Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 644: Y thuật là để cứu người.

Điều kiện vệ sinh ác liệt ở thời Đường này, phẫu thuật thậm chí chỉ có lửa với ít rượu mạnh khử trùng, không có phòng vô trùng, Tả Thiếu Dương chẳng thể đảm bảo điều gì, với người bệnh hứa điều tốt nhất, còn với thân nhân nói điều xấu nhất đó là nguyên tắc.

Tôn Tư Mạc bảo mọi người ra ngoài, chỉ cho vài người ở lại, Tả Thiếu Dương đương nhiên túc trực bên cạnh để kịp thời xử lý nếu có biến cố.

Một lúc sau thuốc tên hết tác dụng, Chân Quyền từ từ tỉnh lại, mở mắt hoang mang nhìn quanh, Tả Thiếu Dương đưa năm ngón tay ra xua trước mặt:” Chân lão gia tử, chào mừng trở lại nhân gian, có nhìn thấy ta không?”

Chân Quyền yếu ớt nói:” Thấy ... Nhìn thấy ...”

Chân Huyền đi nhanh tới khom người nói:” Cha, cảm giác thế nào?”

Chân Quyền chưa hoàn toàn tỉnh táo, đầu óc mơ hồ chỉ khẽ gật đầu, Tả Thiếu Dương nói:” Mọi người đừng hỏi vội đừng, để lão gia tử nghỉ ngơi.”

Lao đầu lúc này từ chấn kinh mừng rỡ tỉnh lại, Chân Quyền không chết, tội do thất trách của ông ta được giảm đi nhiều, lời nói của Tả Thiếu Dương là mệnh lệnh, đuổi hết người không liên quan đi, chẳng may làm Chân Quyền khó khăn lắm mới cứu được lăn ra chết thì nguy.

Đám đệ tử Tôn Tư Mạc chưa hoàn hồn, thực sự không dám tin vào mắt mình, mổ nực ra xong mà còn nói được nữa?

Tôn Tư Mạc trấn định hơn rất nhiều, lúc này cứu chữa bệnh nhân quan trọng hơn hết thảy, không phải lúc phân tâm nghĩ chuyện khác, hỏi:” Ông ta mất bao lâu mới hoàn toàn khôi phục được?”

Tả Thiếu Dương đáp nhỏ:” Sư huynh, hiện giờ chưa thể nói tới việc này, trong hôm nay tới ngày mai vẫn còn nguy hiểm không kém gì lúc chữa thương, mọi chuyện đều có thể xảy ra, ít nhất phải đợi năm sáu ngày thương thế bình ổn lại mới yên tâm.”

Tôn Tư Mạc gật đầu:" Thương thế của Chân Quyền thuộc loại vô phương cứu chữa, ngươi làm được tới mức này đã là đáng quý lắm rồi. Ta đi phục chỉ với hoàng thượng, xem bước tiếp theo phải làm thế nào."

Yếu tố tác động tới mạng sống của Chân Quyền nhiều lắm, thương tích chỉ là một phần trong đó thôi.

Tôn Tư Mạc đi rồi, Tả Thiếu Dương an bài lao đầu và mấy ngục tốt ở sương phòng bên cạnh phòng bệnh, bọn họ cũng phải ngày đêm canh giữ, đây là phạm nhân tử hình không đùa được. Lao đầu còn điều thêm mười mấy ngục tốt nữa, luân phiên canh ở cổng, không cho người không liên quan tới gần.

Đám đệ tử của Tôn Tư Mạc cũng lần lượt rời đi, chắp tay cáo từ rất cung kính, bọn họ tuy có muôn điều muốn hỏi tiểu sư thúc nhưng biết không phải lúc. Bọn họ vừa ra ngoài một cái tất nhiên bị đám đồ đệ bên ngoài vây lấy hỏi chuyện, tất cả chấn kinh, mở ngực chữa bệnh? Nếu không phải chính đệ tử của Tôn lão thần y nói ra thì ai mà tin được chứ?

Vị sư đệ này của Tôn lão thật ghê gớm.

Đám đệ tử cũng đuổi những người khác đi, nói Chân lão thần y phải tĩnh dưỡng, không ai được làm ồn, kẻ nào gây ảnh hưởng chữa trị thì coi chừng, thế là ai vội về nhà nấy, còn đem kể chuyện này cho người khác biết nữa chứ.

Tả gia tới lúc này mới yên tĩnh, bận rộn cả ngày còn chưa được miếng cơm nào, Tả Thiếu Dương tranh thủ đi ăn, cơm nước của lao đầu và đám ngục tốt cho Chân gia phụ trách, không liên quan tới nhà y.

Ăn cơm xong, Tả Thiếu Dương lại tiếp tục túc trực bên Chân Quyền.

Đến chiều Tôn Tư Mạc từ hoàng thành về nói với Tả Thiếu Dương, ông đã bẩm báo toàn bộ chuyện trải qua, hoàng thượng nói phải dùng hết khả năng cứu mạng Chân Quyền.

Tả Thiếu Dương thầm nghĩ, câu nói này chẳng tác dụng gì với việc chữa trị, nói cũng bằng không nói, có y giả nào không dốc hết sức chữa cho người bệnh chứ? Nhưng nó lại có thể sưởi ấm lòng người bệnh và gia quyến.

Cho nên người Chân gia nghe câu này cảm động lắm, khóc lóc quỳ xuống liên tục tạ ơn thánh ân.

Thuốc gây mê cho Chân Quyền chưa hoàn toàn hết tác dụng, thêm vào ông ta mất máu quá độ, cho nên tới tối mới dần tỉnh lại.

Chân Quyền lần nữa tỉnh lại, Tôn Tư Mạc và Tả Thiếu Dương được mời tới, tình hình tiến triển tốt, ít nhất cho tới thời điểm hiện tại chưa cso biến chứng. Tôn Tư Mạc đuổi hết những người khác đi, chỉ để lại Tả Thiếu Dương, hỏi:” Chân lão đầu, ông làm gì thế? Sao lại muốn tự sát, hoàng thượng đâu có muốn giết ông?”

Tả Thiếu Dương nghe câu này giật mình, chẳng lẽ hoàng đế bảo Tôn Tư Mạc hỏi câu này.

Chân Quyền nói yếu ớt:” Không ... Không phải là ta muốn chết, mà chúng muốn ta chết.”

“ Ai muốn ông chết?”

“ Khụ ... Khụ ... Còn ai được nữa?”

Cái tên đầu tiên Tả Thiếu Dương nghĩ tới là Đỗ Yêm, không khỏi run lên, sao tới mức này rồi còn muốn đuổi cùng giết tận?

Tôn Tư Mạc có vẻ cũng biết câu trả lời, trầm ngâm:” Tên hộ vệ đó nói để ông đoạt mất kiếm, phạm tội thất trách, đã tự sát rồi.”

“ Ta cũng đoán được ... Bọn chúng không để lại đầu mối đâu, không thiếu kẻ nguyện chết vì ông ta, khoản này ông ta rất giỏi ... Là hắn lấy kiếm đâm ta, ta không đoạt kiếm của hắn ...”

Tôn Tư Mạc nói:” Bọn họ báo lên rằng ông đoạt binh khí, ý đồ uy hiếp quan viên ngự sự đài để bỏ trốn, tới lúc biết không thể trốn được mới sợ tội tự sát, rất nhiều người làm chứng. Hoàng thượng có vẻ cũng tin lời này.”

Chân Quyền cười thảm:” Vậy ta còn nói được gì nữa?”

Tả Thiếu Dương cân nhắc rồi giang tay ra minh họa:” Sư huynh, cái kiếm này rất dài, hơn ba xích, muốn xoay ngược kiếm đâm vào ngực, tay không thể nắm được chuôi kiếm mà phải cầm lưỡi kiếm. Kiếm đâm sâu vào người, cần lực lớn. Nếu là Chân lão gia tử tự sát, phải dùng lực mạnh, tay nắm lưỡi kiếm sẽ bị thương, nhưng tay ông ấy không có thương tích.”

Đây là kết luận y có được khi chiều nay bình tĩnh lại suy nghĩ.

Phát hiện này rất trọng yếu, Tôn Tư Mạc chậm rãi gật đầu, lần này hỏi thẳng:” Vì sao Đỗ Yêm muốn giết ông?”

Chân Quyền thở dài:” Ông ta muốn giết ta lâu rồi, không phải bây giờ.”

“ Ông bị đưa vào tử lao, rất có khả năng bị xử tử, ông ta không cần giết ông trước. Chỉ có một loại khả năng, đó là ông ta đoán được hoàng thượng không muốn giết ông, cho nên dùng hạ sách này.”

Chân Quyền mừng rỡ, hơi cựa mình, bị Tả Thiếu Dương ấn xuống.

“ Chuyện này quan trọng, ta phải trở lại bẩm báo với hoàng thượng.”

Tôn Tư Mạc nói xong cầm thanh trường kiếm rời đi, ông không nói người khác được vào, cho nên tất cả vẫn ở ngoài đợi.

Tả Thiếu Dương nghĩ một lúc hỏi nhỏ:” Chân lão gia tử, có một điều ta luôn muốn hỏi mà không có cơ hội, nếu ông không muốn trả lời, ta không miễn cưỡng.”

“ Ngươi và Tôn lão cứu mạng ta, ơn này ta đã nhớ, hỏi đi, nếu trả lời được, nhất định ta sẽ trả lời.”

“ Vì sao ông muốn giết Đỗ đại nhân?”

Chân Quyền chấn động, quay đầu nhìn y:” Ngươi nói cái gì? Làm … làm sao ngươi biết?”

Tả Thiếu Dương không muốn nói chuyện đơn thuốc cứu mạng Đỗ Yêm, chỉ nói:” Hôm đó, ông dùng kim châm nhỏ đâm vào cổ Đỗ đại nhân, làm tim ông ấy ngừng đập, các ông là y giả, sao lại dùng y thuật giết người?”

“ Khà khà, chả trách có câu, muốn người ta không biết, trừ khi mình đừng làm, sự việc bí mật tới đâu rồi cũng bị phát giác. “ Chân Quyền thở dài cứ tưởng chuyện mình làm thần không biết quỷ không hay, vậy mà vẫn bị phát hiện:” Nói thế người chính là người cứu Đỗ Yêm rồi, tức là người của ông ta, vì sao lại giúp Tôn lão cứu ta?”

Tả Thiếu Dương nghiêm mặt:” Ta không phải là người của ai hết, cứu ông thì cũng như cứu ông ta, đều là cứu người bệnh, không vì cái gì cả. Ta là người hành y, trong mắt ta chỉ có người bệnh, y thuật là để cứu người, chỉ có thế mà thôi.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận