Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 345: Lời thề là lời thề.

Cù lão thái thái nãy giờ nhìn đống lương thực trước mắt không chớp, không dám tin chuyện này là thật, bây giờ ai có lương thực chẳng đào sâu chôn chặt sợ người ta biết chứ? Vậy mà Tả gia lại muốn đem bán cho nhà họ, cao hứng tới nước mắt chảy dài, nghe bọn họ nói chuyện xong, nghèn nghẹn lên tiếng: " Thực không dấu, nhà lão thân ... Đã hết lương mấy ngày, đều dựa vào chút rau quả mà Chỉ Nhi trồng trông vườn sống qua ngày. Có chỗ gạo này, cả nhà được cứu rồi .. Đa tạ, thực sự đa tạ."

Cù phu nhân cũng lau nước mắt:" Tổng cộng bao nhiêu tiền, chúng tôi về bán hết đồ, gom tiền đưa tới."

Tả Quý lắc đầu:" Tổng cộng bốn đấu, 800 đồng, tiền không vội, khi nào có tiền đưa tới cũng được."

Cù phu nhân mừng rỡ, nàng biết với giá lương thực bây giờ có thể so với vàng, không còn quý hơn vàng, phần tình nghĩa này sao có thể dùng tiền mà trả được:" Vậy, đa tạ, đa tạ ..."

Tả Thiếu Dương lấy ra giấy bán thân của Bạch Chỉ Hàn, chân thành nói:” Bạch tiểu thư, cám ơn cô thời gian qua đã chiếu cố ta, cũng cám ơn cô đêm hôm đó cùng Bội Lan cứu mạng ta, cho nên một mạng đền một mạng, cô đã báo đáp được ân cứu mạng của ngoại tổ phụ mình rồi, đây là giấy bán thân của cô, bây giờ cô đã tự do.”

Cù lão thái thái và Cù phu nhân càng mừng rỡ, rối rít tạ ơn, bảo Bạch Chỉ Hàn nhận lấy.

Bạch Chỉ Hàn chợt nhớ tối hôm đó Tả Thiếu Dương không lý do gì đuổi mình về nhà, buổi sáng nghe Lương thị nói Tả gia có rất nhiều lương thực, chia cho mọi người hẳn vẫn còn dư rất nhiều.

Không khó đoán Tả gia muốn liều một phen giữ lại lương thực, lại sợ liên lụy tới người khác nên mới chia ra, đồng thời để mình về nhà. Bạch Chỉ Hàn này chẳng lẽ lại là người thấy phú quý thì theo, gặp gian nguy bỏ chạy sao? Tuy nhiên nàng không nói ra suy nghĩ của mình, chỉ bình tĩnh nói:” Ngoại tổ phụ đã dặn, lời thề là lời thề, không thể vì lý do gì mà phế bỏ. Đêm hôm đó không phải Chỉ Nhi cứu mạng thiếu gia, mà là Bội Lan muội, cho dù đúng là Chỉ Nhi cứu, thì đó là phận sự của nô tỳ, cứu ngàn vạn lần cũng không xóa bỏ được. Chỉ Nhi đã thề độc, nếu thiếu gia đuổi ta đi, ta chỉ còn cách chết để giữ trọn lời thề.”

Tả Thiếu Dương há hốc mồm, nếu không có phản ứng của người xung quanh, y còn tưởng mình nghe nhầm, thấy tức cười nói:” Trần đời ta mới chỉ nghe người ta cưỡng ép người khác làm nô tì, giờ mới gặp người cưỡng ép người ta nhận mình làm nô tỳ. Được rồi, ta là thiếu gia, hiện giờ ta giải trừ thân phận nô tỳ của cô, đó là quyền của ta, thế có được không?”

“ Thiếu gia nói được thì là được.” Bạch Chỉ Hàn nói tới đó xoay người lấy cái kéo từ giỏ đồ dùng khâu vá của nàng, đâm thẳng vào tim:

Chuyện xảy ra quá mức bất ngờ, mọi người thậm chí không kịp kêu tiếng nào, chỉ biết trơ mắt nhìn mũi kéo nhọn hoắt đâm thẳng vào ngực Bạch Chỉ Hàn. May sao Miêu Bội Lan đứng gần, vừa thấy Bạch Chỉ Hàn lấy kéo là dự cảm không lành, nhưng cũng chỉ kịp đẩy vai Bạch Chỉ Hàn một cái, mũi kéo chệch đi, đâm vào cánh tay.

Bạch Chỉ Hàn không kêu lấy một tiếng, rút kéo ra, đâm tiếp, Miêu Bội Lan lần này giữ chặt lấy tay nàng rồi, Bạch Chỉ Hàn cố giằng ra, nhưng làm sao mà giằng nổi, máu tươi nhanh chóng nhuộm đỏ ống tay áo, kết thành từng giọt nhỏ xuống. Chiếc váy trắng muốt và máu đỏ tươi, trông càng kinh khủng.

Cù lão thái thái hồn phi phách tán, nhào tới ôm tôn nữ:” Chỉ Nhi, Chỉ Nhi, đừng cháu ơi ...”

Tả Quý một phen hú hồn, nói vội:” Chỉ Nhi, trong nhà này lão gia ta nói mới tính, Trung Nhi nói không tính, không ai đuổi cháu đi cả.”

Lương thị cũng cuống cả lên:” Đúng đấy, đúng đấy, chỉ lão gia nói mới tính thôi, Trung Nhi cũng là thương cháu, không có ý khác. Trung Nhi, nói gì đi chứ.”

Tả Thiếu Dương toát hết mồ hôi lạnh, có cho y thêm một cái đầu nữa cũng chẳng bao giờ nghĩ tới khả năng Bạch Chỉ Hàn lại tự sát thật, nếu không có Miêu Bội Lan nhanh tay thì bây giờ ngọc nát hương tan rồi, nghe mẹ thúc giục, còn chưa hoàn hồn, lắp bắp nói:” Ta, ta sợ cô rồi.”

Phải nói là quá sợ rồi mới đúng.

“ Nói cái gì vậy hả?” Lương thị hiếm khi quát nhi tử như thế:

Tả Thiếu Dương bị mẹ quát giật cả mình, nhớ ra lúc này phải vỗ về nha đầu điên đó đừng làm chuyện dại dột, nuốt nước bọt:” Chỉ Nhi, đừng làm thế, cô muốn theo thiếu gia ta cả đời cũng được, sau này ta tuyệt đối không dám bảo cô đi nữa. Muốn đi hay ở là tùy cô, ta không dám nói nửa lời.”

Bạch Chỉ Hàn lúc này mới buông tay, Miêu Bội Lan lấy ngay kéo cất đi.

Tả Quý đi tới thấy Bạch Chỉ Hàn chỉ bị thương ở vai, kéo chưa đâm sâu, cầm máu là được, đó là nhi tức phụ tương lai, ông không tiện rat ay, quát nhi tử:” Trung Nhi, ngồi đó làm cái gì, không mau trị thương cho Chỉ Nhi đi.”

“ Dạ …dạ.” Tả Thiếu Dương cười khổ, cha quên luôn cả mình bị thương ở chân rồi, lúc này y làm gì còn quyền ý kiến, cắn răng chống nạng tập tễnh đi tới:

Miêu Bội Lan không cần phải nói đã nhanh chân đi lấy rương cứu thương.

Tả Quý nói với Cù lão thái thái:” Chuyện đã thế, mong lão thái thái hiểu cho.”

Cù lão thái thái khóc sụt sùi gật đầu, dặn dò tôn nữ một hồi, cùng Cù phu nhân mang gạo đi, Lương thị và Tả Quý và người khác đi theo, đóng cửa lại, trong phòng chỉ còn lại ba người Tả Thiếu Dương.

Tả Thiếu Dương không chậm trễ cắt ống tay áo Bạch Chỉ Hàn, máu đã chảy đầm đìa cả cánh tay trắng muốt, kéo đâm khá sâu, thiếu chút nữa là tới xương, có thể thấy lúc đó nha đầu này đâm toàn lực. Kiểm tra một lượt, may mà không đụng tới huyết quản và gân cốt, rửa vết thương, vừa băng bó vừa len lén nhìn Bạch Chỉ Hàn, thầm nghĩ, nha đầu này có vấn đề về sức khỏe tâm thần. Có lẽ do cô ta gặp khó khăn trong việc thể hiện cảm xúc cho nên tâm lý ức chế, dễ đi tới cực đoan, sau này mình không dại dột trêu chọc cô ta nữa, nếu không cô ta điên lên chắc mình nằm cả đống ngay.

Nghĩ thế Tả Thiếu Dương lấy ra một viên nhân sâm tứ nghịch hoàn, cẩn thận nói:” Uống đi.”

Bạch Chỉ Hàn ương ngạnh nói:” Không uống.”

Tả Thiếu Dương dỗ dành:” Mất máu nhiều như thế, mặt không còn sắc máu nào nữa rồi, không uống sẽ ảnh hưởng tới hồi phục.”

Bạch Chỉ Hàn im lặng.

Tả Thiếu Dương mồm mấp máy, không hiểu định nói gì, song nhịn được:” Uống đi, muốn làm nô tỳ phải nghe lời chứ.”

Nói rồi đưa thuốc tới tận miệng.

Bạch Chỉ Hàn liếc y một cái, khẽ hé môi ngậm lấy viên thuốc trong tay y. Tả Thiếu Dương thở phào, nha đầu điên, nghiện cái gì không nghiện, lại đi nghiện làm nô tỳ, không biết có thích tự ngược không, nhận lấy cốc nước Miêu Bội Lan pha cho, đưa tới miệng để Bạch Chỉ Hàn uống thuốc.

“ Giờ thì hay rồi, ta bị thương, cô cũng bị thương, hai chúng ta ai hầu hạ ai đây?” Tả Thiếu Dương dở khóc dở cười nói:

Bạch Chỉ Hàn hoạt động cánh tay phải không bị thương:” Một tay cũng làm việc được.”

“ Được rồi, cô dưỡng thương trước rồi hẵng nói, đừng làm vết thương rách ra.” Tả Thiếu Dương dặn dò Miêu Bội Lan:” Muội ở lại giúp cô ấy nhé.”

Nói xong không cần Miêu Bội Lan giúp, vừa chống nạng vừa lò cò đi như chạy ra ngoài.

Bạch Chỉ Hàn nhận ra Tả Thiếu Dương nãy giờ cứ lấm lét nhìn mình như chuột nhìn mèo, đối xử thì cẩn thận như bưng đồ dễ vỡ, phần nào đoán được y nghĩ gì, vừa tức mình vừa buồn cười.

Tả Thiếu Dương ra ngoài thì thấy Cù lão thái thái và Cù phu nhân còn chưa về, ngồi đó thấy y đi ra liền tới nắm tay vừa khóc vừa nói nghe chả rõ. Đại ý thì Tả Thiếu Dương nắm được, đó là bảo Bạch Chỉ Hàn từ nhỏ gặp nhiều chuyện cho nên tích cách bất thường, mong y bao dung cho nàng nhiều hơn, tất nhiên là y nghe không rõ suy diễn lời họ ra như vậy, song hẳn không sai được đâu, nha đầu đó có vấn đề thật, tới giờ y còn chưa hết sợ, chỉ vì ngoại công cô ta dặn phải giữ lời thề mà cô ta sẵn sàng chết thế à.

Nghĩ vỡ đầu cũng không hiểu nổi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận