Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 375: Kiều gia tới rồi.

Hôm nay người tới Quý Chi Đường khám bệnh rất đông, đây là hiệu ứng rõ ràng từ việc Tả Thiếu Dương được Đại tướng quân phong làm ủng quân giai mô, nhiều người tới khám bệnh chủ yếu là vì tò mò nhìn mặt y, có người còn vòng vo thăm dò linh tinh, quan tâm cả y đã có tức phụ chưa, nhìn cách ăn mặc tuổi tác, nói không chứng là bà mai. Lại có cả nạn dân mộ danh tới khám bệnh, họ có thể thiếu lương thực chứ tiền vẫn sẵn có.

Dù thế nào đủ hai cha con Tả Quý vất vả, Miêu Bội Lan thì không biết về thuốc, chỉ chạy làm việc vặt, Tả Thiếu Dương vẫn phải ngồi sau quầy bốc thuốc bận rộn.

Qua trưa thì Nghê đại phu tới, từ ngoài cửa đã gọi lớn:” Tả lang trung có nhà không thế?”

Hai cha con Tả Quý đưa mắt nhìn thấy ngoài Nghê đại phu bế Trí Nhi, theo sau còn có cả Nghê mẫu, Nghê phu nhân, một đôi trung niên phu phụ ăn mặc hoa lệ, đỡ một tiểu cô nương chống quải trượng.

Tiểu cô nương đó tuổi chạc mười bốn mười lăm, mặt mày hơi nhợt nhạt, cánh môi mỏng, cằm nhọn, đôi mắt đặc biệt to tròn, nhìn láo liên, cho thấy nàng là người rất hoạt bát. Vóc người nhỏ nhắn, mặc váy xếp lụa xanh nõn, chân phải để cong, không chạm đất, nách kẹp quải trượng, do phụ nhân trung niên mặt phúc hậu dìu đỡ, nam tử trung niên beo béo đi bên mặc âu sầu lo lắng.

Còn hai người nữa một nam một nữ trẻ, ăn mặc kiểu gia nhân đi cách bọn họ một quãng, ngó nghiêng ngoài cửa chứ không dám đi vào.

Lương thị biết ngay cả nhà Kiều lão gia tới rồi, vội đi lên đón, Bạch Chỉ Hàn cũng đoán chín phần mười, đặt áo làm dở cho Tả Thiếu Dương xuống, đỡ tiểu cô nương kia xuống bên giường, mắt thì kín đáo quan sát.

Tả Quý chào hỏi Nghê gia một lượt, cười nói:” Kiều lão gia, lâu không gặp, mời ngồi.”

Kiều lão gia cười có phần miễn cưỡng:” Đa tạ.”

Rồi cùng thê tử ngồi mép giường bên cạnh nữ nhi.

Nghê mẫu cười vui vẻ giới thiệu hai nhà:” Kiều lão gia, đây là phu nhân Tả lang trung, còn chàng thanh niên chân bị thương chính là nhi tử báo bối nhà họ, y thuật rất cao minh, lần trước tôn tử lão thân bệnh nặng, may nhờ Tả công tử ra tay cứu chữa mới cướp về được cái mạng, là ân nhân cứu mạng của nhà lão thân đó.”

Tả Thiếu Dương đang bốc thuốc xem bệnh, cười xòa:” Lão thái thái quá lời.”

“ Không quá, không quá, đó là lão thái bà này ít học, ít chữ không biết nói, Kiều lão gia cứ thử hỏi hàng xòm xung quanh đi là biết.”

Kiều lão gia vuốt râu nhìn Tả Thiếu Dương một lượt, dáng người dong dỏng cao, mắt mũi có thần, nghe nói rất tuần tú, có điều bây giờ môi sưng vù vù, nói năng không rõ ràng, nhưng đã nghe Nghê mẫu giải thích rằng do lên chiến trường cứu người mà bị thương, trước kia nói năng không có vấn đề. Chàng trai này không vì đoàn người ăn mặc hoa lệ nhà họ mà ngừng khám bệnh người bệnh ăn mặc rách rưới, tóm lại ấn tượng ban đầu rất tốt, khẽ gật đầu với phu nhân nhà mình.

Một lúc sau Tả Thiếu Dương khám bệnh xong mới đi tới bên giường bệnh, Kiều lão gia chủ động nói:” Đây là tiểu nữ, đơn danh chỉ có một chữ Xảo, mấy ngày trước hàn xá bị phản quân đốt lửa thiêu hủy, tiểu nữ cứu kho lương, vì thang bị lửa cháy tới rồi, nên nhảy từ lầu hai xuống, trúng phải lan can đá ở hoa viên phía dưới, gãy chân. Tới nhờ Nghê đại phu trị liệu, hiệu quả không tệ, Nghê đại phu nói Tả công tử chữa bỏng và gãy xương thần kỳ, kiến nghị tới đây cầu y, mong Tả công tử ra tay cứu giúp.”

Tả Thiếu Dương chắp tay, quay đầu nhìn Kiều Xảo Nhi, lại nhìn hai người đang thập thò ngoài cửa, thầm gật đầu, trí nhớ y tuy không tới mức biến thái nhìn một lần không quên, nhưng cũng rất tốt, nếu chỉ một người chưa chắc đã nhận ra đâu, nhưng cả ba thì muốn quên cũng khó. Ngồi xuống khách khí hỏi:” Kiều tiểu thư, thấy chân sao rồi?”

Kiều Xảo Nhi không trả lời, mặt đầy háo hức hỏi ngược lại:” Tả công tử, nghe nói huynh dùng miệng cắn phản quân đúng không, trông thế này chắc là đúng rồi.”

Nói rồi chỉ chỉ vào môi y.

Không phải cắn, mà là bị cắn mới đúng, Tả Thiếu Dương cười ngượng:” Làm gì có chuyện đó, cái này … ừm, do ngã thôi.”

Miêu Bội Lan ở bên đỏ mặt quay đi, Bạch Chỉ Hàn nếu ngày trước có thể thản nhiên đối diện với chuyện này, có điều hiểu lầm giải trừ, trong lòng có tỉnh cảm lạ mông lung nảy mầm, nhắc tới ngày hôm đó, tuy vẻ mặt không thể hiện ra, song má ửng hồng.

Kiều Xảo Nhi mắt đảo qua lại rồi cười khanh khách:” Thế thì muội hiểu rồi.”

Nha đầu này cười rõ gian, Tả Thiếu Dương trừng mắt lên:” Nha đầu, hiểu cái gì, cái môi này của ta khi đó trời tối nhìn không rõ, bị vấp ngã, đập vào một tảng đá, rồi cắn luôn phải lưỡi, chỉ có thế.”

Kiêu phu nhân kín đáo kéo áo nữ nhi, Kiều Xảo Nhi kệ, vẫn cứ nói:” Í, muội cũng đâu nói huynh bị ai đó cắn, giải thích chi tiết làm gì, hi hi.”

“ Ta giải thích cho mọi người cùng nghe, khỏi đồn nhau chuyện hoang đường như ta cắn tai phản quân ăn.”

“ Thế huynh đập mặt vào đá dập cả môi như thế mà răng có vẻ không hề gì nhỉ?” Kiều Xảo Nhi cười ranh mãnh:

“ Răng ta tốt, muội còn nhỏ không biết đấy, có nhiều người răng đặc biệt lắm, người ta không nhe ra không rõ đâu.” Tả Thiếu Dương thấy cô bé này ngây thơ lãng mạn, hoạt bát đáng yêu, rất có thiện cảm, cảm giác nói chuyện với nàng thoải mái giống như ở thời đại của mình, cảm giác rất hoài niệm, còn nổi hứng trêu:” Chẳng lẽ Kiều tiểu thư muốn ta gãy răng à?”

Bạch Chỉ Hàn biết y nói kháy mình, song chỉ thấy tức cười, không nổi giận như trước.

Kiều Xảo Nhi chun mũi:” Muội không xấu xa như thế .. Thôi, không nói nữa, huynh xem chân cho muội đi.”

Tả Thiếu Dương hỏi:” Ừ, bây giờ cảm giác thế nào?”

“ Chẳng thế nào cả, đau chết thôi.” Kiều Xảo Nhi giảu môi làu bàu:

Khi hai người bọn họ nói chuyện, Tả Quý và Lương thị cũng quan sát Kiều Xảo Nhi, thấy tuy chẳng thể sánh với mỹ mạo của Bạch Chỉ Hàn, nhưng tướng mạo cũng rất khá, tươi vui gần gũi làm người đối diện dễ sinh thiện cảm, đối lập hoàn toàn với Bạch Chỉ Hàn. Lại nghe thấy nàng cùng nhi tử vừa mới gặp mà nói chuyện rất hợp ý, đều mừng thầm trong lòng.

Nghê đại phu đi tới nói:” Tả công tử, xương gãy hơi khó gải quyết, xương đâm ra ngoài thịt, lão hủ tùy đã đưa xương về vị trí ban đầu, song khôi phục ... đành nhờ công tử xử lý.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận