Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 544: Mùa đông và thư nhà.

Kiều lão gia vốn lòng mang cảm kích, lại thấy Tả Thiếu Dương tốn công vì khuê nữ như thế, chủ động đi tìm Chân Quyền giúp đỡ, cuối cùng cũng thuyết phục được Chân Quyền tới Vu gia tìm hiểu. Kết quả không chỉ hay tin Vu lão thái y ngã bệnh nằm giường hơn nửa tháng rồi, mà Vu tiểu thư cũng thêm một lần nữa tự sát không thành, cả ngày lấy nước mắt rửa mặt, Vu gia từ trên xuống dưới rối loạn, nhưng không nói ra nguyên nhân, chỉ sẵn lòng nâng gấp đôi tiền bồi thường.

Tả Quý nghe Vu gia gặp chuyện như thế hả lòng hả dạ lắm, lửa giận nguội đi nhiều, nhưng nghe tới đoạn cuối thì đùng đùng nổi giận, nói Tả gia không thèm tiền, dứt khoát từ chối Vu gia đề nghị gặp mặt thương lượng, thề kiện tới cùng.

Đúng như dự đoán trước đó của Tả Thiếu Dương, vật cùng tức phản, Vu gia bị dồn tới đường cùng, không còn gì để mất nên phản kích, chẳng biết làm sao họ thuyết phục Cao Lý gia, thống nhất nói Tả gia ở xa, lai lịch bất minh, bọn họ nghe được tin đồn không hay về Tả gia cho nên mới phải hối hôn, là trường hợp bất khả kháng. Tả Quý càng lồng lộn, tới thẳng cổng nhà Vu gia chửi mắng nửa ngày.

Bành huyện úy không tránh mặt mãi được, trở về triệu tập hai nhà lên công đường, hai bên cãi nhau ầm ĩ. Vu gia tố cáo những điều Tả gia nói khi hai nhà tương thân là sai sự thật, xử nửa ngày trời không đi tới đâu, Bành huyện úy tuyên bố vụ án này còn nhiều uẩn khúc, sẽ cho người tới Hợp Châu xác minh thân phận của Tả gia, đi về phải mất một tháng, vụ án sẽ hoãn thêm một tháng nữa.

Tả Quý giận sôi gan, cứ vài ngày lại tới trước cổng Vu gia chửi bới, Vu gia đóng cửa im ỉm không có bất kỳ phản ứng gì, Tả Quý chửi mỏi mồm cũng đành về.

Thấy cha mình càng ngày càng như biến thành con người khác, Tả Thiếu Dương đành lấy thanh kiếm do Triệu vương Lý Nguyên Cảnh ra, tới tìm hắn ta, hi vọng hắn có thể ra mặt giải quyết dứt điểm chuyện này.

Hộ vệ vương phủ nhận ngay ra bảo bối tùy thân của vương gia, đón tiếp vô cùng khách khí, nhưng nuối tiếc nói, Triệu vương đã dẫn quân lên mạc bắc quyết chiến với người Đột Quyết rồi, không biết bao giờ mới về.

Tả Thiếu Dương biết đây là cuộc đại chiến lừng lẫy lịch sử, Lý Tĩnh lần nữa chứng minh huyền thoại chiến thần, Lý Thế Dân thể hiện tài điều binh khiển tướng, đánh một trận khiến các dân tộc phía bắc kinh hồn táng đởm, lập nên nền móng hòa bình thịnh thế lâu dài cho Đại Đường, khiến ông được các dân tộc thảo nguyên thuần phục tôn xưng là thiên khả hãn. Nói cách khác sau trận chiến này, giặc ngoài không còn, Lý Thế Dân sẽ hướng chú ý vào phát triển trong nước, thịnh thế chỉ còn cách một bước chân nữa thôi.

Tả Quý chẳng có cảm khái như nhi tử, biết Triệu vương gia không có nhà thì gào lớn một tiếng:” Chẳng lẽ ông trời mù mắt rồi?”

Sau đó quyết tâm đi đánh trống Đằng Văn cáo ngự trạng, nhưng Cù lão thái gia và Kiều Quan vội ngăn cản, nói muốn cáo ngự trạng thì điều kiện là vụ án đã xét sử nhưng phán quyết bất công, oan ức quá lớn hoặc là các cấp châu phủ khác không nhận cáo tráng mới được. Hiện huyện nha Trường An đã tiếp nhận vụ án, đang điều tra, tất cả đều đúng với trình tự, Tả Quý đánh trống Đằng Văn cũng không được ích gì, còn nếu kiện huyện úy Trường An cố tình trì hoãn vụ án thì sẽ bị đánh tám mươi gậy, dân kiện quan, bất kể đúng sai là đánh đòn, có lẽ giữ quyền uy cho quan viên.

Tả Quý lại uống rượu tới say khướt, Tả Thiếu Dương ngồi bên giường nhìn cha hốc hác, lòng căm hận kẻ phía sau gây ra chuyện này, nhưng không nghĩ cách nào tìm ra nguyên cớ. Y đã cải trang lén tiếp cận ba nhà đó hỏi chuyện, họ vẫn không nói.

Lúc này Bành huyện úy hay tin Tả gia tới cả vương phủ cầu cứu thì sợ toát mồ hôi, đích thân tới tận khách sạn làm công tác tư tưởng với Tả Quý, thuyết phục ông bỏ qua vụ kiện này, nhất định khiến Vu gia phải bồi thường tới táng gia bại sản, như thế lo gì với số tiền này không kiếm được lương phối?

Thế nhưng ba lần bị hối hôn, Tả Quý biết đây là chuyện không thể giải quyết bằng tiền, huống hồ Tả gia vì chuyện này mang tiếng không ít, chẳng ai dám gả khuê nữ cho nhà họ, cho nên ương tới cùng, Vu gia đã thích giở trò mặt dày kéo dài thời gian, ông chẳng sợ, hôn thư trong tay khuê nữ Vu gia đợi chết già đi.

Thế là vụ án tiếp tục giằng co.

Vụ án không có tiến triển, nhưng chuyện khác thì có.

Cù lão thái gia được phục nguyên chức sớm hơn dự kiến, viên ngoại lang từ bộ ti lễ bộ, đó là chức vụ quan chưởng quan hiệp trợ chưởng quản thiên văn, tăng ni, cúng bái v ...v..v.. ...

Tả Thiếu Dương và Bạch Chỉ Hàn cũng giúp Cù lão thái gia đi tìm khắp kinh thành mua được một tiểu trạch viện ưng ý, thấy Tả Quý quyết tâm kiện tới cùng thì đón cả nhà họ tới ở. Tả Quý mang theo có hơn bảy mươi quan, tiền sính lễ cho Kiều gia đã là 50 quan, tiêu hao gần hết, thêm tiền ăn ở tại khách sạn, vốn gần hết, hiện giờ Cù lão thái gia mua được trạch viện. Tả Quý không muốn nhưng vẫn đành nhận lời tới Cù gia ở.

Tới ở vài ngày thì người Kiều Quan phái tới Hợp Châu đã mang về Kê huyết đằng, cùng với phong thư của Lương thị và một trăm quan.

Trong thư viết, Hợp Châu đã thu hoạch rồi, bốn mươi mẫu ruộng áp dụng toàn biện pháp cày cấy hiện đại, sản lượng không chỉ cao gấp rưỡi, mà còn thu hoạch sớm tới một tháng. Tuy lương thực các nơi vận chuyển tới Hợp Châu, cứu nguy qua thời kỳ đói kém, song chưa tới vụ thu hoạch, giá lương thực vẫn còn tới hơn bảy trăm đồng một đấu, dù sao còn lùa thu tô từ những điền hộ thuê ruộng, nghe kiến nghị của Hầu Phổ, toàn bộ lương thực thu hoạch được đem bán, Lý gia và Tả gia, mỗi nhà kiếm được hơn 200 quan tiền.

Lý Đại Nương là người mừng nhất, ngay cả thời trượng phu bà còn sống, Lý gia chỉ tích góp được ba mươi quan tiền cưới tức phụ cho Lý Đại Tráng, giờ có số tiền này, đủ cưới tức phụ cho cả ba đứa con liền rồi.

Xem thư xong Tả Quý không khỏi vui mừng cùng chấn kinh, ông ta không ngờ rằng thu hoạch từ 20 ruộng lúa nhà mình còn kiếm nhiều hơn cả toàn bộ ruộng lúa còn lại. Đương nhiên là vì lương thực 20 mẫu đó chín sớm hơn ruộng khác cả tháng, gặp đúng lúc giá lương thực lên cao.

Chưa hết những thứ thuốc Chúc Dược Quỹ cho người đi khắp nơi tìm kiếm cho Tả Thiếu Dương, có cả Kê huyết đằng, người Kiều gia chờ sẵn, mang phần lớn lên kinh, để lại một ít cho Miêu Bội Lan trồng, ngoài ra hỏi rõ nơi kiếm được, tiếp tục phái người đi kiếm thêm.

Trong thư chỉ có một dòng nói Miêu Bội Lan và Tang Tiểu Muội vẫn khỏe, thời đó không có chuyện viết thư bày tỏ tình cảm gì hết, huống hồ nam nhân đi xa, nữ nhân ở nhà không được viết mấy lời nhung nhớ, tránh ảnh hưởng.

Với Tả Thiếu Dương đúng là chuyện buồn nối tiếp chuyện buồn, vốn tưởng hết tiền sẽ khiến cha phải quay về, ai ngờ cha nhận tin vui liên tiếp, vừa có chỗ ở lại vừa được mẹ ở nhà tiếp viện, thế này ở lại kiện tụng tới cả năm nữa cũng không thành vấn đề.
Bạn cần đăng nhập để bình luận