Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 748: Công chúa hoàng gia.

Lưu Chính Hội cố gắng giữ bình tĩnh, ông ta cũng đã lường trước, ả dâm phụ này khả năng ra mặt vì tình lang, cho nên mới ra tay trước bôi nhọ thanh danh Tả Thiếu Dương, khiến Vĩnh Gia kiêng kỵ mà không ra mặt. Dù sao ả ta không thiếu tình nhân, làm sao có thể vì một tên mặt trắng mà mạo hiểm, nhưng xem ra vẫn đánh giá thấp địa vị tên này trong lòng ả.

Căm tức nhìn Tả Thiếu Dương một cái, chính vì Tả Thiếu Dương dính líu tới Vĩnh Gia, nên ngay từ đầu ông ta có cái nhìn thành kiến về y. Khinh bỉ Vĩnh Gia tới mấy, nhưng nghi lễ không thể thiếu, Lưu chính Hội xuống ngựa đứng đợi, thấy nàng đi tới liền làm động tác muốn quỳ xuống.

Theo như quy củ Vĩnh Gia công chúa là quân, Lưu Chính Hội là thần, theo quy củ ông ta phải quỳ xuống tham kiến, nhưng là công thần khởi nghĩa, được cả cha con Lý Uyên, Lý Thế Dân tôn kính, nên dù bái kiến hoàng đế, ông ta chỉ làm động tác muốn quỳ là hai vị hoàng đế đều nói miễn lễ rồi. Trước kia vị Vĩnh Gia công chúa này rất khách khí với ông, chưa từng để ông quỳ, nhưng lần này trong mắt công chúa rõ ràng chẳng nhìn ông ta, coi như không tồn tại.

Thế nên lúc này Lưu Chính Hội rất xấu hổ, gối đã hơi khụy xuống, Vĩnh Gia lại chẳng nói miễn lễ, vậy thì phải tiếp tục hành lễ rồi. Quân thần là thế, lúc tốt đẹp thì cái gì cũng có thể qua loa, Đại Đường khi lập quốc tới giờ, không quá khắt khe chuyện quỳ bái hoàng đế, nhưng một khi nghiêm túc, cứ phải đúng quy củ mà làm, nếu không chặt đầu ngươi chẳng ai bênh nổi.

Lưu Chính Hội đành phải quỳ xuống trước mặt vị công chúa khó chơi nhất Đại Đường.

Vĩnh Gia tới trước mặt Tả Thiếu Dương, nhìn y từ trên xuống dưới một lượt, giọng nói không mấy cảm xúc:" Ngươi chính là tên Tả Trung Tả Thiếu Dương đó hả?"

Tả Thiếu Dương quỳ trên mặt đất:" Chính là thần, bái kiến công chúa."

" Ừ, đứng lên đi."

" Đa tạ công chúa."

Thế nhưng cái gông trên cổ y nặng hơn hai mươi cân, hai tay bị khóa chặt trong gông, không cách nào mượn sức, quỳ xuống thì dễ chứ đứng lên thì không cách nào, đầu chúi xuống đất, mông chổng lên, vô cùng bất nhã, cũng vô cùng nhục nhã.

Cái gông lớn này trừ tác dụng khống chế phạm nhân, kỳ thực công năng lớn hơn là để làm nhục người ta.

Vĩnh Gia thấy Tả Thiếu Dương cố thế nào cũng không đứng lên được, nàng nhanh chóng nhận ra nguyên nhân:" Mở gông cho Tả công tử."

Lưu Chính Hội chắp tay, dõng dạc nói:" Khởi bẩm công chúa, thần phụng chỉ điều tra Tả Thiếu Dương tham ô tiền hoàng gia, lừa dối dùng sai thuốc giết người, bắt y về quy án, không thể cởi gông."

Vĩnh Gia vẫn chẳng để ý tới ông ta, đầu hơi nghiêng sang nhìn Lý công công.

Lý công công đưa tay ra, cánh tay gầy khô cầm lấy hai bên gông, chẳng thấy ông ta dùng sức thế nào, chỉ nghe tách một cái đã đem gông mở ra rồi.

Lưu Chính Hội quỳ trên mặt đất luôn mổm nói không được, nhưng không dám ngăn cản, ông ta cũng chẳng lạ gì lão già này, Vĩnh Gia dám ngang ngược quá nửa là nhờ lão thái giám chết tiệt đó.

Đợi tới khi cả còng xích đều được cởi bỏ, chân tay tự do rồi, Tả Thiếu Dương mới đứng dậy được, ngẩng đầu nhìn nữ tử trước mặt, có thể nói là đoan trang tú lệ, hiền lương thục đức, đây thực sự chính là Vĩnh Gia công chúa nổi tiếng dâm loạn sao? Nhìn thế nào cũng giống đại gia khuê tú đường hoàng, chẳng liên quan gì tới tiếng tăm xấu xa kia.

" Bản cung tới muộn, khiến ngươi chịu ủy khuất rồi." Vĩnh Gia nói nhỏ:

Một câu nói làm Tả Thiếu Dương bùi ngùi cảm khái vô cùng, chắp tay nói:" Đa tạ công chúa."

Vĩnh Gia chỉ tay về phía người còn lại trong Tả gia:" Gông xích trên người họ, ngươi định tự mở hay còn muốn ta tốn công sai người xé nát từng cái một đây."

Lưu Chính Hội mặt mày đau khổ, còn cách nào khác, tự mình sai người mở, thể diện dễ coi hơn, phất tay một cái, đám thủ hạ chạy tới, mở gông cho những người còn lại của Tả gia.

Tả Quý đã biết nữ tử cao quý trước mắt chính là công chúa, nghe công chúa nói chuyện thì hình như còn quen biết nhi tử, lòng vừa mừng vừa sợ, luống cuống chân tay, ra sức vái lạy:" Công chúa! Thao dân tham kiến, tham kiến công chúa ..."

Sau lưng Lương thị, Hồi Hương, Kiều Xảo Nhi cũng sợ hãi thi lễ, không nói được gì, hai đứa bé bám chặt lấy lưng mẹ khóc không ngừng.

Vĩnh Gia hời hợt gật đầu:" Không cần đa lễ."

Miêu Bội Lan và Bạch Chỉ Hàn thi lễ xong thì vội chạy đi đỡ Lý đại nương lên hô hoán, bà tuy còn choáng đầu, nhưng gật gật, biểu thị có nghe thấy.

Lưu Chính Hội mặt đen xì, nói thật là trọng thần triều đình, ông ta chẳng sợ gì Vĩnh Gia, quan viên tới cấp bậc ông ta, ngoại trừ hoàng đế ra, người khác chẳng làm gì được. Vĩnh Gia đã không nể mặt, ông ta không khách khí, giọng nói không khỏi mang ý vị đe dọa nho nhỏ:" Công chúa làm như thế, lão thần phải ăn nói thế nào với hoàng thượng đây?"

Hàm ý câu này thực ra là công chúa định ăn nói thế nào với hoàng thượng đây?

" Ăn nói thế nào à? Để ta dạy ngươi." Vĩnh Gia sao không nghe ra chứ, rốt cuộc cũng quay sang nhìn Lưu Chính Hội, vung tay tát bốp một cái:

Cái tát này làm Lưu Chính Hội choáng váng, cái tát đó thực ra rất nhẹ, đánh lên mặt ông ta như đuổi muỗi, nhưng là cái tát mạnh vào thể diện ông ta. Đường đường tam phẩm hình bộ thượng thư, bị công chúa tát giữa đường, cái tát đó làm ông ta mắt đổ đom đóm, tai ù cả đi.

"Công chúa, công chúa vì sao đánh thần?" Lưu Chính Hội sau nhục nhã là phẫn nộ, ông ta đã bao giờ bị đối xử như thế:

" Cái tát này là vì ngươi khinh nhục Tả công tử!"

" Y là khâm phạm, lão thần là ... Á ..."

Vĩnh Gia lại tát thêm cái nữa, tát vào má còn lại:" Cái tát này là vì ngươi đánh đập người già giữa phố!"

Lưu Chính Hội bị đánh tới ngực nhộn nhạo, phẫn uất nhục nhã đan xen, run run nhìn Vĩnh Gia:" Công chúa không thể đối đãi với lão thần như thế."

Chát! Cái tát thư ba làm Lưu Chính Hổi lảo đảo, ông ta chỉ thấy trời đất quay cuồng, rốt cuộc không nhịn nổi hộc ra một ngụm máu, ngã xuống đất, đôi mắt thất thần như tới lúc này vẫn chưa tin nổi chuyện mình phải chịu đựng.

Làm sao có thể? Ả, ả dám đánh mình ...

Hai mắt Vĩnh Gia lạnh băng nhìn ông ta:" Cái tát này vì ngươi xem thường quân thần, cậy già lên mặt! Đừng cho rằng năm xưa ngươi theo phụ hoàng ta đánh thiên hạ lập chút công lao là ghê gớm. Gặp phụ hoàng, hoàng huynh của ta chỉ vờ vịt quỳ bái, một câu miễn lễ mà ngươi dám bỏ quỳ thật, họ lòng dạ rộng rãi không thèm chấp lão già ngươi, bản cung sớm chướng mắt với ngươi rồi."

Đám thị về nhìn lão gia mình bị ngã, đừng nói ngăn cản, tới chuyện đỡ dậy cũng không dám, cúi gằm mặt không dám nói ra.

(*) Tìm kiếm thử thì Lý Thế Dân mất năm 649, Vĩnh Gia mất năm 673, đám công chúa Đại Đường thời đầu đa phần dính phản loạn chết sớm, bà này vui vẻ đồi trụy tới cuối đời.
Bạn cần đăng nhập để bình luận