Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 378: Một ca gãy xương khó. (3)

Kiều Xảo Nhi hiển nhiên chẳng sợ cha mẹ, phản kích Tả Thiếu Dương:” Vậy huynh nói may áo cưới là đang nói tới ai vậy, là tỷ tỷ mắt to, hay tỷ tỷ xinh đẹp?”

Tả Thiếu Dương đánh trống lảng:” Thế làm sao muội thoát được?”

“ Muội nín thở, nhắm mắt, nhằm hướng bên ngoài la hét bò, tới khi chạm vào tường hé mắt ra, thấy khói cuồn cuộn hút về một phía, muội đoán đó là chỗ mình mở cửa sổ trước đó rồi, liền bò đến, lửa cháy tới nơi, nhảy ngay xuống ... Hi hi hi, gãy mỗi cái chân mà không vỡ đầu đúng là may.” Kiều Xảo Nhi nói xong lè lưỡi:

Trong tình huống như thế vẫn bình tĩnh phán đoán được, tiểu cô nương này thực sự đáng khâm phục, Tả Thiếu Dương không chắc mình làm được không:” Muội là cô gái dũng cảm nhất, trấn định nhất mà ta từng gặp đấy.”

“ Hi hi, cám ơn đại ca khen ngợi ... Muội gọi huynh một tiếng đại ca không quá lỗ mãng chứ?”

“ Ta muốn có muội muội láu lỉnh thế này mà không được ấy chứ.”

“ Muội có hai ca ca, đại ca làm quan bé tí xíu thế này này.” Kiều Xảo Nhi lấy hai ngón tay khép lại thành khe nhỏ tẹo:” Thế mà suốt ngày làm ra vẻ nghiêm túc đàng hoàng, còn nói đó là quan uy, muội thì thấy giống như bí ... Khụ .. nhìn muốn cười chết thôi. Nhị ca thì làm ăn, suốt ngày cười, gặp ai cũng cười híp cả mắt, bảo đó là hòa khí sinh tài, muội thì nói là giả dối, huynh ấy cũng không giận. Đều thương muội lắm, nhưng lại chẳng có nhà ...”

Thấy hai người nói cười vô cùng hợp ý, Kiều lão gia và phu thê Tả Quý ở bên đều mỉm cười, nhìn nhau gật đầu liên tục.

Tả Thiếu Dương lại hỏi:” Vậy sau khi muội nhảy xuống thì sao?”

Kiểu Xảo Nhi xụ mặt:“ Tất nhiên là đau rồi, muội cúi xuống, xương lòi ra chọc thục cả quần, bình thường muội thích mặc Hồ phục, không thích mặc váy dài, vướng chân vướng tay ...”

“ Đúng thế, Hồ phục gọn gàng, mặc vào vừa thoải mái cũng đẹp nữa.” Tả Thiếu Dương nhớ tới dáng vẻ xinh đẹp của Bạch Chỉ Hàn khi mặc Hồ phục, không kìm được đưa mắt liếc nàng, vừa vặn như tâm linh tương thông Bạch Chỉ Hàn nhìn y mỉm cười, vội quay đầu đi, thẩm nghĩ nha đầu răng thỏ này làm sao vậy, ngủ một giấc mà thay đổi như thành người khác:” Rồi sao nữa?”

“ Muội rơi xuống rồi, nhưng bên trên lửa vẫn cháy dữ dội, tàn lửa bắn cả lên người, tóc cháy xém cả, một đám nô bộc đứng ngoài hô bảo muội chạy nhanh nhà kho sắp đổ rồi. Hừm, chạy được thì muội chạy ngay, mạng của muội chẳng lẽ không lo bằng bọn chúng, có sức kêu mà không đứa nào giúp. May lúc đó có Vượng Tài là nô bộc là bạn từ nhỏ của muội chạy tới bế muội ra ngoài, lúc đó muội đau lắm, kêu hắn chạy chậm một chút, hắn cứ cắm đầu chạy miết, thế rồi chẳng hiểu sao xương gãy chui lại vào vết thương …”

Tả Thiếu Dương liên tục gợi chuyện với Kiều Xảo Nhi là để di chuyển sự chú ý, còn y phần lớn tinh thần chuyên tâm chữa thương. Tình huống nhiễm trùng nặng hơn y dự tính, một phần tổ chức cơ đã thối, vết thương tới độ này, không chỉ phát nhiệt sợ lạnh, còn đau đớn liên miên, khiến bệnh nhân cáu kỉnh khó chịu, vậy mà Kiều Xảo Nhi còn nói cười vui vẻ, đúng là nha đầu ý chí kiên cường.

Xử lý vết thương thì không khó, quan trọng là tính chất thương thế quyết định không thể dùng nẹp hay thạch cao cố định.

Loại vết thương này trước tiền là phải trừ bỏ tổ chức chết và hóa mủ, sau đó cho thuốc vào. Đợi cho mủ trong vết thương tiết ra hết, sinh ra thịt mới khỏe mạnh, mới đổi thuốc cao để khôi phục tổ chức bên trong. Thời gian này tốn vài ngày hoặc vài tháng phải xem tình hình.

Trong thời gian đó phải tiến hành cố định xương, nếu không chút di động thôi sẽ khiến xương gãy đang bắt đầu lành lại gãy ra.

Nhưng ở triều Đường này lấy cái gì để cố định đây, Tả Thiếu Dương nghĩ không ra.

Kiểu Xảo Nhi thấy Tả Thiếu Dương nhìn chằm chằm vào vết thương của mình tới thất thần, đoán chừng không dễ chưa, phóng khoáng nói:" Sao thế, phiền lắm phải không, không sao cả, muội biết mà, đáng lẽ muội chết trong trận cháy lớn đó, may mắn thoát được, sau này sống thêm ngày nào là lãi ngày đó. Muội cũng nghĩ thông rồi, muội đáng lẽ đã chết trong vụ hỏa hoạn đó, may mắn thoát thân, sau này sống được ngày nào tốt ngày đó. Huynh coi ngựa chết như ngựa sống mà chữa."

Phu thê Kiều gia nín thở, không ngờ Tả Thiếu Dương nói:” Không được.”

" Vì sao?" Kiều Xảo Nhi ngạc nhiên:

" Vì tả không phải thú y, không biết chữa bệnh cho ngựa." Tả Thiếu Dương cười xảo trá rồi đứng dậy, quả nhiên thoát ngay cái nhéo của Kiểu Xảo Nhi, gọi Miêu Bội Lan mang thuốc rửa vết thương tới, cảnh cáo:" Được rồi, đừng đùa nữa, phải rửa vết thương cho muội đây, đau đấy nhé, phải nhịn, biết chưa?"

Kiều Xảo Nhi hừ mũi một cái:" Đã bảo rồi, mạng này do muội nhặt về, tùy huynh muốn làm gì thì làm."

Loại thuốc rửa vết thương này lấy Tứ hoàng tán làm cơ sở, phối thêm thuốc thanh nhiệt giải độc ngũ bạch giới tử, vương bất lưu hành. Loại thuốc này khi chiến tranh tới gần đã được Tả Thiếu Dương chuẩn bị rồi, y đổ thuốc vào bình mỏ hạc, bảo Miêu Bội Lan hứng chậu dưới vết thương Kiều Xảo Nhi.

Tả Thiếu Dương cẩn thận đặt bình mỏ hạc tới gần vết thương đổ vào khử trùng, lấy lấy dao phẫu thuật ra, bắt đầu rạch vết thương, dẫn mủ, cắt bỏ cơ thịt và tổ chức chết bên trong. Quá trình tuy đơn giản, nhưng làm đi làm lại rất nhiều lần, không hề dễ chịu chút nào.

Lau mồ hôi trán, coi như tạm ổn rồi, Tả Thiếu Dương ngẩng đầu lên:” Trước tiên chỉ có thể làm tới đây, vết thương của muội không thể dùng nẹp cố định nữa, ta nghĩ cách khác, muội cũng không nên di chuyển, tốt nhất là ở lại hiệu thuốc, khống chế vết thương rồi hãy về nhà. Đau chứ?”

" Cũng được." Trên trán Kiều Xảo Nhi cũng đầy vết thương to như hạt đỗ, vẫn gượng cười:

“ Vì muội là cô bé dũng cảm kiên cường, ta chữa cho mấy thương binh, đại nam nhân thế mà khóc tu tu rồi.” Tả Thiếu Dương bội phục:

Kiều Xảo Nhi xịt mũi một cái:" Huynh đừng khen muội, đau lắm đấy, một chút nữa thôi là muội khóc rồi."

Lúc này thuốc cũng sắc xong, Tả Thiếu Dương nhận lấy từ tay Miêu Bội Lan, trêu:” Giờ tự uống hay để ta đút cho.”

Kiều Xảo Nhi ngoẹo đầu sang bên nhìn Miêu Bội Lan lại nhìn Bạch Chỉ Hàn:” Huynh đút cho muội.”

“ Xảo Nhi!” Kiều phu nhân hết hồn, lời thế này mà cũng nói ra được, quá tùy tiện rồi:

“ Được.” Tả Thiếu Dương không nề hà gì chuyện này, thoải mái đồng ý, vừa nói vừa dùng thìa nguấy thuốc:

Kiều Xảo Nhi lại đỏ mặt, đón lấy bát thuốc:” Trêu huynh thôi, muội còn nguyên hai tay, cần gì ai đút ... Huynh tốt với muội như thế, cẩn thận người ta ghen.”

“ Lại nói linh tinh, muội gọi ta là đại ca, ta coi muội như thân muội muội, không cần phải ngại.”

“ Ồ, vậy đại ca, rốt cuộc huynh có mấy muội muội thế?” Kiều Xảo Nhi chớp chớp mắt hỏi:

Tả Thiếu Dương ngẩn ra, trước kia y hay hát bài ( Rốt cuộc anh có mấy người em gái) của Mạch Đình Vi, trong đó có câu " Phải chăng mỗi cô gái bên cạnh anh cuối cùng đều trở thành em gái?" Mình đừng thành loại nam nhân trong bài ca đó " thu những cô cái mình yêu và yêu mình thành em gái" nhìn từng người họ khóc, thành bộ sưu tập vết thương lòng của mình, khi ấy y thích giai điệu bi thương da diết của nó, cứ ngâm nga mãi.

Ngày tháng đó đã quá xa vời rồi, nhất thời ngồi ngẩn ra không trả lời Kiều Xảo Nhi.

(*) Hóa ra Vương Bất Lưu Hành của Vương Kiệt Hi cũng là tên thuốc luôn, quả nhiên là Vi Thảo.
Bạn cần đăng nhập để bình luận