Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 858: Ta là tiểu lang trung

Tả Thiếu Dương trong hơn một tháng này trừ tiếp khách ra, chỉ ở nhà với thê nhi, khuê nữ khi y đi còn nằm trên bụng y ngủ, chưa kịp đặt tên, chỉ có nhũ danh, vậy mà giờ đã có người tới dạm hỏi, thật là làm người ta cảm khái không thôi.
Đại nhi tử rất chững chạc, cha không có nhà, gia gia lại già, sớm thay y làm trụ cột, dẫn đệ muội phương xa đi khắp nơi làm quen. Mặc dù Cương Nhân Bố Thiết về dân số đông gấp mười thành Thạch Kính, diện tích gấp mấy lần, nhưng sản vật phong phú thật không sao so được Đại Đường. Tả Văn Tuyết trên đường về suốt ngày phụng phịu, bây giờ chạy chơi không thấy đâu. Dù sao nhìn huynh muội chúng hòa thuận, Tả Thiếu Dương yên tâm.
Kiều Xảo Nhi, Tang Muội Tử được trượng phu tưới tắm, phần nào lấy được nét trẻ trung năm xưa, với Tả Thiếu Dương mà nói, các nàng thực sự còn trẻ lắm. Kiều Xảo Nhi mới 34 tuổi thôi.
Thế nhưng Tả Thiêu Dương định sẵn là người không thể an nhàn rồi, Tả Thiếu Dương về nhà được hai tháng, rốt cuộc cũng có chuyện.
Trong nhà lúc nào cũng huyên náo, cái hoa viên mê cung của Bạch Chỉ Hàn trở thành địa điểm chơi đùa yêu thích nhất của đám nhóc. Trừ trưởng tử Văn Tĩnh ra, số còn lại đều nghịch ngợm, nhất là Văn Tuyết về lôi kéo, càng quá hơn, Lương thị cứ suốt ngày theo sau chúng kêu chậm thôi, đừng để ngã. Nghịch nhất chính là đôi nhi nữ của Bạch Chỉ Hàn, nhìn nàng cứ nghĩ sẽ là người khó tính, vậy mà lại chiều con nhất. Nhi tử Văn Hùng của nàng kém tuổi đại ca Văn Tĩnh mấy tháng thôi, trong khi đại ca hắn là người chững chạc điềm đạm, còn hắn đúng là tuổi nổi loạn, thêm vào Văn Tuyết nữa, hai đứa này là hỗn thế ma vương với hỗn thế ma nữ, gặp nhau một cái thân thiết vô cùng. Hai khuê nữ Văn Mai, Văn Hương vốn bình thường khá hiền thục, từ khi gặp muội muội Văn Tuyết mới lộ bản tính, chơi không thua kém ai.
Tả Thiếu Dương nằm tắm nắng trên ghế tựa, nhìn đám con nô đùa trong sân, Bạch Chỉ Hàn cũng vui vẻ, nếu là bình thường, y nhất định bắt chúng về học xong mới chơi, bây giờ chỉ nhìn con cười, hiển nhiên tâm tình rất tốt. Là nữ nhân, chỉ mong tâm tình trượng phu vui vẻ, tâm nguyện thỏa mãn, còn cầu gì nữa.
Cả nhà đang trò chuyện vui vẻ thì Đinh Tiểu Tam, cái tên bao năm tính tình không đổi ấy chạy vào, hớt ha hớt hải hô:
"Lão gia, thứ sử đại nhân cho người tới báo, khâm sai đại thần sắp tới rồi, lão gia mau mau chuẩn bị nghênh tiếp."
"Biết rồi!"
Tả Thiếu Dương phất tay đuổi hắn đi như đuổi ruồi, vẫn nhìn đám nhi nữ chạy chơi ngoài sân, chẳng thèm nhúc nhích lấy một cái:
Kiều Xảo Nhi và Tang Muội Tử thì hoảng sợ, với các nàng mà nói, mọi khổ nạn trong nhà đều bắt đầu thế này. Miêu Bội Lan mỉm cười nắm tay Tang Muội Tử an ủi, sau những chuyện xảy ra ở Tây Vực còn có gì khiến nàng lo sợ được. Bạch Chỉ Hàn cũng bảo với Kiều Xảo Nhi:
"Phu nhân yên tâm, không có gì đáng ngại đâu, có phu quân ở đây rồi."
Không lâu sau trống chiêng vang lừng, sáo nhạc du dương, Tả thiến Dương mới vươn vai lười biếng đi ra tiền sảnh.
Chỉ thấy từng đội cung nữ thái giám ai nấy cầm đủ các loại đồ dùng nghi lễ đi vào, Tả Thiếu Dương tiếp chỉ nhiều lần những chưa bao giờ long trọng như thế. Tiếp đó là hai cái kiệu lớn.
Trạch viện cũ Tả gia rộng rãi, nếu không chẳng có chỗ cầu kỳ thế này, thứ sử Hợp Châu xuống kiệu trước, sau đó đứng đợi khâm sai đại nhân, khâm sai bước ra, không ngờ là người quen.
La công công lưng hơi cong, mắt đã hơi mờ, giọng không được vang như trước, hô:
"Hợp Châu Thạch Kính huyện lang trung Tả Quý, nguyên phối Lương thị, tiếp chỉ."
Cả nhà đều bất ngờ, cứ tưởng thánh chỉ ban cho Tả Thiếu Dương, không ngờ lại là phu thê Tả Quý, nghe lời đó hai người nhìn nhau, cuống cả lên khôn ngờ chẳng biết làm sao. Kiều Xảo Nhi vội đi tới đỡ cánh tay Lương thị nói nhỏ:
"Lão thái gia, lão thái thái, mau quỳ xuống tiếp chỉ."
Hai người bấy giờ mới tỉnh ngộ quỳ xuống, đập cúi rạp sát đất, người như bò ra đất, tư thế khó coi vô cùng.
La công công mở quyển trục vàng, đọc to:
"Hợp Châu lang trung Tả Quý, hành y cứu người, nếu cao đức sáng, tấm gương muôn đời, diêu thủ nhân tâm, phong kim tử quang lộc đại phu. Lương thị hiền lương thục đức, trọn đạo phu thê, gian nguy không rời, phong ngũ phẩm phu nhân ..."
Tả Thiếu Dương ở bên nghe vừa mừng vừa buồn cười, cha cả đời mong mình đỗ đạt làm quan, kết quả cha mẹ thành quan thành phu nhân rồi. Phong cho mình thì mình không nhận, phong cho cha mẹ mình thì mình phải cúi đầu tạ ơn, tương lai cha y khẳng định giúp hoàng đế bức bách mình, chiêu này thật lợi hại. Y liền quay sang Tang Tiểu Muội nhỏ giọng dặn dò vài câu, tay giữ chặt Văn Tuyết, nha đầu này xưa nay nghĩ cha mình lợi hại nhất trên đời, chưa ý thức được Lý Thế Dân nhân vật thế nào.
Tả Quý quỳ trên mặt đất, đầu óc lúc này rối như canh hẹ, hoàn toàn không nghe rõ thánh chỉ nói cái gì, chỉ biết là hoàng đế phong quan cho mình rồi, thậm chí thê tử còn phong cáo mệnh, cái này ông biết, thế là quan thật, chứ không phải lần trước làm khiển y sứ, chẳng tính là quan. Lương thị không được học hành, còn hoảng hơn trượng phu, quỳ ở đó không nhúc nhích chút nào.
Kiều Xảo Nhi ở bên đỡ nhắc:
"Lão thái gia, mau tạ ơn tiếp chỉ."
Tả Quý tỉnh lại, vội vàng khấu đầu:
"Tạ chủ long ân, thần tiếp chỉ."
Lương thị cũng lắp ba lắp bắp:
"Tạ, tạ chủ long ăn."
Tạ Văn Viễn đỡ Tả Quý, Kiều Xảo Nhi đỡ Lương thị đứng lên. Tả Quý run run nhận thánh chỉ, muốn cười còn khó coi hơn khóc.
Tiếp đó có nội thị cung nữ đi tới quỳ trước mặt phu thê Tả Quý, dâng lên hộp son được buộc hoa lụa. La công công nói:
"Tả đại nhân, đây là quan bào của ngài, còn có cáo mệnh phục của tôn phu nhân."
Tả Quý mở hộp ra, quả nhiên bên trong là quan bào, không tin nổi:
"Ta, ta là quan gì thế?"
La công công mỉm cười:
"Đại nhân là kim tử quang lộc đại phu chính tam phẩm! Tôn phu nhân là ngũ phẩm cáo mệnh phu nhân."
Tả Quý hết hồn, chính tam phẩm, mặc dù ông cũng biết chức này chỉ là tán quan, chẳng chức quyền gì, nhưng mà chính tam phẩm đó, thứ sử gặp mình cũng phải chào trước.
Tiếp đó thứ sử tới chúc mừng, nội thị, cung nữ giúp phu thê Tả Quý thay trang phục. La công công tranh thủ lúc đó mời Tả Thiếu Dương tới tới thư phòng đóng cửa nói chuyện.
La công công ngắm nghĩa Tả Thiếu Dương hồi lâu cảm thán:
"Tả thần y theo Tôn lão thần y học thuật trường sinh có khác, mười mấy năm trôi qua, trông vẫn như chàng trai đôi muôi vậy, trông chẳng già đi chút nào ... Người khác lại không có may mắn đó."
Nói tới đó nghẹn ngào quay đầu đi.
Tả Thiếu Dương hỏi:
"Công công vì sao lại thương tâm, có phải là bệnh hoàng hậu tái phát?"
La công công lắc đầu, lấy ra khăn tay trắng muốt khẽ lau giọt nước mặt đục ngầu:
"Thần y lần trước gửi về phương thuốc, được lệnh cao đồ Đỗ Minh dựa theo đó dày công chữa trị, hoàng hậu đã hoàn toàn phục hồi. Chưa từng tái phát."
Tả Thiếu Dương phải ồ lên khe khẽ, thằng nhãi đó khá thật, phương thuốc đó, chính y không nắm chắc cơ, giỏi, đúng là rất giỏi, sóng sau xô sóng trước rồi. Nhớ lại thằng bé đó năm sáu tuổi đã hỏi những câu khiến y suy nghĩ rất lâu mới trả lời được, bây giờ hẳn tiến bộ lắm rồi, đột nhiên muốn gặp Đỗ Minh, bây giờ giao lưu y thuật với hắn, hẳn là thú vị.
La công công đợi hồi lâu không thấy Tả Thiếu Dương nói gì, đành chủ động lên tiếng:
"Hoàng hậu thì khỏe rồi, nhưng hoàng thượng lại bệnh, đã bệnh thời gian dài. Ngay cả Tôn lão thần y cũng đã tới, lệnh cao túc cũng xem bệnh, uống thuốc rất nhiều mà không hiệu quả. Cha gia chuyến này tới đây còn nhiệm vụ nữa, chính là mời thần y tiến kinh xem bệnh cho hoàng thượng, mong thần y chớ từ chối."
Nói rồi đứng dậy vái dài, nước mắt lã chã.
Thân phận Tả Thiếu Dương giờ đã khác, y là quốc sư Thổ Phồn, pháp vương của Cương Nhân Bố Thiết, uy vọng cực lớn, chuyện y không muốn làm thì chẳng ai ép được.
Vẫn không thấy Tả Thiếu Dương nói gì, chuyện này trong dự liệu của La công công, lau đi nước mắt thở dài:
"Cha gia biết thần y vẫn trách hoàng thượng không xuất binh phải không? Chuyện này không trách hoàng thượng, khi đó Đại Đường dùng binh với Cao Ly, thực sự không thể rảnh tay đối phó với Thổ Phồn, mà binh lực Thổ Phồn không dưới Đại Đường, muốn đánh phải dốc hết quốc lực ứng phó, nếu phân binh hai đường, e là họa của Đại Đường."
Tả Thiếu Dương chắp tay:
"Công công nghĩ nhiều rồi, kỳ thực quốc gia đại sự, ta là một tiểu lang trung không hiểu, thời gian ở Tây Vực, được hoàng thượng chiếu cố, Đàn Thành mới phát triển hưng vượng, phải cảm tạ hoàng ân lồng lộng mới đúng."
La công công cho rằng đang cố tình nói ngược, thấp giọng xuống:
"Hoàng thượng nói, chỉ cần thần y chịu lên kinh xem bệnh, sẽ phong ngài là làm hầu tước! Xưa nay lấy y thuật phong hầu chỉ có một mình thần y thôi."
Tả Thiếu Dương mỉm cười:
"Thế không phải là giáng cấp ta sao?"
La công công ngớ ra, mới nhớ vị này trước đó được hoàng đế sắc phong Pháp vương rồi, mặc dù là hư danh vô giá trị, ở Đại Đường không có tước vị này, phong hầu mới là thực tước, nhưng nói gì thì nói, người ta cũng là vương, quốc sư rồi. Ông ta lúng túng, vòng vèo khuyên can mãi, đến lúc có tiếng gõ cửa.
"Lão gia, thiếp thân chuẩn bị xong rồi, có thể lên đường."
Là giọng Kiều Xảo Nhi, Tả Thiếu Dương đi ra mở cửa, La công công tức thì nhìn thấy đám thê thiếp và nhi nữ của y tay xách nách mang, rõ ràng là chuẩn bị đi xa. Cho rằng, Tả Thiếu Dương muốn bỏ đi, La công công bất chấp tất cả lao tới, ôm lấy y khóc to:
"Tả thần y, cha gia cầu xin ngài, theo ta lên kinh chữa bệnh cho hoàng thượng đi, nếu không, nếu không ...."
"Công công nghĩ ta định đi đâu?"
Ta Thiếu Dương nhận lấy rương thuốc trong tay Kiều Xảo Nhi, y đã hứa không rời xa các nàng nữa, lần này tất nhiên đưa các nàng theo cùng rồi, cũng là để đám nhi nữ mở mang tầm mắt. Y sớm đoán được Lý Thế Dân bệnh nặng, nên bảo Tang Muội Tử chuẩn bị, tính thời gian thì ông ta tới số rồi, y không ngại khiêu chiến lịch sử một phen, điều không biết chẳng phải mới thú vị sao:
"Ta đã nói, ta là tiểu lang trung, không quan tâm mấy chuyện to tát gì đó, có người bệnh, ta tất nhiên sẽ chữa, đi nào."
La công công sững sờ buông tay, cánh cửa rộng mở, ánh chiều ta chiếu xiên xiên chiếu vào phòng, cũng chiếu lên người Tả Thiếu Dương, y bước đi, như tiến về phía mặt trời.
HẾT TRỌN BỘ!
(*) Hiện mình chưa có kế hoạch dịch truyện mới, thời gian vừa rồi có thử dịch vài bộ, nhưng cảm thấy không nhập tâm được nên thôi rồi. Dịch một bộ truyện là nó sẽ đi theo mình sáu tháng tới tám tháng, nên mình sẽ không quyết định vội vàng, chưa rõ bao giờ chọn được truyện phù hợp, nhưng chắc chắn chúng ta còn gặp lại.
Bạn cần đăng nhập để bình luận