Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 810: Khéo quá hóa vụng. (1)

Đó là ký ức cả đời người ta khó quên, Tả Thiếu Dương miêu tả hình dáng Liễu Thiện:" Ông ấy người khá thấp, kém ta chừng một cái đầu, gầy gò, tuổi đã cao, không rõ bao nhiêu tuổi, nhưng trông rất hiền hòa.

Đám lạt ma cùng gật đầu lia lịa, lạt ma già giục:" Nói tiếp, nói tiếp đi."

Tả Thiếu Dương vừa nói vừa để ý, trừ lão già này, bốn người kia mặt trơ trơ như đá, có vẻ không hiểu lời y nói. Trải qua nhiều chuyện rồi, đối diện với sinh tử cũng có, nên y không hoảng, vừa bịa chuyện vừa tính kế thoát thân, từ lúc tới Đại Đường này, y nói dối rất nhiều, không phải chuyện đáng tự hào gì, nhưng đích xác là có tâm đắc, muốn lời nói dối trở nên chân thật, quan trọng là ở phần chi tiết:" Vị hòa thượng đó sắp chết rồi, miệng toàn là máu, hình như lưỡi bị đứt, tay chân đều gãy, ta quỳ xuống hỏi ai giết họ? Ông ấy không trả lời được, không ngừng cúi đầu nhìn xuống chuỗi vòng ở cổ, ta liền lấy xuống đặt vào tay ông ấy. Nhưng ông ấy bị gãy tay không cầm được, liên tục nhìn ta chớp mắt, ta mãi mới đoán ra, hỏi có phải ông ấy muốn ta đeo chuỗi hạt lên cổ không, ông ấy gật đầu.”

" Ta không biết ông ấy muốn ta đeo làm gì, nhưng thấy ông ấy sắp chết, ta đành làm theo. Nhưng ông ấy vẫn không ngừng chớp mắt, lại nhìn cổ bản thân. Mất rất lâu ta đoán ra ông ấy muốn đeo một nửa lên cổ, vì chuỗi hạt ngắn, muốn đeo vào cổ hai người thì phải dựa lưng vào nhau. Ta dìu ông ấy lên, lưng dựa lưng, đeo vòng vào cổ cả hai. Ngay tức thì ta thấy có điện từ sau lưng ông ta truyền tới lưng mình, ta sợ hãi muốn vùng thoát, nhưng toàn thần không có chút sức lức nào ... Rồi sau đó sức nóng trên người ông ta truyền qua ta, toàn thân ta nóng như lả đốt, đang nóng lại chợt lạnh, lạnh tựa mùa đông, cứ như thế, toàn thân ta bị hai luồng khí nóng lạnh luân phiên công phạt, đau đớn tột cùng ...

Đó là cái lần Tả Thiếu Dương đột phá phản hư thổ nạp công trong núi, y đem toàn bộ chi tiết kể ra, cho nên sinh động vô cùng, lạt ma già kia bất tri bất giác nghe nhập tâm, nghe tới khẩn trương, mắt mở to như chuông đồng.

Có tác dụng rồi, Tả Thiếu Dương tiếp tục kể:" Lúc đầu là nóng rồi lanh, sau nóng lạnh xoắn vào nhau, khiến ta không cảm giác được là gì ... Cuối cùng uỳnh một tiếng, ta ngất đi không biết gì nữa."

" Khi ta tỉnh lại đã là chập tối, vị hòa thượng kia ngã xuống đất, ta vội cởi chuỗi vòng ra, kiểm ta thì ông ấy chết rồi. Các thi thể khác đều cứng. Ta rất sợ, lấy rương thuốc chạy xuống núi, nhưng ra tới vách núi phát hiện, câu treo không thấy nữa, ta sợ mình nhớ nhầm, nhưng chạy khắp vách núi cũng không thấy đâu."

Lạt ma già trầm ngâm suy nghĩ:" Khẳng định là khi tiên sinh lên đỉnh núi, tối đó kẻ địch cũng lên núi, Pháp vương thấy không địch nổi đã quyết định đồng quy vu tận, vì thế vào đêm khuya tháo cầu treo đi, cây cầu đó rơi xuống vách núi, cơ quan ẩn dưới vách núi, che bởi sương mù, tiên sinh tất nhiên không biết."

" Thì ra là như thế." Tả Thiếu Dương bị vây hai tháng trên núi cũng tìm cơ quan, ai ngờ nó ở vách núi chứ:" ... Ta bị mắc kẹt trên Quỷ Cốc Phong, nếu không phải là người nhà lên núi tìm ta, ta đã chết ở đó. Khi ấy may nhờ trù phòng và thiện phòng không bị cháy, ta ngủ một đêm, thấy thi thể khắp nơi liền sợ hãi, nên đào hố chôn đi. Vốn định chôn cả chuỗi phật châu, nhưng vị hòa thượng kia sắp chết rồi mà chỉ quan tâm tới nó, đành giữ lại. Nếu Phật châu là bảo bối của các vị, thì ta trả lại cho các vị."

Lạt ma già nghi ngờ:" Sao Tả tiên sinh lúc đầu lại nói dối bọn ta?"

" Ta đâu biết các ngươi là ai, nói không chừng là kẻ thù của vị lão tăng kia thì sao? Ông ấy trước khi chết giao phó cho ta, làm sao ta có thể để nó rơi vào tay kẻ thù của ông ấy, không phải là lãng phí tâm huyết của ông ấy à?" Tả Thiếu Dương trả lời hợp tình hợp lý:

Mấy lạt ma đó đánh mắt với nhau rồi đi ra ngoài bàn bạc, thấy lời Tả Thiếu Dương nói độ đáng tin cao, thời gian qua họ tìm hiểu không ít thông tin về y, biết y chỉ là một lang trung, hành y cứu người, không phải là người luyện pháp giống họ. Cái rương đựng chuỗi vòng này phủ kín bụi, đã lâu rồi chưa có ai đụng vào, chứng tỏ điều là y cất đi không dùng. Ngoài ra còn nhiều bằng chứng khác như y không hề biết võ công, biết họ tới từ Tây Vực không đề phòng gì, đồng thời đem chuỗi vòng kia đi hỏi Trí Không, chứng tỏ y không biết gì cả.

Thảo luận xong bọn họ quay về đại sảnh, lạt ma già điểm vài huyện trên người Tả Thiếu Dương:" Vừa rồi đắc tội tiên sinh, thật có lỗi. "

Tả Thiếu Dương thấy cảm giác toàn thân mềm nhũn dần biến mất, thở phào, trong lòng không khỏi đắc ý, cửa ải này coi như qua rồi, đợi về nhà nhất định đi chửi Trí Không một trận. Y vừa đi tới bên Đỗ Minh thì cũng có một người đi đến giải huyệt cho nó, bảo nó đi lại cho thông khí, chắp tay nói:" Không sao cả, chỉ là hiểu lầm thôi."

Lạt ma già chắp tay xin lỗi, lại cởi ruột tượng trên vai, lấy ra một túi tiền, lấy vài mẩu bạc vụn, cùng lắm là hai lượng, cho thấy họ không giàu có gì:" Lạp nạp thực sự quá đường đột, không biết tạ ơn ra sao, có chút này coi như lòng thành, mong tiên sinh nhận cho."

Tả Thiếu Dương không nhận, khách khí nói:" Đại sư nặng lời rồi, nếu sớm biết phật châu thuộc về quý phái, ta đã trả từ đầu. Còn về tiền bạc, nếu là người bình thường đưa ta, ta sẽ không chối từ, các vị là người xuất gia, tiền tài có được không dễ, nếu ta nhận thì Bồ Tát trách tội mất."

Lạt ma già không miễn cưỡng, gom bạc vụn vào túi, cất vào trong ruột tượng, chuẩn bị gói lại. Tả Thiếu Dương tinh mắt thấy trong đống đồ của ông ta có một bức tượng thần nhỏ, chính là tượng thần ăn thịt người kinh khủng mà Liễu Thiện thờ cúng, đám người này e không phải hạng tốt lành, người run lên.

Một lạt ma nãy giờ luôn chú ý tới Tả Thiếu Dương, phát hiện sắc mặt y biến đổi, thuận theo ánh mắt y nhìn thấy bức tượng, tức thì dùng tiếng Tạng nói với lạt ma già, lạt ma già ngờ vực hỏi:" Tả tiên sinh biết bức tượng này sao?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận