Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 537: Kiện, nhất định phải kiện. (1)

Vu phu nhân trong lúc luống cuống nói không lựa lời, kết quả bà ta không nói còn đỡ, vừa nói xong khách khứa nổi trận lôi đình, đua nhau chửi bởi.

“ Thứ không bằng chó lợn, khẳng định được nhà khác trả sính lễ cao hơn nên nảy lòng tham tới hủy hôn rồi, vô liêm sỉ, còn dám tới xin tha thứ.”

“ Loại người này mặt dày thế này, đúng là xưa nay hiếm.”

“ Vu đại phu? Nhà này mở hiệu thuốc sao, rốt cuộc là hiệu thuốc nào? Nói cho mọi người đừng tới nữa.”

“ Không nói nhiều nữa, đưa lên nha môn, Tả gia, ta ủng hộ các vị.”

“ Các ngươi là xỉ nhục của người kinh thành.”

Tả gia còn chưa có phản ứng gì thì khách bốn xung quanh đã chửi mắng không thương tiếc, người nhổ nước bọt, người ném giày, Vu gia tối tăm mặt mũi.

Vu đại phu tức điên đẩy thê tử ra sau, rít lên:” Thứ ngu xuẩn, nói cái gì vậy …”

Giơ tay lớn tiếng nói:” Chư vị, Tả huynh, Tả công tử, tiện nội cuống quá nói bừa, tiểu nữ không có chuyện hứa gả cho nhà khác đâu. Không hề có chuyện đó.”

“ Vậy vì sao các ngươi hủy hôn, nói ra đi, nếu có thể có thể thông cảm thì chúng ta thương lượng.” Tả Thiếu Dương giọng lành lạnh:

Vu đại phu mặt như táo bón lâu ngày, mãi một lúc khi xung quanh lại ầm lên mới cuống quít nói:” Là là, tiểu nữ thấy Hợp Châu quá xa, nó là đứa hiếu thảo, nhớ cha mẹ, nó sức khỏe lại không tốt, không chịu được khổ cực ... “

Lý do quá khiên cưỡng, Tả Quý không nhịn được nữa, cắt ngang:” Trung Nhi, khỏi thừa lời, hôn thư trong tay chúng ta, khuê nữ hắn là người Tả gia rồi, kiệu hoa rước dâu mà không đón được người, ta lên thẳng nha môn kêu oan, lúc đó huyện lão gia sẽ cho sai dịch tới lấy người cho chúng ta. Họ Vu kia, ta không muốn trở mặt thành thế này, nhưng các ngươi khinh người quá lắm, không thích là là tùy tiện hủy hôn sao!?”

Vu đại phu, Vu phu nhân quỳ xuống, bò lên cầu thang cầu xin, Tả Quý vào phòng đóng cửa, Tả Thiếu Dương và Bạch Chỉ Hàn cùng đi theo, một cơn mưa đủ thứ đồ ném xuống người Vu gia. Lần này đám đông vô cùng phẫn nộ, cứ vớ được cái gì trong tầm tay là ném xuống, có cả phó dịch bị ném vỡ đầu chảy máu, vội vàng bảo hộ phu thê Vu gia bỏ chạy.

Ở trong phòng, Tả Quý cầm cốc trà uống liên hồi, nhưng ai cũng nhìn ra, tâm tư của ông không ở việc uống trà, tay cầm cốc run như lên cơn động kinh.

Bạch Chỉ Hàn và Tả Thiếu Dương đều không nói gì trong trường hợp này.

Một lúc Tả Quý đập choang cốc trà xuống sàn, thở hồng hộc:” Vu gia, Vu gia, các người dám hủy hôn, ta nhất định làm ra nhẽ.”

“ Cha, chuyện này nên từ từ tính.” Tả Thiếu Dương bình tĩnh lại, lên tiếng khuyên:

Tả Quý như ăn thuốc nổ, đụng đâu chửi đó:” Tính cái gì mà tính? Người ta đã cưỡi lên đầu mà ỉa rồi, còn tính cái gì, cục tức này ta không nuốt trôi, đừng nói nữa.”

“ Cha, không phải con muốn khuyên cha bỏ qua, mà con muốn nói, chuyện này không đơn giản, nếu chúng ta lỗ mãng đi kiện, chi e không có kết quả gì.” Tả Thiếu Dương không thấy chuyện hủy hôn quá khó tiếp nhận, thời hiện đại yêu đương tự do, chưa lĩnh giấy kết hôn thì ai cũng có thể suy nghĩ lại, tuy có đau lòng, nhưng không hợp thì chia tay, tìm người khác phù hợp hơn, chẳng cho rằng đó là xỉ nhục quá lớn. Với Vu tiểu thư, chỉ mới gặp nhau một lần, ấn tượng không tệ, chả có tình cảm gì, y chỉ lo mục đích đằng sau những chuyện này, cẩn thận phân tích:” Cha nghĩ xem, vì sao ba nhà đều định thân xong phản đối? Cả ba nhà đều do chúng ta chủ động tới nhà, không thể nói là thông đồng cố ý ức hiếp chúng ta, nhìn cả quá trình thương lượng hôn sự, bọn họ rất chân thành, chỉ là không còn lựa chọn nào khác mới hủy hôn.”

“ Ý con nói có kẻ cố ý đối đầu với chúng ta?” Tả Quý trầm giọng nói:

“ Rất có thể, chúng ta phải làm rõ vấn đề ở đâu đã, không nên trở mặt vội, dù sao hôn thư trong tay chúng ta, có thể dùng nó ép họ phải nói ra nguyên nhân thực sự.” Tả Thiếu Dương cứ lo mãi chuyện này:” Nếu không lỡ mục đích của kẻ đằng sau là muốn chúng ta cuốn vào kiện cáo thì sao? Chúng ta không nên làm ầm ĩ tới mức ai ai cũng biết, dồn họ vào đường cùng phải đánh liều đối phó với chúng ta, trước tiên cứ qua quan hệ đàm phán thế nào.”

“ Ừ.” Tả Quý thấy nhi tử nói có lý, không làm ầm ĩ lên nữa, ngồi xuống suy nghĩ, hôn sự này do Cù lão thái gia làm trung gian, ông ta và Vu gia rất thân thiết, mình đẩy Vu gia vào đường cùng, nói không chừng trở mặt nốt với cả Cù gia, như thế ở kinh thành bốn phương tám hướng là địch, dù có thắng kiện, e cũng khó bình yên rời kinh thành.

Thấy cha đã chịu bình tĩnh suy nghĩ, Tả Thiếu Dương bảo Bạch Chỉ Hàn về phòng lấy rương thuốc, vì chuyến đi này nên thuốc men y chuẩn bị vô cùng đầy đủ, từ cảm sốt, tiêu chảy, đau đầu, mất ngủ tới an thần bổ dưỡng đều có, khuyên cha uống vào, nằm xuống nghỉ ngơi, rồi ra ngoài.

Tả Thiếu Dương cùng Bạch Chỉ Hàn đi sang phòng Kiều Xảo Nhi, Hà Tử và Vượng Tài đều biết ý ra ngoài.

Không đợi Tả Thiếu Dương hỏi, Kiều Xảo Nhi đã lên tiếng:” Chuyện vừa rồi muội đã nghe thấy, nếu ca ca định kiện họ, muội có thể nói với Nhị ca muội tới tìm Bành huyện úy đánh tiếng trước, tránh bọn họ ỷ thế giở trò.”

Cô bé này thật hiểu lòng người, không bao giờ khiến đối phương khó xử, khôn khéo nói trước rồi, Tả Thiếu Dương mỉm cười:” Cám ơn muội, lệnh huynh và Bành huyện úy thân thiết lắm sao?”

“ Không thân, nhưng có thể nói chuyện được.”

Kinh thành triều Đường gọi là kinh triệu, thiết lập hai cấp hành chính, một cấp chia làm hai huyện là huyện Trường An, huyện Vạn Niên, một cấp là kinh triệu phủ Trường An. Huyện Trường An tuy cũng là cấp huyện, nhưng trưởng quan của nó là quan chính ngũ phẩm cao hơn huyện lệnh phổ thông chỉ có chính thất phẩm.

Huyện úy Trường An phụ trách thẩm lý vụ án dân sự phát sinh trong địa phận Trường An, cấp bậc tòng bát phẩm. Trong khi đó Đại lý tự chính là cơ quan thẩm phán tối cao của triều Đường, nhìn từ tầng cấp tố tụng, Đại lý tự chính là tòa án tối cao thời hiện đại, còn huyện nha Trường An chính là tòa án nhân dân cơ sở.

Thông thường vụ án dân sự đều do nha môn huyện xử lý, đưa ra phán quyết cuối cùng, không được kiện vượt cấp lên trên, đương nhiên nếu có liên quan tới quan viên, hoặc ảnh hưởng trọng đại, cấp châu phủ sẽ phúc thẩm lại. Nếu ảnh hưởng đặc biệt lớn thậm chí có thể báo lên hình bộ, ngự sự, đại lý tạo thành tam đường hội thẩm, nếu vụ án có liên quan tới hoàng gia sẽ do hoàng đế, ti chuyên trách sự vụ hoàng tộc tham gia, sẽ thành ngũ đường hội thẩm.

Đó là lý thuyết thôi, nguyên tắc thì Đại lý tự không tham gia vào vụ án dân sự.

Kiều Quan làm bình sự ở Đại lý tự, tuy là cơ cầu cấp trên, song không có quan hệ lãnh đạo với huyện úy Trường An, hai người lại còn cùng cấp bậc, có điều đều là đồng liêu cùng cơ cấu, ít nhiều cũng có tiếng nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận