Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 457: Còn đợi thời cơ.

Chuyện gấp nên Tả Thiếu Dương không khách khí, rời nhà Chúc Dược Quỹ chạy tới Tường Vân Hiên, Văn chưởng quầy đang ngồi ỉu xìu trong hiệu, cái nghề này khi cuộc sống dư dả người ta mới cần tới chứ lúc lo chạy ăn từng bữa này thì chỉ có ế sưng, nhưng ông ta chỉ biết nghề này thôi, không mở cửa hiệu không được, nên có khách tới là nhiệt tình nhận lời ngay.

Tả Thiếu Dương quyết định mai leo núi hái dược liệu ở xung quanh cho Văn chưởng quầy vẽ, rồi giao Chúc Dược Quỹ thu mua hộ, tương lai những loại thuốc này sử dụng rộng rãi, để Hằng Xương dược hành kinh doanh, hình thành vòng tuần hoàn tốt đẹp.

Với những thứ cây thuốc bản địa không có, Văn chưởng quầy căn cứ vào miêu tả mà vẽ ra, một người vẽ một người sửa, Tả Thiếu Dương thi thoảng còn vẽ minh họa, tới tận khi thật chuẩn xác mới thôi.

Sáng hôm sau Tả Thiếu Dương khám lại cho người bệnh ở, thuốc tạm thời của y khá hiệu quả, những người bệnh nhẹ đỡ nhiều, chỉ là hơi tức ngực. Người bệnh nặng chỉ khống chế được bệnh tình, song vẫn có trường hợp diễn biến xấu, Tả Thiếu Dương nói người bệnh và gia quyến kiên nhẫn, thuốc chữa bệnh đang được đi mua, chừng năm ngày nữa sẽ có.

Không bột khó gột nên hồ, ở nhà không giúp gì được nữa rồi, nếu có người bệnh diễn biến xấu hơn thì cha y sẽ xử lý.

Tả Thiếu Dương đeo gùi thuốc cùng Bi Vàng, Miêu Bội Lan và Bạch Chỉ Hàn lên núi hái thuốc. Được ra ngoài thành, Bi Vàng có vẻ kích động lắm, nó cứ xoay tròn trai vai Tả Thiếu Dương suốt, đến khi lên núi cao cây cối rậm rạp, thoắt một cái là nó biến mất, lao vèo vèo qua những cây cao, Tả Thiếu Dương gọi mãi không thấy nó về. Bản năng hoang dã của Bi Vàng rất nhiều, Tả Thiếu Dương lo sẽ một ngày nó bỏ mình mà đi, bây giờ thời gian nó biến mất nhiều hơn ở nhà, buổi tối cái ổ nhỏ cầu kỳ của nó thường xuyên trống không.

Vì giờ không cần làm đất, lại đang cho nước vào ngâm ruộng, mà cái này bốn huynh đệ Lý Đại Tráng đang hết sức nhiệt tình hoàn thiện guồng nước nên Miêu Bội Lan không phải làm gì, thậm chí nàng còn nói chưa bao giờ làm ruộng nhàn như lần này, còn đùa sợ sau này Tả Thiếu Dương làm ra cái gì thay nàng mất.

Cái đó không thể rồi, hơn nghìn năm sau làm ruộng vẫn cần nhiều sức người lắm.

Lần này đi hái thuốc này của Tả Thiếu Dương mục đích rõ ràng, trừ xích thược trị bệnh ra, còn cố gắng tìm kiếm dược liệu mà triều Đường chưa dùng, đào cả rễ đem về.

Còn mục đích phụ không kém phần quan trọng, y muốn tạo điện kiện Bạch Chỉ Hàn và Miêu Bội Lan thân thiết hơn, Tả Thiếu Dương đã ngầm thừa nhận Bạch Chỉ Hàn làm thê tử tương lai rồi.

Tất nhiên việc này Tả Thiếu Dương chỉ cần nói với cha mẹ một câu, Bạch Chỉ Hàn sẽ không phản đối, nhưng Tả Thiếu Dương không muốn vậy, y muốn khi thời điểm chín muồi sẽ cầu hôn nàng trước, Bạch Chỉ Hàn đồng ý mới nói với cha mẹ.

Nhưng nha đầu Răng Thỏ này không dể chơi, tới giờ Tả Thiếu Dương không hiểu tiêu chuẩn của nàng, Bạch Chỉ Hàn là nữ nhân truyền thống đặt trách nhiệm trên tình cảm, muốn dùng tình cảm đánh động nàng không nhiều ý nghĩa, thi ca cũng chỉ giúp hai người bọn họ có thêm đề tài nói chuyện mà thôi. Một bài thơ hay dễ dàng làm nàng ngây ngất song cảm xúc qua đi, vẫn chẳng có gì tiến triển, như con cá vàng vậy thoắt cái đã quên, khiển Tả Thiếu Dương cảm giác mình "làm thơ" mua vui cho nha đầu đó vậy. Vả lại dùng mấy bài thơ đi ăn trộm đó chinh phục Bạch Chỉ Hàn sao, tự tôn của Tả Thiếu Dương không cho phép.

Gần đây Tả Thiếu Dương cũng mập mở cho Bạch Chỉ Hàn thấy ý tứ của mình để quan sát phản ứng của nàng ra sao, kết quả là nàng chỉ càng thêm thận trọng, nhất là ban đêm, đi ngủ cài cả then bên trong.

Đành thong thả vậy, dù sao nha đầu này giờ là nô tỳ của mình, còn chạy thoát được hay sao, có thể cố tình làm khó y cũng chỉ vì muốn giữ tôn nghiêm trước vận mệnh không tránh được thôi, nha đầu đó rất kiêu ngạo.

Biện pháp Tả Thiếu Dương dạy cho người bệnh nhanh chóng truyền tai nhau, bọn họ làm theo, tuyệt đại đa số không phát bệnh, chỉ có số ít quá mẫn cảm, nhưng chỉ cần tránh ánh mặt trời bệnh liền đỡ nhiều, danh tiếng Quý Chi Đường ngày càng cao.

Năm ngày sau thuốc Tả Thiếu Dương cần đã được dịch trạm mang về, lập tức phối chế thuốc, ngay tối hôm đó toàn bộ bệnh nhân ở Quý Chi Đường có chuyển biến rõ rệt, sáng hôm sau không sưng ngứa nữa, uống thuốc thêm một ngày là khỏi hoàn toàn.

Bệnh nhân ở hiệu thuốc khác nghe tin ùn ùn kéo tới, mười mấy cái giường của Quý Chi Đường không đủ chứa người bệnh, phải trải chiếu ra đại sảnh hiệu thuốc, người bệnh quá đông, vì thế không cho người nhà ở lại chăm sóc nữa, do Miêu mẫu, Lý Đại Nương và Long thẩm cùng Đinh Tiểu Tam phụ trách chiếu cố.

Chữa khỏi bệnh đương nhiên được tôn kính, nhưng Tả Thiếu Dương dạy mọi người cách phòng bệnh còn được bách tính ca ngợi nhiều hơn.

Không phải nói những lang trung khác không dạy người ta phòng bệnh để người bệnh đến còn kiếm tiền, mà đích thực đây là thiếu sót của Trung y, không chú trọng phòng bệnh lắm, vì thế một vị y thánh như Trương Trọng Cảnh lại không có nhiều danh tiếng, do lý luận chữa bệnh của ông lại thiên hướng về ngăn ngừa hoàn cảnh phát sinh bệnh, tới thời hiện đại thì việc phòng bệnh mới được để ý nhiều hơn, song ở cái thời ăn chưa đủ no đó thì khó khăn rồi.

Biết nguyên nhân, hiểu cách chữa, có thuốc men, bệnh nhân từng người từng người bình phục rời đi, Tả Thiếu Dương cũng thở phào.

Trong thời gian nửa tháng đợi lúa non lên nhà Lý đại nương không cần vất vả nữa, nhờ Hầu Phổ mua cho một mảnh đất 500 đồng ở Hà Than thôn, mấy huynh đệ bọn họ rỡ căn nhà ở Mai thôn, chuyển về chỗ mới dựng nhà.

Nhà Miêu gia vẫn để đó, ngoài đống củi của Miêu Bội Lan thì nói thật chẳng còn cái gì giá trị hết.

Bệnh nhân đi hết, Tả Thiếu Dương lại rảnh rỗi quay về đồng ruộng, gần đây y hứng thú với nông nghiệp, hơn nữa tương lai kiếm tiền làm giàu ở đây, chứ y xác định rồi, với tính cách của y, mở hiệu thuốc cùng lắm chỉ không lo cơm ăn áo mặc thôi, chứ muốn cẩm y ngọc thực thì quên đi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận