Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 158: Uy lực tân dược.

Tiết lang trung đi lại trong phòng, bệnh rất rõ ràng, thuốc cũng đúng, chỉ có điều liều lượng làm ông đau đầu, hôm qua ngặt ngoèo lắm mới cứu được Đổng thị, càng không dám dùng quá liều.

Đang lúc vô kế khả thi thì Diêm lang trung nói:” Sư phụ, hôm qua người đi khám bệnh không có nhà, người Hằng Xương dược hành tới giới thiệu thuốc mới bào chế, trong đó có ô đầu, phụ tử, nói loại thuốc này không dễ trúng độc, không gây phản ứng phụ như buồn nôn, chóng mặt, hay là thử xem.”

Tiết lang trung không tin, hơn nữa luôn xem thường thương cổ:” Cách bào chế mới à, ở đâu đột nhiên có cách bào chế mới chứ, đám dược hành toàn nói cho hay lừa người ta mua thuốc thôi không đáng tin. Vi sư hành y bao năm, nghe những lời này nhàm rồi.”

“ Sư phụ, Hằng Xương là biển hiệu lâu năm, thuốc bọn họ bào chế xưa nay luôn tốt. Hơn nữa lần này còn tặng thuốc cho chúng ta dùng thử, hẳn không phải chỉ là nói bừa đâu.” Diêm lang trung lấy gói thuốc được tặng ra, bên trong gói còn có tờ giấy cảnh bào viết "Chú ý: Phụ tử bản hành muốn dùng phải đun nửa canh giờ, khi thử vào lưỡi thấy hơi tê tê là vừa vặn, nếu không khả năng trúng độc."

Tiết lang trung nhìn tờ giấy, phải đun trước nửa canh giờ, chưa bao giờ nghe thấy, cầm một miếng lên xem, thấy màu vàng sậm, hơi phồng, ngửi thơm, khác hẳn với bình thường.

Cho dù Hằng Xương dược hành có tiếng tăm, có chữ tín, song thứ thuốc này quá mới mẻ, suýt nữa thì Tiết lang trung còn nhầm với thuốc khác, nên không dám dùng ngay, có điều bệnh tình Đổng thị xấu đi, nhi tức khóc lóc sụt xùi, nhi tử hùng hổ thúc giục, ông ta chỉ đành cắn răng nói đúng một chữ:” Dùng.”

Diêm lang trung vâng lời, cho vào phương thuốc Quế chi phụ tử thang, định sắc chung, Tiết lang trung ngăn lại:” Trên giấy viết thứ này cần đun trước nửa canh giờ tới một canh giờ.”

“ Sư phụ, lâu quá, bệnh nhân đau đớn thế kia, mà đun trước hay đun cùng cũng thế.”

“ Nói bừa, làm nghề y là phải tỉ mỉ chính xác, sao có thể nói cũng thế được, ở đây ghi rõ phải đun trước, thì cứ thế mà làm, cái tính tùy tiện qua loa của ngươi phải sửa, nếu không chẳng nên được trò trống gì đâu. Mau đi đi, vi sư châm cứu giúp lão nhân gia giảm đau tạm thời.”

Diêm lang trung vội đi sắc thuốc, Tiết lang trung thi châm, hiệu quả rất tốt, Đổng thị đỡ đau nhiều, nhưng cách châm cứu này chỉ là tạm thời giúp bệnh nhân giảm đau đớn, không trị được bệnh, vẫn phải dựa vào thuốc.

Trời đã sáng, bên ngoài có bệnh nhân tới gọi cửa xem bệnh, dược đồng đành phải mở cửa cho người bệnh vào. Tiết lang trung nửa đêm không ngủ, nhưng với người hành y chuyện này cũng thường gặp, nên cho người chuẩn bị canh giúp tỉnh táo, vừa khám bệnh vừa nóng ruột đợi đun thuốc.

Thuốc sắc xong, Tiết lang trung bảo Diêm lang trung thay mình khám bệnh, tự mình cho Đổng thị uống thuốc, ông chỉ cho uống một nửa, đợi một lúc, không hề có triệu chúng chóng mặt nôn mửa, mới cho uống hết.

Nhưng không lâu sau Đổng thị đột nhiên la hét ầm ĩ, tựa hồ đau đớn vô cùng.

Nhi tức phụ hoảng hốt:” Tiết lang trung, làm sao bây giờ, bà bà ta đau quá rồi.”

Đổng Tập rống lên:” Không được, thế này mẹ ta chết trong tay các ngươi mất, đi. Tới Huệ Dân Đường.”

“ Không được.” Diêm lang trung đang khám bệnh nghe thấy trong này ầm ĩ bỏ đó chạy vào:” Lão nhân gia đã trúng độc rồi, lại yếu như thế, chết giữa đường thì sao? Hơn nữa sư phụ ta mà không trị nổi, chẳng lẽ Nghê lang trung trị được à?”

Suy tính của hắn không phải thế, đối với y quán hiệu thuốc mà nói, trị không được bệnh, ép người bệnh đi nơi khác cầu y là chuyện đả kích lớn, hơn nữa lần này do chính sư phụ y chữa trị, ngoài kia lại có rất nhiều bệnh nhân đang nhìn vào, để truyền ra thanh danh sư phụ y còn gì nữa.

Đổng Tập ngây người, nhìn mẫu thân nằm trên giường, tuy kêu la đau đớn, nhưng khí lực rõ ràng suy yếu nhiều, đặc biệt là câu "đã trúng độc" làm hắn càng không dám làm gì.

Thấy hắn do dự, Diêm lang trung thở phào, nói vội:” Để sư phụ ta chữa trị, yên tâm lão nhân gia chuẩn bị cách giải độc rồi.”

Nói xong chuẩn bị đi lấy thuốc.

“ Không cần.” Tiết lang trung nãy giờ trấn tĩnh theo dõi mạch Đổng thị, nói:” Không phải hoảng lên như thế, đây là phản ứng bình thường khi thuốc phát huy hiệu lực, do phụ tử hành tẩu trong da, xua phong hàn, chính tà giao phong, hàn tà chưa trừ mới khiến người bệnh đau đớn. Thêm bốn lạng quê chi, ôn kinh thông dương ...”

Tới trưa Đổng thị không kêu la nữa, thần trí tỉnh táo hoàn toàn, Tiết lang trung càng vững tin, tăng thêm liều lượng phụ tử. Buổi tối mặt và môi Đổng thị chuyển dần từ tím sang hồng, chân tay hết tê, hông cũng đỡ đau, có thể xoay người nằm ngửa nói chuyện rồi.

Cả nhà lúc này có nói có cười, liên tục khen Tiết lang trung y thuật như thần, quên hết lời không hay trước kia, đó là điều bắt đắc dĩ của người hành y.

Quan sát Đổng thị không còn gì đáng ngại nữa, có điều phương thuốc này dùng tân dược, Tiết lang trung còn chưa hoàn toàn yên tâm, dù sao lần đầu tiên dùng, tuy hiệu quả rõ ràng, nhưng Tiết lang trung vẫn không yên tâm, phải giữ ở bên cạnh xem xét.

Ngày đầu không có vấn đề, ngày thứ hai Đổng thị đã có thể rời giường đi lại, Tiết lang trung mới để phu thê Đổng tập đưa bà ta về nhà dùng thuốc, nhưng dặn dò cẩn thận cách đun thuốc, còn kê sẵn cả thuốc giải độc.

Qua năm ngày, Đổng thị dẫn nhi tử nhi tức tới tận nơi tạ ơn, nói sức khỏe tốt hơn trước, muốn trả tiền thuốc, Tiết lang trung dứt khoát không nhận. Tiếp đó có người bệnh cần dùng tới phụ tử, Tiết lang trung đều dùng tân dược do Hằng Xương cung cấp, còn cẩn thận lưu lại địa chỉ từng người bệnh, đích thân tới nhà xem hiệu quả, tất cả bệnh nhân đều khỏi bệnh nhanh, không ai có triệu chứng trúng động.

Tâm tình Tiết lang trung cực tốt, thuốc miễn phí đã dùng hết, liền tới Hằng Xương đặt mua, lần này mua liền mười cân.
Bạn cần đăng nhập để bình luận