Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 578: Tam đỉnh giáp. (2)

Bệnh hoại tử xương của Kiều Xảo Nhi qua ba tháng chữa trị đã có tiến triển rõ ràng, nàng đã một mình chống nạng bước đi, không cần nha hoàn diu nữa, tập tễnh đi tới, vươn cánh tay trắng muốt ra:” Đưa đây.”

“ Đưa cái gì?” Tả Thiếu Dương ngạc nhiên:

Kiều Xảo Nhi đắc ý:” Tiền thưởng chứ gì nữa, muội vội vàng chạy tới đây báo hỉ, phải được tiền chứ.”

Tả Thiếu Dương nắm lấy tay Kiều Xảo Nhi đét một cái:” Này thì thưởng, năm đồng.”

“ Hừm, ca ca keo kiệt.” Kiều Xảo Nhi phồng má lên, tỏ ra rất bất mãn:

Lúc này phu thê Kiều gião gia cũng đi tới, chắp tay với Tả Quý:” Tả lão gia, chúc mừng lệnh lang đỗ cao, đáng mừng đáng mừng, cả Hợp Châu chúng ta năm nay chỉ có lệnh lang thi đỗ thôi đấy.”

Tả Quý thấy ông ta cười nịnh bợ, ngay cả cách xưng hô đã thay đổi, từ Tả lang trung thành Tả lão gia, lòng vui lắm, lúc này thì còn nhớ gì tới ân oán cũ, song bây giờ nhi tử đỗ đạt rồi, sắp làm quan rồi, phải giữ thể diện cho nhi tử, chỉ bình đạm chắp tay qua loa:” Nhờ phúc ấm tổ tiên.”

Mọi người thuê thêm hai cái xe ngựa, cùng nhau tới lại bộ xem bảng vàng.

Nơi này đã thành biển người, tiếng khóc tiếng cười tiếng chúc tụng khắp nơi, tất nhiên là khóc nhiều hơn cười, đủ loại kiểu khóc, cắn răng rơm rớm nước mắt, đấm ngực gào khóc, khóc như trẻ nằm nôi, khóc ngất tại chỗ cũng có.

Binh sĩ duy trì trật tự hết sức vất vả.

Giống như thi châu, người tụ tập trước nơi công bố ba khoa tú tài, tiến sĩ, minh kinh chật kín, còn ở y khoa thưa hơn rõ rệt.

Dầu vậy đoàn người bọn họ vẫn phí công mới chen lần tới trước bàng.

“ Sư phụ, đại sư huynh.” Một người gọi lớn vẻ mặt vô cùng kích động:

Tả Quý không biết Ngũ Thư nhờ người thi hộ, vuốt râu hỏi:” Thư Nhi thế nào, có đỗ không?”

Ngũ Thư cười ngoạc miệng:” Đỗ ạ, con và đại sư huynh đều đỗ, đại sư huynh đỗ thứ ba, con đỗ thứ ... bét! Đều là đỗ cả.”

Tả Thiếu Dương ngẩng đều lên bảng lụa màu vàng, nhìn từ cuối lên trước, quả nhiên tên nhờ người thi hộ này đỗ rồi, không biết nên vui hay là buồn nữa, vừa bực lại vừa buồn cười, ngứa ngáy muốn đá đít hắn một phát.

Ngũ Thư hạ giọng xuống:” Chân lão thái y bị giam vào ngục, đệ còn tưởng lần này trượt chắc rồi, không ngờ vẫn đỗ được. Đúng là hoàng ân lồng lộng.”

Nói tới đó chắp tay về phía kinh thành vái tạ.

Tả Thiếu Dương tất nhiên không biết cái thám hoa của mình có được chẳng đơn giản, giờ quan tâm ai trên được mình, trạng nguyên là Khúc Minh, người thứ hai là Khâu Nhất Hồ.

Cứ như tới bây giờ mới biết tin Tả Thiếu Dương thi đỗ vậy, mọi người lại rối rít chúc mừng.

Lúc này một người trẻ tuổi tai to mặt lớn được chú ý phía bọn họ, nghe xung quanh chúc mừng, gạt đám đông bên cạnh mình ra, đi tới trước mặt Tả Thiếu Dương:” Đây hẳn là thám hoa lang Tả niên huynh rồi, tiểu đệ là Khúc Minh.”

Đoàn người Tả Quý sững sờ, đây là trạng nguyên lang? Nếu nói hắn là trạng nguyên khoa ăn uống chắc không ai nghi ngờ, chứ trạng nguyên y khoa? Trần đời chưa thấy vị lang trung nào béo tốt như vậy.

Bất kể suy nghĩa trong lòng là gì, bề ngoài Tả Thiếu Dương khách khí chắp tay:” Té ra Khúc niên huynh, hạnh hội, hạnh hội.”

Vì bọn họ đỗ cùng năm, cho nên gọi là đồng niên, nên có cách xưng hô này.

Khúc Minh cười ha hả, đưa cánh tay nần nẫn vỗ vai Tả Thiếu Dương:” Nào nào, tiểu đệ giới thiệu, đây là Khâu niên huynh. Khâu niên huynh bên này, Tả niên huynh của chúng ta ở đây.”

Cách đó không xa, một vị lão giả tuổi chắc phải chừng bằng Tả Quý, râu hoa râm, lưng hơi còng, mặc bộ y phục vải lam cũ kỹ, thong thả đi tới, chắp tay mình cười.

Khúc Minh choàng vai cả hai:” Vậy là tam đỉnh giáp năm nay của y khoa chúng ta đầy đủ rồi, sau này làm quan cùng triều, chúng ta phải thân cận nhiều hơn.”

Khúc Minh rất là nhiệt tình, còn bảo Tả Thiếu Dương giới thiệu người nhà, tới Cù lão thái gia, hắn chắp tay vái dài:” Cù lão đại nhân e không nhớ tiểu chất rồi, gia phụ là Hữu thiên ngưu vệ trung lang tướng Khúc Báo.”

Hữu thiên ngưu vệ trung lang tướng là quan quân cao cấp chính tứ phẩm.

Cù lão thái gia có gặp qua Khúc Báo vài lần, ấn tượng rất tốt, song không nhớ Khúc Minh, gật đầu:” Té ra là Khúc công tử, chúc mừng đỗ cao.”

Khúc Minh mặc dù cung cách ăn nói kiểu công tử thiếu gia rất rõ ràng, nhưng lễ số chu đáo, chào hỏi mọi người xong, hào hứng nói:” Hai vị niên huynh, hôm nay tiểu đệ làm chủ, bày tiệc phường Bình Khang, đã mời mấy vị niên huynh cùng bảng tham gia, chúng ta cùng say một trận.”

Đi xuân lâu chẳng những không phạm pháp, còn được coi là phong lưu nhã sự, nên không cần che dấu, nhất là trong ngày vui thế này.

“ Không, không!” Tả Thiếu Dương không thích địa phương đó, cùng Ngũ Thư đi một vài lần rồi, biết là đủ, đấy là chỗ toàn người số mệnh không may, nữ tử thời phong kiến thực sự là cùng đường rồi mới phải tới nơi này, không nỡ dày vò họ, mà không dày vò họ thì bản thân bị dày vò, tốt nhất là không đi, lắc đầu:” Tiểu đệ tửu lượng rất kém, đi theo chỉ làm hỏng nhã hứng của mọi người, đa ta thịnh tình của Khúc niên huynh, tiểu đệ không theo nữa.”

“ Ài, sao thế được, chúng ta là đồng niên, tình nghĩa này không dễ có được, sau này còn hỗ trợ giúp đỡ nhau chứ, Tả niên huynh phải đi biết mọi người. Huynh không uống được rượu thì uống ít là được, tiểu đệ tuyệt đối không ép.” Khúc Minh cho tùy tùng đi tìm mấy vị đồng bảng tới, bao gồm cả Ngũ Thư, nhất quyết kéo Tả Thiếu Dương theo, nhiệt tình vô cùng:

Hoàn cảnh thế này Ngũ Thư như cá gặp nước vậy, thoáng cái đã xưng huynh gọi đệ với cả đống người rồi, Tả Thiếu Dương không phải kém xã giao, mà tính y có phần cô độc, chuyện xã giao bắt buộc lắm y làm, tránh được y tránh, ăn uống với đống người lạ, làm sao bằng quây quần bên gia đình.

Ngày vui thế này phải trong nhà chung vui chứ, đi với một đám lạ hoắc làm cái gì?

Tả Quý rất muốn nhi tử tham gia hoạt động này, như thế về sau làm quan thuận lợi hơn:” Trung nhi, Khúc công tử đã nhiệt tình như thế, con nên đi.”

Cha đã nói vậy rồi, Tả Thiếu Dương không thể cãi lời, chắp tay nói:” Vậy cung kính không bằng tuân lệnh, Khúc niên huynh cho địa chỉ, tiểu đệ sẽ tới đúng giờ.”

“ Các vị niên huynh cho tiểu đệ biết là được, chọn được địa điểm thích hợp rồi, tiểu đệ sẽ cho xe ngựa tới đón.”

Mọi người đều báo địa chỉ ra, không biết y thuật của Khúc Minh thế nào, xung quanh lộn xộn như thế, mà chỉ nghe một lần, hắn chỉ từng người nói lại tên và địa chỉ chính xác, điểm này Tả Thiếu Dương tự nhận không làm được.
Bạn cần đăng nhập để bình luận