Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 168: Chuyện này không giúp được.

Cùng lúc ấy huyện nha huyện Thạch Kính.

Nghê đại phu chắp tay sau lưng đang đi vòng vòng như kiến bò chảo nóng.

Ông ta ra ngoài khám bệnh, về tới nhà hay tin đệ đệ bị nha môn bắt đi rồi, vội gọi hỏa kế khi đó đi cùng đệ đệ mình tới tra hỏi, biết đầu đuôi câu chuyện. Mặc dù thấy chuyện này nghiêm trọng, song chẳng hoảng, cho rằng Tùy gia làm rùm beng lên như thế chẳng qua là muốn bắt chẹt ít tiền thôi, liền mang trọng lễ tới Tùy gia bồi tội, ai ngờ gác cửa không thông báo vào trong, chỉ nói muốn nói gì lên công đường.

Nghê đại phu nói khó một hồi, người ta không thèm để ý, đóng sập cửa không tiếp, thấy Tùy gia cứng rắn như thế, Nghê đại phu mới biết chuyện chẳng lành, về nhà suy tính mãi, liền mang số lễ vật kia đi gặp huyện lệnh.

Ông ta và Tiền huyện lệnh có giao tình, Tiền huyện lệnh bị bệnh thường gọi ông ta tới khám, trước kia ông ta có chuyện tới bái phỏng, Tiền huyện lệnh luôn gọi và nội nha nói chuyện, mà lần này lại được gác cửa đưa tới hoa sảnh tiếp khách bình thường, hộp lễ cũng không thu. Tiền huyện lệnh còn mượn cớ bận công vụ, tới giờ vẫn chưa lộ diện. Điều này làm Nghê đại phu càng lo, thầm nghĩ chuyện nghiêm trọng rồi.

Lòng đang như lửa đốt thì thị tòng ở cửa cuối cùng cũng kéo dài giọng nói:” Huyện thái gia tới ...”

Nghê đại phu vội vàng đi tới, cúi đầu chắp tay thi lễ.

Tiền huyện lệnh tuổi chừng gần 50, người tầm thước gày gò, khuôn mặt có phần khắc khổ, nghiêm nghị, rất có quan uy, liếc ông ta một cái, phẩy vạt áo ngồi xuống ghế giữa hoa sảnh:” Ngồi đi.”

“ Đa tạ lão gia ban ngồi.” Nghê đại phu chưa bao giờ thấy Tiền huyện lệnh lãnh đạm như vậy, sợ hãi, ngồi mà như có gai ở mông, nhấp nha nhấp nhổm.

Thị tròng mang trà lên, Tiền huyện lệnh thong thả uống, không nói gì.

Nghê đại phu kiên nhẫn chờ đợi, khi ông ta đặt cốc trà xuống mới khom lưng nói:” Đại lão gia, hôm nay lão phu ... Ừm, tại hạ ... À, tiểu nhân .. Khụ khụ ...”

Ông ta thay đổi liền mấy cách xưng hô, thấy mình có chuyện muốn nhờ mà lại xưng là lão phu thì có vẻ làm cao, không đủ lễ phép. Xưng tại hạ thì có phần giống khẩu khí giang hồ, không chính quy, cắn răng đổi cách xưng hô tiểu nhân có phần ti tiện, bao nhiêu năm rồi ông ta không dùng tới cách xưng hô thấp kém này nữa, ngập ngừng mấy tiếng mới nói trơn được:” Tiểu nhân hôm nay mạo muội bái phỏng, quấy nhiễu công vụ của đại nhân, thật hổ thẹn, nhưng mà xá đệ bị bắt, lòng như lửa đốt, nên mới mặt dày tới đây, muốn nghe ngóng sự việc, nếu có hiểu lầm, cũng tiện bẩm rõ với đại nhân.”

Nghê đại phu đứng dậy bê hộp lễ vật tới, đặt dưới chân Tiền huyện lệnh, mở nắp ra, bên trong có mấy xếp lụa, còn có hộp nhỏ màu đen trạm trổ công phu, cẩn thận để lên bàn trà, ấn khóa, tách một cái, nén bạc đều tăm tắp xuất hiện.

“ Xá đệ tuy trẻ người non dạ, nhưng y thuật vẫn tạm được, quyết không có chuyện chữa trị sai làm chết người bệnh, cho nên, trong này e là ...”

“ Bản huyện cũng không nói hắn trị bệnh sai lầm gây chết người.” Tiền huyện lệnh cuối cùng cũng lên tiếng, giọng chậm rãi đầy vẻ nhà quan, mắt không nhìn đồ Nghê đại phu mang tới lấy một cái:

Nghê đại phu quá hiểu đời, nghe ra lời ông ta có hàm ý khác, càng thất kinh, châm chước câu chữ nói:” Chuyện này ... Y thuật của xá đệ không kém tiểu nhân là mấy, ô đầu tuy có độc, cũng là phương thuốc thường ngày dùng rất nhiều, quyết không thể có sai sót. Về phần lão mẫu Tùy chưởng quầy vì sao trúng độc, ắt có chuyện lạ bên trong, hoặc có người hạ độc chưa biết chừng.”

Tiền huyện lệnh không đáp, vỗ vỗ tay, thị tòng đi vào nghe lệnh, ông ta nói:” Mời Thang bác sĩ tới đây một chuyến.”

“ Vâng.”

“ Ừm, gọi cả An y quan nữa.”

“ Vâng, lão gia.”

Đường triều ở nha môn các châu huyện đều thiết lập y thự, một châu tầm trung như Hợp Châu, y thự có một bác sĩ tòng cửu phẩm, là cấp bậc thấp nhất, chức trách chủ yếu là quán lý hành nghiệp y dược trong khu vực, tương đương cục giám sát y dược sau này. Ngoài ra còn mang công năng y học viện địa phương, bình thường dạy học sinh, gặp phải lúc địa phương có dịch, dẫn học sinh đi trị liệu, số học sinh này cũng có quy định, là 12 người.

Thang bác sĩ mà Tiền huyện lệnh nói là người đứng đầu y thự Hợp Châu, tuy quan chức kém xa Tiền huyện lệnh, nhưng người ta được thứ sử đại nhân đích thân phái xuống hiệp trợ tra án, ở mức độ nhất định đại biểu cho thứ sử đại nhân cho nên phải nể mặt ba phần. Tiền huyện lệnh mới dùng từ "mời", còn y quan của huyện nha, trực tiếp gọi tới.

Cùng hoạt động ở trong một lĩnh vực, trong một châu thành, Nghê đại phu đều biết hai vị y quan này, tuy không quen thuộc, giờ nghe nha môn châu phủ phái bác sĩ tới, Tiền huyện lệnh không nhận tiền, lòng càng thêm bất an, tranh thủ lúc thị tòng đi gọi người, chạy tới van xin:” Đại lão gia, xin nể chút tình nghĩa xưa, chỉ điểm cho tiểu nhân, làm sao cứu xá đệ.”

Tiền huyện lệnh thấy ông ta đáng thương, chép miệng nói:” Nghê đại phu, không phải bản huyện không giúp ông, mà chuyện này ... Ài, rất khó.”

“ Hả, chẳng lẽ Tùy chưởng quầy có lai lịch gì?” Đầu óc xoay chuyển, Nghê đại phu ý thức được vấn đề nội tại:

“ Tùy chưởng quầy không có gì, nhưng Tùy mẫu thì có, biết ông ta là ai không?”

Tim Nghê đại phu đập đánh thót:” Là ai ạ?”

“ Nhũ mẫu của Âu Dương thứ sử đấy.”

Nghê đại phu giật mình, Âu Dương thử sử là trưởng quan Hợp châu, chính tứ phẩm, không ngờ lão mẫu của Tùy chưởng quầy lại là nhũ mẫu của thứ sử đại nhân. Thực ra đa phần nhũ mẫu chẳng là cái gì, chẳng qua khi nhỏ bú sữa của người ta thôi, nhà giàu thường bỏ tiền thuê nhũ mẫu là rất bình thường, khi con cái người ta không cần bú nữa thì cũng hết liên quan. Thế nhưng đôi khi cũng có trường hợp ngoại lệ, Nghê Nhị không may gặp đúng cái ngoại lệ này.

Tiền huyện lệnh nhìn Nghê đại phu lảo đảo đứng không vững, có chút thương hại:” Năm xưa Tùy mẫu làm nhũ mẫu ở nhà Âu Dương đại nhân, tận tâm tận chức, cho nên được phụ mẫu Âu Dương đại nhân thưởng thức, thưởng không ít tiền, còn giúp nhi tử Tùy mẫu mở hiệu bán đồ gốm. Tùy mẫu sau khi Âu Dương đại nhân dứt sữa rồi vẫn qua lại chăm sóc như con đẻ, tình cảm vô cùng tốt, hay tin Tùy mẫu qua đời, thứ sử đại nhân khóc ngất đi mấy lần. Liên tục gửi ba đạo công văn, yêu cầu bản huyện tra ra rõ ràng, nghiêm trừng thủ phạm, nếu không phải hiện đang có sự tình khẩn cấp hơn thì thứ sử đại nhân đích thân xuống tra án rồi. Ài, Nghê đại phu, thứ cho bản huyện không giúp được gì.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận