Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 306: Ruộng đất thì thời bình mới có giá.

Hai bên lăn tay đóng dấu xong xuôi, vậy là từ nay số ruộng đất này đã thuộc về Tả gia rồi.

Triệu lão đầu bần thần mất một lúc, cầm giấy tờ lên, tựa hồ luyến tiếc lắm, nếp nhăn trên mặt nhăn nhúm thêm vài phần, đau khổ chắp tay:” Tả lang trung, muốn thương lượng với ông chuyện này nữa, nhà lão hán nhân đinh mười mấy người, thêm cả phó bộc, nô tỳ, tổng cộng là hai sáu. Vô vàn cảm tạ các ông trượng nghĩa tương trợ trong lúc khó khăn, nhưng chỗ lương thực này thật không đủ, chẳng lẽ chỉ cho người nhà mình ăn, còn nô bộc để chết đói? Đều là người đã theo lâu năm, bọn họ không phải là người có tuổi thì cũng gia cảnh khó khăn, đuổi họ đi họ chỉ có chết đói, làm sao đành lòng cho được ...”

Nói tới đó ông ta rơm rớm nước mắt, giọng càng thêm tha thiết:” Cho nên, cho nên các vị liệu có thể bán thêm cho lão hán ít lương thực không? Ít thôi cũng được, thêm chừng nào hay chừng đó, một nắm gạo thôi cũng là có thể cứu mạng người … chuyện này ông yên tâm, ngay phu nhân lão cũng không hay biết lão tới đây mua lương thực, tuyệt đối an toàn …. Không để ai biết đâu.”

Theo ý Tả Quý thì không thành vấn đề, lệnh trưng thu lương thực mà hạ xuống thì số lương thực trong nhà là củ khoai nóng, ông chỉ muốn bán đi cho bớt lo, chỉ cần bảo mật được là yên tâm. Chuyện này ông muốn nghe ý nhi tử thế nào đã, ít ra nhi tử nhiều lần bàn chuyện làm ăn với Chúc Dược Quỹ, ở mặt này thông thạo hơn ông:” Lương thực do nhi tử lão phu kiếm được, do nó định đoạt, bán hay không là ở nó, lão phu không quản.”

Triệu lão đầu nhìn sang Tả Thiếu Dương, vừa thấy y nhíu mày thì lật đật chạy tới, quỳ xuống ôm chân y khóc lóc thảm thiết:” Tả công tử, xin hãy thương tình, đó đều là nô bộc theo nhà ta mấy chục năm trời ... Hu hu hu ... Cầu xin cậu bán thêm cho ít lương thực nữa, ta vẫn còn ít trạch viện, ruộng đất, mang hết ra đổi đều được … mong cậu nhủ lòng tư bi …”

Tả Thiếu Dương không ngờ còn gặp chuyện phiền phức này, cha ngần ngừ như thế khác nào tiết lộ rằng nhà mình còn lương thực đâu, người ta không bâu lấy mới lạ, thế thì làm sao còn từ chối được nữa. Gỡ tay ông ta ra không được, khuyên nhủ cũng không xong, ông ta càng lúc càng khóc tợn, ướt cả y phục Tả Thiếu Dương, Tả Quý nói cũng không ích gì, Triệu Tam Nương thì chỉ cúi đầu.

Chịu không nổi, cuối cùng Tả Thiếu Dương đành nói:” Được nhưng ta không cần trạch viện của ông, không muốn mùa đông lạnh giá thế này đuổi nhà ông ra đường. Mà tối đa ta chỉ có thể bán thêm năm đấu …”

“ Hả, chỉ năm đấu?” Triệu lão đầu vậy mà chưa hài lòng, còn nài n ỉ:” Tả công tử nếu lo người nhà lão hán không có chỗ ở thì cứ yên tâm, chúng tôi mua viện tử nhỏ ở là được, thực ra ở trạch viện lớn như thế cũng phí. Cậu bán thêm nữa đi ... Nếu không có người phải chết mất thôi, cậu đành lòng trơ mắt thấy chúng tôi chết à?”

“ Chỉ còn năm đấu thôi, ta cũng không lấy đâu ra nhiều lương thực hơn nữa, nhà ta cũng phải sống.” Tả Thiếu Dương nói dứt khoát, đồng thời đứng dậy muốn đi:

Triệu lão đầu cuống cả lên nói vội:“ Không, không bao nhiêu ta cũng mua, ta mua.” Triệu lão đầu thấy nói không ăn thua nữa, vội gật đầu đồng ý:

Giao hẹn trước khi giới nghiêm sẽ giao dịch lần nữa, ba người Tả Thiếu Dương trở về.

Trong nhà không còn ai khác, lúc này Triệu Tam Nương mới ngập ngừng lên tiếng:” Cha, nhà chúng ta làm gì còn ruộng, bao nhiêu đã đổi lấy mười một đấu lương thực này rồi, hơn nữa cũng không có nhiều nô phó như vậy.”

Trượng phu nàng phân gia đã lâu, không còn ở trong đại trạch viện Triệu gia nữa, song nói thế nào vẫn là tức phụ Triệu gia, đây là công công nàng, ở thời đại phong kiến này, ông ta có uy quyền tuyệt đối bởi vậy lúc nãy dù biết ông ta nói dối nhưng lại không thể vạch trần tại chỗ.

Triệu lão đầu phủi bụi trên quần áo, chẳng còn bóng dáng ông lão đáng thương khi nãy, đôi mắt tinh nhanh, gương mặt nghiêm nghị mà có uy, hừm một tiếng, lạnh lùng nói:” Nghe nói Tả gia có phương pháp chữa thương hiệu quả, rất nhiều binh sĩ tới đó chữa bệnh, ta đoán Tả gia thông qua đó mà lập được mối quan hệ với quan binh, nên chắc là có tin tức ngầm nào đó từ chỗ quan binh rồi. Rất có thể là viện quân triều đình cùng lương thực tiếp tế sắp tới nơi, phản tặc chỉ vài ngày nữa là dẹp được, lúc đó giá lương thực sẽ giảm mạnh, nên bọn chúng mới bán vội đi như thế để kiếm lời. Nếu không thời buổi này ai ngu dại gì mà bán lương thực, còn đổi lấy ruộng đất, chẳng phải có vấn đề sao?”

“ Ruộng đất thời nào mới có giá, chính là thời bình, an cư lạc nghiệp, nên nhớ trước cả khi phản quân tới thì ruộng đất nhà ta đã là gánh nặng rồi, vậy mà trong lúc thành bị bao vây, tình cảnh ngặt ngoèo đến thế, y đồng ý đổi ruộng đất, càng chứng tỏ rằng phản quân sắp hết thời rồi. Nếu ta đoán không sai, lương thực này là của quan binh tuồn ra, Tả gia chẳng qua là kẻ trung gian mà thôi, tốt đẹp gì bọn chúng.”

Phải nói ông ta phân tích cũng có lý lắm, Tả gia đúng là có tin mật, chỉ tiếc không chỉ sai, mà còn sai lớn.

Triệu Tam Nương nghe ông ta nói thế thì cũng bán tín bán nghi, nếu không khó lý giải vì sao Tả gia vốn nghèo đói thoáng cái nhiều lương thực như vậy, có giàu lên cũng không thể nhanh như thế được, đồng thời đoán ra ý định của công công mình:” Nói thế cha định đi vay ruộng nơi khác sao?”

“ Tất nhiên, ruộng đất bây giờ khác gì của nợ đâu, ai chả muốn sang tay cho nhanh. Ài tiếc rằng chỉ thêm được năm đấu, bán đi mỗi đấu mười lăm tới hai mươi quan thì lãi lớn đủ bù lại khoản thiếu hụt trước đó ... “ Triệu lão đầu đắc ý tính toán một hồi rồi quay sang nghiêm khắc cảnh cáo Triệu Tam Nương:” Không được nói lại cho chúng biết, ngoài ra tranh thủ nài nỉ chúng bán cho thêm chút nào hay chút đó, năm xưa con giúp chúng nhiều như vậy rồi, giờ xem như lấy chút phúc lợi. Còn nữa chuyển về đại viện ở đi, đưa con của ngươi theo, chúng nó là máu thịt Triệu gia ta, thời loạn như vậy, để chúng ở ngoài ta không yên tâm, hay ngươi muốn ở riêng để tiện làm chuyện bại hoại gia phong Triệu gia?”
Bạn cần đăng nhập để bình luận