, quỳ một gối dâng lên.

Loại đãi ngộ này Tả Thiếu Dương chưa bao giờ có, thấy rất mất tự nhiên, vội nhận lấy:" Đứng lên đi không cần quỳ."

Đạt Long Tân vội nói:" Hiến thức ăn cho Pháp vương phải quỳ, đó là quy củ."

Tả Thiếu Dương trừng mắt, mượn cớ nổi nóng quát:" Ngươi là Pháp vương hay ta là Pháp vương, nếu ta là Pháp vương mà không có chút quyền lực gì, mọi thứ đều phải nghe theo các ngươi, còn làm Pháp vương cái rắm ấy. Ta không đi nữa, các ngươi giết quách ta cho rồi."

Đạt Long Tân rối rít nói:" Vâng vâng, Mai Đóa, ngươi đừng quỳ nữa."

Tả Thiếu Dương cầm bát trà bơ nóng hổi, mỡ màng sền sệt lại còn hơi mặn, uống không nổi:" Giúp ta lấy một bát nước là được."

" Vâng!" Mai Đóa quỳ một chân xuống, cung kính nhận lấy bát trà bờ, đặt sang bên, sau đó lấy bát gỗ, đi tới bên ngựa, đổ bát nước, lại quỳ một chân dâng lên:

" Ta bảo không quỳ nữa mà." Tả Thiếu Dương bực mình:

" Vâng!" Mai Đóa vội đứng dậy:
Bạn cần đăng nhập để bình luận