Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 638: Không phục.

Tiếp đó tới lượt Tả Thiếu Dương lên huấn thoại, y đủng đỉnh đứng dậy, rất ra dáng sư thúc nói sau này là người một nhà, có chuyện gì cần, không cần khách khí, nói với sư thúc đây một tiếng là được.

Theo thông lệ, buổi sáng những người này ở ngoài sân đả tọa luyện tập một hồi.

Hôm nay không ai có tâm trạng nào luyện tập gì nữa, túm tụm một chỗ bàn tán:” Rốt cuộc họ Tả này lai lịch thế nào, vì sao sư phụ lạy thay sư tổ nhận làm đồ đệ, thế này không phải trò đùa à, người ngoài biết chẳng cười chúng ta sao?”

Tôn Thủ Nhiên thở dài:” Bát đệ, đó là sư thúc của chúng ta, chú ý lời ăn tiếng nói, đệ hẳn biết thời gian trước có vị y quan dùng phương thuốc giá rẻ chữa trúng phong, truyền khắp kinh thành chứ? Đó là sư thúc của chúng ta đấy.”

Đồ đệ thứ tám của Tôn Tư Mạc là Thủ Hư Tử là người trẻ nhất, tính tình kiêu ngạo:” Họ Tả ... À sư thúc cho dù có học y từ bụng mẹ chăng nữa thì mới hai mấy năm, còn chẳng bằng đám Chân Huyền Tử, mà phương thuốc đó chẳng phải giả sao.”

Chân Huyền Tử là đại đồ đệ của Tôn Thủ Nhiên.

“ Phương thuốc đó e là thật đấy, hôm qua sư phụ dùng nó chữa có rất nhiều bệnh nhân, dù chưa thấy được hiệu quả, nhưng với tính cách của sư phụ thì mọi người cũng biết rồi, có thể khẳng định phương thuốc đó là đúng. Sư phụ đang dùng chính danh tiếng của bản thân đảm bảo cho phương thuốc đó.” Tôn Thủ Nhiên ít nhất đã có một ngày suy nghĩ nên bình tĩnh hơn:” Ngay cả Hứa lão còn nói, đó là thằng bé ngoan!”

Cả đám người giật mình, xôn xao truyền tai nhau, ông cụ đã nói câu này, ít nhất không ai dám chất vấn về nhân phẩm của Tả Thiếu Dương nữa, Thủ Hư Tử không khỏi ghen tỵ lẩm bẩm:” Đúng là bé ngoan.”

Chân Huyền Tử Yến Nhiên trong lòng cũng coi thường Tả Thiếu Dương, gọi một tên tiểu lang trung như thế là sư thúc tổ, trong lòng bất bình, nhưng ở trước mặt sư tổ, không dám quá càn rỡ:" Có lẽ vị sư thúc tổ này ở đạo thuật có chỗ hơn người, được sư tổ tán thưởng, mới cho vào sư môn ta."

Nghe câu này cả nhánh Tôn Thủ Hành không chịu, Thanh Ngộ Tử là đồ đệ của Chân Uyên Tử đồ đệ của Tước Thủ Hành, cười nhạt:" Đạo thuật của y cao minh thế nào, luyện ra được đan dược trường sinh bất lão hay là linh đơn chữa được bách bệnh, ta phải thỉnh giáo mới được."

Cũng chẳng thể trách Thanh Ngộ Tử không phục, đạo thuật tương ứng với thời gian tu luyện, tu luyện càng lâu, đạo thuật càng cao. Đương nhiên đạo sĩ theo danh sư học tập thì tiến bộ nhanh hơn theo sư phụ bình thường, thời gian sẽ rút ngắn hơn nhiều. Nhưng Tôn Tư Mạc không chỉ y thuật cao minh, đạo thuật cũng vang danh thiên hạ, đương kim hoàng thượng còn triệu vào cung thỉnh giáo, e rằng thiên hạ không mấy người đạo thuật cao hơn ông.

Cho nên đám Thanh Ngộ Tử theo Tôn Tư Mạc học đạo thuật, có thể nói là theo học danh sư tốt nhất thiên hạ rồi, bởi thế bọn họ vốn có cảm giác ưu việt hơn người một bậc so với đạo hữu khác. Bây giờ tới một tên tiểu tử, nếu bảo tên tiểu tử này có đạo thuật cao hơn họ, họ không tin.

Trong tám đồ đệ của Tôn Tư Mạc, lão đại Tôn Thủ Nhiên chủ yếu tu luyện y thuật, nên ông ta có y thuật cao nhất, đồ đệ của ông cũng chủ yếu tu luyện y thuật là chính, đạo thuật là phụ.

Còn lão nhị Tôn Thủ Hành chủ yếu tu luyện đạo thuật, cũng có đạo thuật tối cao trong đám đệ tử, đại đệ tử của đại đệ tử của Tôn Thủ Hành là Thanh Ngộ Tử, gặp chuyện bất bình tất nhiên phải ra mặt trước. Vừa nghe nói đạo thuật của Tả Thiếu Dương cao minh hơn họ, liền buông lời khó nghe.

Sư phụ hắn là Chân Uyên Tử vê râu cười khẽ:" Đồ nhi, đừng nói thế, không thấy sư thúc tổ Thủ Tĩnh Tử không nói gì sao, người ta đạo thuật cao hơn chúng ta, người ta không nói, ngươi lải nhải cái gì?"

Thủ Tĩnh Tử là đồ đệ thứ bảy của Tôn Tư Mạc, là một đạo cô, bà năm nay đã trên sáu mươi rồi, đệ tử thuộc nhánh của bà toàn bộ là nữ, chủ yếu luyện đạo thuật. Tôn Thủ Hành và Thủ Tĩnh Tử đều là chủ tu đạo thuật, Tôn Thủ Nhiên chủ tu y thuật, còn các đệ thuật khác song tu cả y lẫn đạo.

Trước nay nói tới đạo thuật, nhánh Tôn Thủ Hành và Thủ Tĩnh Tử đều không phục nhau, chẳng qua Tôn Thủ Hành nhập môn trước, lại là nhi tử của Tôn Tư Mạc nên đạo hạnh cao hơn đôi chút. Nhưng môn hạ đệ tử của Thủ Tĩnh Tử đều là nữ, nữ nhân không xuất gia thì thôi, một khi hạ quyết tâm tu hành, tất nhiên họ còn tĩnh tâm khổ tu hơn nam, cho nên đạo hạnh của nhánh này về chỉnh thể cao hơn nhánh Tôn Thủ Hành.

Thủ Tĩnh Tử tuy là người tu đạo, nhưng nóng tính lắm, bà thấy sư phụ nhận một tên tiểu tử về làm sư thúc của mình thì sớm không vui, nghe Chân Uyên Tử ngọt nhạt thì cười lạnh:" Ta không phục, nếu nói với tân sư thúc có bí phương gì được lòng sư phụ, sư phụ cho nhập môn, làm sư thúc của chúng ta, chúng ta chịu thiệt gọi một tiếng sư thúc thì cũng không sao. Nhưng nếu nói y đạo thuật cao minh, ta là người không phục. Luận tới đạo hạnh, khắp thiên hạ này, bậc thiên sư như sư phụ đếm trên đầu ngón tay thôi, chưa từng nghe tới vị sư thúc này. Nếu ta tự ra mặt bàn luận với y thì là bắt nạt y. Thanh Diệu Tử, ngươi và y tuổi tác tương đương, thỉnh giáo vài cao chiêu của thái sư thúc tổ đi, đây là cơ hội hiếm có cho ngươi, cũng là để bọn ta mở rộng tầm mắt."

Thanh Diệu Tử là đồ tôn của Thủ Tĩnh Tử, năm nay mới trên hai mươi, là đại sư tỷ bối phận chữ Thanh, từ nhỏ theo sư phụ học đạo, do chuyên tâm tu đạo, tuy tuổi còn trẻ, đạo thuật đã rất sâu, nghe vậy chắp tay:" Vâng!"

Tôn Thủ Nhiên là đại sư huynh, thấy đám sư đệ sư muội, đồ tử đồ tôn muốn tìm vị sư thúc trẻ ngày gây phiền toái, trầm giọng quát:” Không được làm bừa, sư thúc là trưởng bối của các ngươi, làm trưởng bối mất mặt, chính là các ngươi mất mặt, còn làm trò cười cho người ngoài, nói chúng ta không biết tôn ti thứ bậc.”

Thủ Tĩnh Tử lạnh lùng nói:" Đại sư ca đừng lo, bọn muội chỉ muốn xin sư thúc chỉ bảo thôi mà, cũng là để sư thúc thấy bản lĩnh đồ tử đồ tôn của mình, thấy sư môn chúng ta đáng kiêu ngạo thế nào, không làm sư thúc mất mặt. Phải rồi đại sư ca, vừa rồi sư phụ nói vị tiểu sư thúc này y thuật cao minh, sao các huynh không lấy bệnh án khó chữa ra xin chỉ bảo?"

Tôn Thủ Nhiên từng bị phụ thân giáo huấn một bài học rồi, biết phụ thân rất coi trọng vị sư thúc này, không dám làm loạn:" Chuyện này tạm gác lại đã, nếu sư phu căn dặn gì hẵng nói, không thể tự ý sinh sự."

Tôn Thủ Nhiên tính cách ôn hòa, cho nên đám sư đệ sư muội chẳng sợ, ông ta cảnh cáo mà không ai nghe vào tai, đặc biệt là bát sư đệ Thủ Hư Tử là người ư sinh sự nhất, cười cợt nói:" Đại sư ca cứ yên tâm, bọn đệ sẽ không làm khó y, thử tài y chỉ là nói đùa thôi, hỏi vài vấn đề là được, không trả lời được cũng có sao đâu, bọn đệ vẫn gọi y là sư thúc thôi, thể diện của sư phụ phải giữ chứ."

Đám sư huynh đệ vào hùa tán đồng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận