Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 841: Đại vương tử Đa Di.

Đạt Long Tân vẫn ngây thơ lắm, vẫn tin Tượng Hùng và Thổ Phồn là huynh đệ, không xâm phạm lẫn nhau. Tả Thiếu Dương phải nhân lúc Thổ Phồn chưa quá lớn mạnh mà cản họ lại, không cho nó thống nhất Tây Vực, ít nhất không thể đột phá các nước phía đông, đạo bình phong với Đại Đường.

Y làm thế chẳng phải vì chủ nghĩa yêu nước gì hết, với người hiện đại như y thì Thổ Phồn sau này là một phần Trung Quốc, Đại Đường và Thổ Phồn đánh nhau khác gì nội chiến, giúp bên nào cũng chẳng có ý nghĩa gì hết.

Từ khi Tả Thiếu Dương tới Tây Vực, y thay đổi nhiều lắm, sự rộng lớn, sơ khai nơi này, khiến y có cảm giác tự do, y không muốn đi phục vụ người khác. Nhưng lần này y phải giúp người ta, vì y chỉ là một Pháp vương của mảnh đất nhỏ. Y biết không bao lâu nữa, móng sắt của Tùng Tán Can Bố sẽ dẫm đạp lên mảnh đất của mình, y tuyệt đối không cho phép.

Nhưng Đàn Thành có hơn nghìn hộ, tổng cộng có hơn năm nghìn bách tính, chẳng thể nào đối kháng với Thổ Phồn, vậy phải cố gắng hết sức lập nên cường địch cho Thổ Phồn, kiềm chế họ, để họ không rảnh mà chú ý tới lãnh địa của mình.

Đương nhiên đối với Tả Thiếu Dương hiện chỉ có một ông già, bốn hộ vệ trong tay, đó chỉ là mộng tưởng. Mổng tưởng này muốn thành hiện thực, phải bước chắc chắn từng bước.

Bước đầu tiên, chính là lấy được tín nhiệm của tù trưởng Mê Tang, bước đi thứ hai, đó là thuyết phục Đa Di kết minh mới Mê Tang. Đi được bước này mới có cơ sở thuyết phục các tiểu quốc, Ba Cảm, Ba Oa.

Vì mục đích đó, phí một viên bảo thạch là gì?

Đạt Long Tân không dám nói gì thêm, ngoan ngoãn lấy giấy viết thư.

Tả Thiếu Dương nghĩ một lúc nói thêm:" Cho vào danh sách lễ vật mười ca cơ cực phẩm."

Đạt Long Tân lại bệnh cũ tái phát tác:" Pháp vương số ca cơ đó là do tù trưởng tặng người mà."

Tả Thiếu Dương phất tay:" Nói thừa, đã tặng ta thì ta có thể tùy ý xử trí, nhân tận kỳ tài, vật tận kỳ dụng. Quốc vương Đa di là lão sắc quỷ, tất nhiên phải tặng mỹ nữ cho ông ta, mới khiến ông ta động lòng ... Viết vào ..."

Đạt Long Tân cầm bái thiếp đi, sau khi nói với Mai Đóa, mang theo mười ca cơ.

Hai canh giờ sau ông ta mới quay lại, nhìn vẻ mặt không tốt, Tả Thiếu Dương còn tưởng là hỏng việc rồi, ai ngờ ông ta nói, lo liệu mọi việc xong xuôi, quốc vương Đa Di nhận quà xong, lập tức triệu kiến.

Đoán là ông ta tiếc tiền, cũng mặc kệ, thay một bộ trang phục hoa lệ nhất mới mua trong thành, dẫn Đạt Long Tân vào vương cung.

Viên quan ngoại sự đợi ngoài khách sạn, thấy Tả Thiếu Dương thì cười toét miệng, không ngừng nói lời tâng bốc, còn nói bằng tiếng Hán, Tả Thiếu Dương cũng nói mấy lời ngưỡng mộ Đa Di, hết bên vui vẻ lên xe tới vương cung.

Mưa lớn hơn, lại còn kèm tiếng sấm ầm ầm, làm người ta sởn da đầu, đường phố vì thế vắng vẻ hẳn.

Kiến trúc ở Đa Di khác hẳn Đại Đường, nhà ở đây làm bằng đất, mái bằng, rất giống những căn nhà đời sau, thi thoảng thấy cái tháp tròn cao cao, chẳng biết để làm gì. Tuy vậy Tả Thiếu Dương không có tâm trạng ngắm cảnh, đang thầm tính cách thuyết phục quốc vương Đa Di.

Tới cửa cung liền thấy một đội nhân mã áp giải một thanh niên nam tử ăn mặc hoa lệ bị trói, đi từ trong vương cung ra, một quan viên dáng vẻ ủ rũ đi trước, theo sau là vệ đội, còn có một đại hán lực lưỡng, tay cầm quỷ đầu đao mình trần đi bên cạnh thanh niên, hiển nhiên là tay đao thủ phủ. Thanh niên kia đầu tóc bù xù quay đầu về phía vương cung, quát tháo không ngừng.

Tả Thiếu Dương thuận miệng hỏi quan ngoại sự:" Người kia là ai thế?"

Quan ngoại sự vì ngồi phía kia xe ngựa nên không thấy, khi Tả Thiếu Dương chỉ cho mới giật mình:" Đại vương tử, làm sao lại bị trói thế kia?"

" Đại vương tử à?" Tả Thiếu Dương còn giật mình hơn, tiểu thiếp kia của tù trưởng nói, vị vương tử này thuộc phe phản đối Thổ Phồn, nhưng không có tiếng nói trong vương quốc, nhìn hắn sao giống sắp bị mang ra Ngọ Môn chặt đầu thế? Y vội nói:" Phiền ngài đi hỏi xem họ định làm gì vương tử."

Quan ngoại sự kia cũng đang muốn biết chuyện này, vội xuống xe ngăn đoàn người kia lại, Tả Thiếu dương cũng xuống xe theo, không biết họ nói gì, tất cả đều có vẻ bất mãn lắm.

Chẳng bao lâu quan ngoại sự quay lại giải thích, đại vương tử vì xúc phạm sứ thần Thổ Phồn, sứ thần Thổ Phồn tức giận, quốc vương cũng thịnh nộ ra lệnh chặt đầu.

Cùng lúc này cũng có quan viên Đa Di khác tới ngăn cản, bị Đại vương tử kia tỏ ra hết sức giận dữ, liên tục chửi bới gì đó.

Đạt Long Tân phiên dịch cho Tả Thiếu Dương nghe:" Pháp vương, theo lời vị vương tử đó nói, Thổ Phồn cử sứ thần tới kết minh với Đi Da, hắn phản đối, chửi mắng Thổ Phồn có ý đồ bất chính, sẽ giết từng người Đa Di một ... Đa Di vương đuổi hắn đi, hắn không chịu đi, muốn kết minh với Thổ Phồn thì chặt đầu hắn trước, để hắn khỏi nhìn thấy cảnh Thổ Phồn tới tiêu diệt Đa Di ... Đa Di vương phẫn nộ vô cùng, mới ra lệnh chặt đầu."

Không ngờ sứ thần Thổ Phồn tới trước một bước, Tả Thiếu Dương đội mưa chạy tới, Đạt Long Tân định khuyên y đừng can dự đã không kịp.

Quan giám trảm biết người này là pháp vương đang tới bái kiến vương của mình, người Tây Vực sùng bái Bổn Giáo, thấy phép vương tới vội thi lễ.

Tả Thiếu Dương thông qua Đạt Long Tân phiên dịch, nói với quan giám trạm, tạm thời chưa hành hình, để y tới gặp quốc vương nói chuyện, xem có khuyên được quốc vương không đã.

Quan giám trảm thở phào, ông ta kỳ thực thấy vì sứ thần Thổ Phồn mà giết vương tử không ổn, Đại vương tử rất được lòng người, nếu Pháp vương Tượng Hùng nói đỡ, tất nhiên vui lòng đợi tin, khom người nghe theo.

Vương cung Đa Di không thể so với hoàng cung Đại Đường, nhưng mà đem so với cái đại viện của vị tù trưởng thích mở tiệc kia thì hơn rất nhiều, diện tích rất rộng, bên trong trống không.

Quan ngoại sự cũng rất sốt ruột, dẫn bọn họ tới phòng khách mời ngồi, bảo thị tòng đi thông báo.

Giống đa phần hình tượng quốc vương, ông ta to béo, ăn mặt hoa lệ, vì thân hình quá khổ mà di chuyển không thuận lợi lắm, mặt mày có vẻ cau có.
Bạn cần đăng nhập để bình luận