Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 492: Làm quan tốt và xấu. (2)

Bạch Chỉ Hàn không ngờ Tả Thiếu Dương có thành kiến sâu như thế về việc làm quan, tuy lời y không sai, nhưng bảo đúng cũng có nhiều chỗ hiểu lầm. Có kinh nghiệm xung đột trước kia rồi, nàng không muốn cuộc nói chuyện trở nên gay gắt, khẽ khàng nói:” Thiếu gia, Chỉ Nhi gặp không ít người làm quan, không đáng sợ như thiếu gia nói đâu.”

Tả Thiếu Dương rất cố chấp:” Đó là bề ngoài thôi, người làm quan phải tỏ ra hòa thuận với nhau, nhưng sau lưng đều dòng chảy ngầm cuồn cuộn, nếu không bị người ta hại phải hại người ta, đã kết thành bè phái thì phải bảo vệ lợi ích của bè phái, bất kể đúng sai, nếu lẻ loi thì thành cá thịt trên thớt, cho người ta mặc sức chà đạp.”

Nếu nói tới luận thơ phu, Bạch Chỉ Hàn không thua, nhưng dù nàng thông minh tới mấy thì vẫn là cô nương thiếu từng trải, biết cái nhìn Tả Thiếu Dương gần như méo mó, nếu phản bác y thì phải một phen tranh luận gay gắt, nàng không muốn đành thở dài:” Ài, nói không lại thiếu gia.”

Tả Thiếu Dương ít khi làm cho Bạch Chỉ Hàn cứng họng như thế, khoan khoái lắc đầu ngâm:” Dễ đâu cúi đầu gãy lưng phụng quyền quý, khiến ta chẳng được mặt mày tươi.”

Lần này nghe y "làm thơ" chỉ khiến Bạch Chỉ Hàn thêm u oán:” Với thi tài này của thiếu gia, cho dù khoa tiến sĩ, chắc gì đã không có cơ hội. vậy mà không chịu tham gia khoa cử, thật là đáng tiếc.”

“ Bỏ đi Chỉ Nhi, cho dù quan trường không u ám như ta nói chăng nữa thì chốn đó đích thực không hợp với tính cách của ta, ta chỉ thích cuộc sống an nhàn tiêu dao, mời trăng cùng nâng chén, với bóng nữa thành ba.” Tả Thiếu Dương nói xong thì chắp tay đi luôn:

Bạch Chỉ Hàn theo sau, mặt rầu rĩ.

Chưởng quầy khách sạn thấy bọn họ về vội từ sau quầy đi ra, thái độ hết sức cung kính, ông ta chỉ là chưởng quầy khách sạn không lớn, trong thời gian qua chứng kiến rất nhiều nhân vật vai về ở Long Châu tới gặp chàng trai trẻ này, nói ra đây là vị khách có thân phận nhất mà khách sạn thậm chí chẳng có tên của ông ta từng tiếp đãi. Khúm núm chắp tay:” Tả công tử về rồi, lão chưởng quầy và thiếu chưởng quầy của Ngũ gia đang ở bên trong đợi ngài.”

Đi qua khách sạn vào sân trong, cha con Ngũ Thư đứng đó ngong ngóng nhìn ra cửa, mặt đầy vẻ háo hức, thấy Tả Thiếu Dương đi tới chắp tay liên hồi, Ngũ chưởng quầy chưa nói gì đã nước mắt đầm đìa. Bên ngoài không tiện nói chuyện, Tả Thiếu Dương mời họ vào phòng, hai cha con Ngũ gia đều chân thành vái thật sâu:” Đa tạ Tả công tử, khuyển tử đỗ hạng hai rồi.”

Tả Thiếu Dương đáp lễ:” Cũng là chúc mừng Ngũ huynh, chỉ tiếc không giành được hạng nhất.”

Ngũ chưởng quầy xua tay:” Tả công tử không biết rồi, Khang Huyền Hồ là người thế gia kỳ hoàng Long Châu này, cũng là danh y tiếng tăm, tham gia khoa cử nhiều năm, năm nay mới đỗ đạt, kỳ thực ta thăm dò được tin tức, đáng lẽ khuyển tử ... Cũng chính là công tử mới là hạng nhất.”

Tả Thiếu Dương ngạc nhiên, chẳng lẽ có gian lận gì:” Chuyện là thế nào?”

“ Không có gì, cái này ...” Ngũ chưởng quầy cảm thấy hơi khó nói, ấp úng:” Nghe đồn khi đó chấm thi khảo quan thấy chữ của công tử, khụ khụ … có nói bài thi này mà cho đỗ còn ra thể thống gì nữa, về sau được quan chủ khảo xét lại, cảm thấy bài thi của công tử kiến thức hơn hẳn những người khác, đánh trượt thì quá phí, cho nên mới xếp thứ hai.”

Toát mồ hôi, té ra suýt trượt, đám người này hẳn là chưa bao giờ nghe tới câu chữ bác sĩ rồi, đây là bệnh nghề nghiệp chung đấy, không phải lỗi của ta, Tả Thiếu Dương cười khan:” Ha ha, ta nói mà, thư pháp của ta kém lắm, may mà không nhục sứ mệnh.”

Ngũ Thư cười toét miệng nịnh nọt:” Thư pháp chỉ là chi tiết phụ, y thuật mới là quan trọng, đệ nghe ngóng được mấy vị khảo quan chấm bài còn truyền tay nhau đọc bài thi của huynh, khen tuyệt không ngớt. Nếu chữ viết tót một chút, lần này đỗ đầu rồi.”

Đề thi châu không đơn thuần chỉ dựa vào học thuộc kiến thức kinh sách nữa, chủ yếu là phân tích bình luận luận đoạn trong y thư, cùng với biện chứng bệnh tật, đưa ra cách chữa trị. Những điều này nếu đọc thuộc lòng hàng trăm cuốn sách mà không biết vận dụng, không có kinh nghiệm chữa trị thực tế thì cũng vô nghĩa mà thôi, thế nên Tả Thiếu Dương không khỏi có chút hài lòng, kết quả cuộc thi này phần nào thừa nhận tiến bộ của y. Kiến thức thì y có, kinh nghiệm lâm sàng chưa đủ.

Tả Thiếu Dương chợt nhớ tới Điền Phong:” Phải rồi, Điền thiếu gia có đỗ không?”

Ngũ Thư mặt đầy hâm mộ:” Đỗ đầu khoa tú tài nữa là khác.”

Tả Thiếu Dương kinh ngạc, không ngờ tên tiểu tử nhỏ thó đó lợi hại như vậy, kể cả y đỗ đầu y khoa chăng nữa vẫn kém người ta mười vạn tám ngàn dặm.

Ngũ Thư lại cười nịnh:” Ha ha ha, không có Tả huynh giúp chữa lành cánh tay đó, Điền huynh đã chẳng thể thi cử, lỡ dở cả cuộc đời rồi.”

“ Ngũ huynh nói quá, nếu không có ta, Điền huynh chỉ cần khổ luyện viết chữ tay trái, chỉ chậm một vài năm thôi.” Tả Thiếu Dương khách khí:

Ngũ Thư nói thêm:” Điền gia lúc này nhà đã chật kín khách khứa rồi, tới cả huyện lệnh, đốc học châu đều tới nhà chúc mừng, xem ra không rứt ra xem để tới cảm tạ Tả huynh được.”

Tả Thiếu Dương gật đầu, y khoa không cách nào so được với tú tài khoa, giống như người đỗ vào Thanh Hoa Bắc Đại với đại học hạng bét nào đó, căn bản chênh lệnh như trời với đất.

Ngũ chưởng quầy đánh mắt với nhi tử, Ngũ Thư vất vả nâng một cái rương lớn đặt trên bàn:” Đây là chút báo đáp, mời Tả công tử xem qua.”

Tả Thiếu Dương xua tay:” Không cần, ta nói rồi lần này ta giúp Ngũ huynh là chính, thứ đến tuy ta không hứng thú với chuyện làm quan nhưng cũng muốn tham gia khoa cử xem trình độ mình tới đâu.”

“ Tả huynh cứ nên xem chút thì hơn.” Ngũ Thư cười ha hả, mở hòm ra:

Tách một tiếng, khóa đồng rơi xuống, hòm bật mở, rương chia làm hai phần, một bên là xâu tiền xếp chật kín, còn một khay bạc, riêng số bạc đã là hai mươi lượng, Tả Thiếu Dương giật mình:” Ngũ chưởng quầy, thế này quá nhiều rồi.”

Ngũ chưởng quầy mỉm cười:” Tả công tử xin nghe ta nói đã, ở đây có tổng cộng 50 quan tiền, trong đó 30 quan là tiền đáp tạ công tử tương trợ, 20 quan kia ... Hi vọng còn muốn phiền công tử một chuyện nữa.”

Tả Thiếu Dương nhíu mày, xem ra có điều phiền toái rồi.

Ngũ chưởng quầy rời ghế, quỳ xuống:” Lão hủ muốn nhờ công tử năm sau giúp khuyển tử tham gia đại khảo mùa xuân năm sau.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận