Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 311: Huyện thành nhỏ chỉ có thế.

Tả Thiếu Dương đi loanh quanh một hồi, thế nào lại chạm mặt Chu chưởng quầy ở đầu phố, cả hai nhìn nhau với ánh mắt không có chút thiện cảm nào, sau đó chẳng ai nói một lời, tự động đi theo hướng khác nhau như hai người hoàn toàn xa lạ.

Hiện giờ Tả Thiếu Dương quen thuộc đường xá huyện Thạch Kính lắm rồi, cái huyện này thực ra cũng dễ nhớ lắm, một con phố chính chạy ngang từ đông sang tây, huyện nha ở ngay trung tâm con đường này, đối diện có một cái ngõa thị, đi ra sông có một cái bến tàu, khu nhà giàu ở hướng bắc, nhà nghèo ở phía nam. Sông Thạch Kính chia huyện ra làm đôi, bên kia thực ra được một phần năm, nhà Tả Thiếu Dương nằm ở phần lớn hơn ở phía đông, sau nhà y là Cù lão thái gia, sau đó nữa là tiếp giáp khu nhà giàu.

Đó là toán bộ địa danh đáng nhớ của huyện Thạch Kính … À còn có ít nông điền, đúng vậy trong thành thời xưa luôn có ruộng, đề phòng trường hợp bị vây thành thì còn có cái ăn, cũng là chỗ ươm mạ giống, nhưng bây giờ là mùa xuân, muốn kiếm thu hoạch từ đó phải đợi hơn nửa năm nữa, chẳng trông mong được gì. Dù sao nơi đó cũng đã thành trọng địa, binh lính canh gác gắt gao, không ai được phép tới gần.

Tả Thiếu Dương đi ngang qua, y tình cờ thấy được một nhóm người toàn thân giáp đen, áo choàng cũng màu đen, chỉ lộ ra mỗi đôi mắt đằng đằng sát khí, người nào người nấy như cán thương thẳng đứng, khác hẳn với quân bình thường, đoán chừng đây là kiểu bộ đội đặc chủng, thời nào cũng có.

Chỉ tiếc rằng kiến thức lịch sử của Tả Thiếu Dương quá ít ỏi, nếu không y sẽ nhận ra đây chính là Huyền Giáp quân, đội quân tinh nhuệ nhất của Đại Đường, tổng cộng chỉ có ba vạn người, tướng chỉ huy của đội quân này chỉ nhận lệnh trực tiếp từ hoàng đế Lý Thế Dân, thực sự là đội quân có thể một địch mười, bách chiến bách thắng, vang danh thiên hạ.

Tả Thiếu Dương đi qua vài con phố tới Hằng Xương dược hành, nằm ở phía tây nam gần thảo thị tử. Chỉ thấy cửa lớn đóng chặt, y định tới bán lương thực cho Chúc Dược Quỹ. Không nói tới cha mẹ thì Chúc Dược Quỹ là người y kính trọng nhất, không hề có quan hệ thân tình nào, nhưng ông già này chỉ dạy cho y không ít kinh nghiệm sống quý báu, cho nên Tả Thiếu Dương cũng muốn báo đáp một phần ân tình.

Cửa đóng rồi, Tả Thiếu Dương không tới gõ cửa, y biết thói quen của Chúc Dược Quỹ, nếu không có việc gì quan trọng thì sáng sớm tới quán trà Thanh Hương, ngồi tới chập tối mới về, không chỉ uống trà còn để trò chuyện với Tiểu Muội, cô nương đó luôn làm người ta mát lòng mát dạ.

Tả Thiếu Dương cũng nhớ Tiểu Muội, nhớ má lúm đồng tiền của nàng, nhớ giọng nói êm như rót mật vào tai, nhớ tiếng cười đùa của nàng cùng Hoàng Cầm. Trong ngày tháng gian khó, bầu không khí nặng nề u ám bao chùm toàn thành này, có lẽ đó là nơi duy nhất khiến người ta thấy nhẹ lòng.

Quán trà Thanh Hương cách Quý Chi Đường không xa, Tả Thiếu Dương tạt qua nhà trước, cha y và Miêu Bội Lan đã về nhà từ lâu, giao hết địa khế, phòng khế cho Lương thị bảo quản.

Thấy ở nhà không có chuyện gì, không có bệnh nhân nào cần tới y, mấy hôm vừa rồi không đánh trận, thương binh cũng không có, Tả Thiếu Dương báo cha một tiếng là y muốn tới quán trà Thanh Hương. Lương thị nghe thấy thế liền bảo Bạch Chỉ Hàn đi cùng, ở quán trà đó có Tiểu Muội, bà không yên tâm, nhi tử muốn làm gì bà không quản, nhưng trước tiên phải cưới Bạch Chỉ Hàn đã.

Tả Thiếu Dương không ý kiến, y và Bạch Chỉ Hàn đã đạt thành sự hiểm ngầm rồi, Bạch Chỉ Hàn cũng chỉ bước theo sau y như một cái bóng.

Đi được nửa đường, Tả Thiếu Dương chẳng quay đầu lại, đột nhiên nói:” Từ mai trở đi mang thức ăn tới quán trà không cần mang giỏ nữa, cũng không cần canh hai dưa, bánh bao thì giấu kín trong người.”

“ Vâng, nô tỳ hiểu rồi.” Bạch Chỉ Hàn đáp một tiếng, tiếp tục theo y:

Quán trà đông khách hơn, vài người ngồi ở đại sảnh quây quanh một cái bàn thảo luận gì đó, mặt ai nấy đều nặng nề, không khó đoán, chủ đề bây giờ chỉ có hai thứ, một là phản quân hai là lương thực mà thôi, đa phần họ đều là người có tiền, nhưng bây giờ tiền không mua được lương thực.

Tang phụ, Tang mẫu và Tang Oa Tử húp cháo xong là nằm trong phòng rồi, nên ngoài đại sảnh chỉ có Tiểu Muội và Hoàng Cầm, thấy y tới đều rất vui vẻ, nhất là Tiểu Muội, còn ngó lại y phục, vén mái tóc, mang chút thẹn thùng cười với y.

“ Đại lão bản tới thị sát à?” Hoàng Cầm đon đả chào:

“ Kinh doanh không tệ.” Tả Thiếu Dương khen, quả thực so tình hình bây giờ thì quán trà Thanh Hương có thể coi là nơi đông khách nhất, chẳng có gì lạ, hai nữ chưởng quầy xinh đẹp như thế, trước kia hai nàng chỉ giúp việc vặt trong bếp, cùng lắm pha trà cho mấy vị lão trà khách ở hậu viện mà thôi:

Tiểu Muội có chút xấu hổ cứ như đứa bé mắc lỗi, thực ra cả sáng nay không ai tới quán trà, đến chiều mới có mấy người này.

Tả Thiếu Dương đổi lấy quán trà này đâu phải vì lợi nhuận, một phần để có cớ chu cấp cho Tiểu Muội, sau xa nữa là muốn nàng có thu nhập có chỗ dựa để tự chủ hơn trong cuộc đời của mình, hỏi:” Chúc lão bá có đây không?”

“ Có, ông ấy đang ngồi ở hậu viện.”

Tả Thiếu Dương đi vào hậu viện, qua cái sân nhỏ liền thấy bên cái bàn đá gần sông có ba lão đầu ngồi tán gẫu, một béo lùn, chính là Chu chưởng quầy.

Chúc Dược Quỹ thấy y lên tiếng trước, trêu:” Chà, tân lão bản tới kìa, cái quán trà nhỏ tẹo này thì ngày kiếm được mấy đồng chứ, hẳn tới vì nguyên nhân khác rồi.”

Tả Thiếu Dương chắp tay chào hỏi:” Cháu tới tìm lão bá có chút việc.”

“ Được, có gì ngồi xuống nói, uống già lão bá mời ... “ Chúc Dược Quỹ vỗ trán: “ À, xem kìa, vừa nói khỏi miệng mà đã quên, lý nào khách đi đãi chủ, cậu tự gọi đi.”

Tả Thiếu Dương chẳng mê trà, bảo Tiểu Muội:” Muội cứ tùy tiện cho ta cốc trà nóng là được.”

“ Sao thế được, cậu là lão bản, phải uống Mông đính vạn xuân trà cực phẩm mới hợp với thân phận, mà cần gì ta nói chứ, Tiểu Muội tất nhiên sẽ chuẩn bị cho cậu thứ tốt nhất. Tam nha đầu, cho ta thêm một cốc trà giống của đại lang nhé.”

Tiểu Muội bị trêu tới mặt đỏ dừ, lòng vừa thẹn vừa vui, đáp một tiếng, nhanh chóng đi pha trà.
Bạn cần đăng nhập để bình luận