Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 604: Cha già tính toán.

Rời Ngưu gia, Tả Thiếu Dương nhân lúc còn chưa đóng chợ, đi thẳng tới Đông thị, bây giờ y cưỡi ngựa có tiến bộ lớn rồi, ngồi lưng ngựa không cần nắm chặt dây cương nữa, chỉ cần một tay giữ cương khi cần chuyển hướng kéo nhẹ là được, con ngựa cũng có tên, gọi là Tiểu Hoàng, cùng một mạch với trâu Đại Hoàng, sóc Bi Vàng.

Bảo chưởng quầy mấy lần giúp Tả gia tìm nhi tức phụ, tuy chuyện không thành, nhưng từ đó hai nhà thường xuyên qua lại, quan hệ rất tốt.

Tả Thiếu Dương tới cửa, lập tức có hỏa kế nhận ra, chạy tới đón lấy ngựa, người khác mời vào phòng khách đợi, đồng thời bẩm báo Bảo chưởng quầy, từ đầu tới cuối Tả Thiếu Dương chỉ "ừm" một tiếng rất y phong, đây là phúc lợi của quan lão gia.

Bảo chưởng quầy vốn đang thương lượng chuyện làm ăn với đại khách hộ, nghe Tả Thiếu Dương tới giờ này, bỏ luôn đó, gọi đệ đệ mình bàn tiếp, đi nhanh ra phòng khách:” Tả đại nhân tới rồi ha ha ha, muốn mời đại nhân một bữa mừng nhậm chức mà chưa có cơ hội.”

Hai người phân chủ khác ngồi xuống, khách khí vài câu, Tả Thiếu Dương đi vào chủ đề chính:” Trời không còn sớm nữa, ta nói luôn vậy, ta tìm lão bá là muốn mời lão bá muốn giúp làm một hiệu thuốc.”

“ Không thành vấn đề, nhưng Tả đại nhân muốn kinh doanh y quán sao?”

“ Không phải thế, ta chỉ khám bệnh thôi, muốn mở hiệu thuốc nhỏ ở nhà là để tiện khi dùng đến có ngay, có nhiều phương thuốc cần tới thứ thuốc ít thông dụng, người khác không có, hoặc là dược liệu cần tự bào chế.”

“ A, vậy ta hiểu rồi, đại nhân khi nào thì cần?”

“ Càng nhanh càng tốt.”

“ Vậy ta lập tức sai người sửa soạn, thuốc đại nhân cần cứ trực tiếp lấy từ đây, ta sẽ tính giá rẻ nhất. Tủ thuốc, dụng cụ cần phải đặt làm ... Thế này, trong kho còn có ít dụng cụ lần trước thay thế giữ lại, đại nhân dùng tạm trong khi chờ đồ mới được không?”

“ Được, dù sao cũng không cần công cụ gì đặc biệt, đồ có sẵn tốt rồi.”

Bảo chưởng quầy lập tức gọi hỏa kế trong hiệu tới, lập tức người chuyển đồ, người chuẩn bị xe ngựa, người lấy thuốc, chẳng mấy chốc đâu vào đó, hiệu suất rất cao.

Người đông lại thạo việc, vì thế trước khi mặt trời xuống núi, toàn bộ thuốc cho lên giá, dụng cụ bào chế an bài thỏa đáng, nhưng cần một bếp bào chế chuyên dụng, cái này đợi người làm.

Tả Quý thấy nhi tử đột nhiên muốn mở hiệu thuốc trong nhà thì kinh ngạc, nhưng mà nhi tử làm quan rồi, ông không quản tới.

Bảo chưởng quầy ngoài tiền thuốc ra gì không lấy thêm bất kỳ tiền nào khác, nói nếu Tả Thiếu Dương đòi chả tiền là trở mặt, tạo dựng quan hệ với vị quan lão gia hữu ích hơn, chứ vài đồng tiền này đáng là gì.

Giờ cơm tới, Tả Quý bảo Bạch Chỉ Hàn làm vài món nhắm nhỏ, hâm bầu rượu ngon, hai cha con ngồi uống với nhau.

Vài chén rượu vào bụng, Tả Quý cảm thán nói:” Trung Nhi, giờ con đỗ đạt làm quan, lại thành gia lập thất, cha rất cao hứng, công việc của con cũng ổn định rồi, cha càng yên tâm. Bây giờ đã khai xuân, chuyện đồng áng cũng bận rộn, ngàn mẫu ruộng ở đó, không thể cứ bỏ mặc cho tỷ phu con với đám Bội Lan, hiệu thuốc đóng cửa cũng lâu, chỉ e người bệnh cho rằng không mở nữa, cái biển hiệu này do gia gia con truyền lại cho, không thể để hỏng. Cho nên cha quyết định rồi, ngày kìa lên đường, cùng Tiểu Tam về Hợp Châu.”

Tin này làm Tả Thiếu Dương hơi bất ngờ, đặt chén rượu xuống:” Cha, hay là bán hiệu thuốc ở nhà đi, chuyển cả tới đây có phải tốt không, cha mẹ có tuổi rồi, ở xa như vậy con không yên lòng.”

Kiều Xảo Nhi cũng nói:” Đúng đấy ạ, cha mẹ chuyển cả lên đây, cho bọn con được làm trọn chữ hiếu.”

Tả Quý lắc đầu:” Không được, ít nhất bây giờ chưa được, cha mẹ già chưa yếu tới mức đó, tự lo cho mình được.”

Chuyển nhà rời quên với người xưa là đại sự, Tả Quý không tùy tiện đưa ra quyết định, nhất là nhi tử ở kinh thành mới khởi đầu, căn cơ chưa vững, cái nhà này thêm phu thê bọn họ rồi Thảo Nhi, Đinh Tiểu Tam sẽ chật chội vướng víu ngay, mà mua nhà mới bây giờ không thích hợp.

" Thuốc con trồng ở nhà hẳn là thứ trọng yếu, dù sao Bội Lan không hiểu thuốc, cha về tiện giúp nó việc này, ngoài ra cũng muốn thương lượng với Chúc Dược Quỹ, nhờ ông ấy đem những thứ thuốc mới này mỗi tháng đưa lên cho cho con. “

" Ồ, nếu thế thì tốt quá ạ." Tả Thiếu Dương thở phào, mới đầu trồng thuốc ở nhà thì có nghĩ tới chuyện rời nhà xa quê thế này đâu, cho nên chỉ biết trồng thôi, trồng thuốc mà không hiểu thuốc thì đúng là không ổn cho lắm:

Tả Quý đi kinh thành một chuyến tầm mắt cũng tiến bộ không ít, suy nghĩ thoáng đạt hơn:" Tương lai con dùng những thứ thuốc mới này chữa bệnh, đợi khi mọi người biết tới công dụng của nó, ắt sẽ cần nhiều hơn. Lúc đó có thể mua ít đất gần kinh thành để trồng thuốc, thê còn thuận tiện hơn."

Tả Thiếu Dương suýt trật khớp hàm, điều cha nói không có gì cao siêu hết, chỉ là tính toán hết sức bình thường mà thôi, nhưng với cha y mà nói đó là thay đổi lớn lao, là sự chuyển biến lớn về lối suy nghĩ rồi. Nên biết trước kia cha ở nhà, gần như trừ khám bệnh ra thì không làm gì hết, gặp chuyện gì cũng vô cùng thu động, người ta tới nhà đòi nợ chỉ biết ngồi đó uống trà.

Kỳ thực là nhờ lần trước tới Trường An tương thân, cuốn vào chuyện kiện cáo, Tả Quý vốn luôn sống an phận, không suy nghĩ sâu xa, vì lần đó vắt hết óc cũng muốn kiện chết Vu gia. Con người bất giác chuyển từ trạng thái thụ động sang tích cực hơn, coi như cũng là gặp họa hóa phúc.

“ Cha còn phải sang Tang gia nói vài câu cho họ yên lòng, cuối năm nay con về nghỉ Tết nạp cả Chỉ Nhi hai đứa bọn nó về là vừa.” Tả Quý uống thêm vài chén rượu, tiếp tục nói:” Trung Nhi, con là đứa nặng tình cảm, đây là điều tốt, nhưng quá si mê nữ nhi tình trường không hay, ảnh hưởng tới sĩ đồ của con, nhớ kỹ, trọng trách vinh diệu tổ tông đặt lên hai vai con đó, cái gì cũng đúng mực thôi.”

Về chuyện này Tả Thiếu Dương sẽ không bao giờ tranh cãi với cha nữa:” Vâng, lời cha giáo huấn, con nhớ kỹ rồi.”

Hiểu con chẳng ai bằng cha, Tả Quý nhìn nhi tử mắt không ức chế được niềm vui, thầm thở dài, đứa con này tài hoa tuy có, nhưng không hợp làm quan, mong nó chuyên tâm sĩ đồ, thăng quan tiến tước là không thể rồi. Nhưng mà nghĩ lại, trước kia vốn đâu có mong đợi chuyện này, chỉ muốn kiếm một nhi tức phụ cho con yên bề gia thất là được, giờ có hỉ sự ngoài dự liệu như thế, không nên cưỡng cầu nữa, đây gọi là biết đủ mới có hạnh phúc, tiếp đó cùng nhi tử uống rượu thoải mái hơn nhiều.

Ngày hôm sau Tả Quý đi cáo biệt Cù lão thái gia, Kiều gia, Bảo chưởng quầy, thuê một chiếc xe ngựa, đúng lịch trình dự định trước, cùng Đinh Tiểu Tam về Hợp Châu.

….
Bạn cần đăng nhập để bình luận