Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 343: Lệnh trưng thu lương thực. (2)

Tả Quý càng nghe càng tái mặt, Lương thị thì tới cả đầu gối cũng run bần bật.

Trái lại cả phố vang lên những tiếng vỗ tay reo hò, lớn tiếng ca ngợi Đại tướng quân công chính anh minh. Bách tính tuyệt đại đa số đều không có lương thực dư thừa, lệnh này ban bố chẳng ảnh hưởng gì tới bọn họ, hơn nữa còn phát cháo cứu tế, không khác gì nắng hạn gặp mưa rào, một số rất ít người thừa lương, bất ngờ hay tin dữ ngã ngay xuống đất.

Viên quân giáo lại tiếp tục cao giọng nói:” Ta khuyên tất cả những kẻ mang tâm lý cầu may, cho rằng có thể dấu được lương thực, dù các ngươi dấu ở trần nhà, trong tường hay là dưới hầm đi chăng nữa đều không qua mắt được quân gia, chớ có vọng tưởng. Lời này không phải dọa dẫm các ngươi, mà là bản quân gia có lòng tốt nên cảnh báo, trong đội quân sĩ kiểm tra, có người chuyên làm công tác kiến trúc, xây dựng, đặc biệt là đào hầm, dù các ngươi có đào sâu chôn chặt tới mấy thì họ cũng tìm ra được. Tới lúc bay đầu thì đừng trách trời, do các ngươi chuốc lấy thôi.”

Nếu không có Tả Quý giữ lấy thì Lương thị đã ngã xuống đất rồi, dù biết trước rồi, mặt bà trắng nhợt trắng nhạt, môi run run, nói năng lẫn lộn:” Lão gia ... Lão gia ... Làm thế nào đây? Dưới hầm nhà ta … như thế, vậy … thế này … ”

“ Câm mồm!” Tả Quý nghiến răng rít nhỏ:” Đứng cho thẳng, đừng nói gì cả, sợ người ta không biết à?”

“ Vâng ...!” Lương thị hai tay chống đầu gối từ từ đứng thẳng lên, lưng dựa vào tường.

Đội quan binh đó tiếp tục đi tới, một đoạn là lại gõ chiêng cao giọng đọc lệnh, hai quan binh khác người thì xách thùng hồ quét lên tường một cái, người còn lại dán bố cáo, người dân vẫn chưa hết phấn khích, lại túm tụm vào xem. Đại thẩm nhà bên còn gọi to:” Tả lang trung, cả phố chỉ có ông biết chữ, mau mau đọc cho mọi người nghe đi.”

“ Được.” Dù sao trước đó cũng cùng nhi tử thảo luận ra quyết định rồi, Tả Quý không quá mất bình tĩnh, đi ra lớn tiếng đọc, văn vẻ hơn viên quân giáo kia diễn giải ra cho người dân dễ hiểu, còn nội dung như những gì đã nghe trước đó:

“ Hay quá rồi, giờ thì đám bất lương tích trữ lương thực đẩy giá lên cao gặp quả báo rồi, đáng lẽ phải chém đầu luôn, cần gì cho chúng thoát tội.” Đó là Thẩm Quân cái tên thanh niên bị bỏng được Tả Thiếu Dương chữa cho, hùng hùng hổ hổ nói:

Lời của hắn tức thì được đông đảo người dân vây quanh hưởng ứng.

Yển Nương phụ họa với trượng phu:” Đúng đấy, chúng còn là con người nữa không, toàn thành chết đói như vậy, chúng còn lợi dụng khó khăn của người ta, bán lương thực giá cao, bị chó ăn mất lương tâm rồi còn đâu.”

“ Ài thói đời là vậy, đám trẻ các ngươi sống chưa đủ, chưa thấy nhiều nên lạ, chứ lão thì trải qua nhiều lần đói kém rồi, chuyện kinh khủng hơn cũng đã tận mắt chứng kiến ... Tiếc rằng không gặp được ai công minh đại nghĩa như Đại tướng quân, nhà có bảy người chết mất bốn, chuyến này tưởng chết cả, không ngờ Đại tướng quân ra lệnh kịp thời này.” Một ông già quỳ xuống, hướng về phía nha môn châu phủ nơi thiết lập tổng hành dinh tạm thời của quan quân vái lạy:

Không biết ai đó hô hào:” Đốt pháo, đốt pháo, nhà ta còn một bánh pháo Tết … Tết ...”

“ Nhà lão thân cũng còn, nhi tử đâu rồi, mang pháo ra đi, nhà ta sống rồi.”

Chẳng mấy chốc cả phố vang lên những tiếng pháo nổ đi đùng, tiếng hò reo vang dội không khác gì đêm ba mươi, mấy đứa bé Miêu gia cũng chạy ra đường tham gia náo nhiệt.

Quay trở về nhà, Tả Quý từ từ ngồi xuống sau cái bàn khám bệnh, bàn tay dấu trong ống tay áo run liên hồi, từ phản ứng ngoài kia có thể thấy, nếu Tả gia bị phát hiện dấu lương thực bị chặt đầu sẽ không có ai thương hại hết, chết là chưa phải là xong, cái tên Quý Chi Đường này còn bị phỉ nhổ, thành nỗi ô nhục muôn đời không xóa được, đó là điều Tả Quý còn sợ hơn.

Lương thị càng kinh hoàng, quan quân vừa đi chạy ngay vào nhà, tới phòng bào chế thuốc, hết nhấc cái nồi che dấu tầng hầm ra, lại đặt vào, chất thêm rơm rạ, không yên tâm, lại chèn cả củi, chạy ra ngoài mắt nhìn trượng phu rồi nhìn nhi tử, ngập ngừng muốn nói lại thôi.

Tả Thiếu Dương thấy mẫu thân sợ hãi như vậy thì không dám chắc được gì nữa, còn chưa soát nhà mà mẹ đã sợ tới đứng chẳng vững, khi quan binh thực sự tới, nhìn mặt mẹ mình đủ biết nhà dấu lương thực dư, tới lúc đó thì dấu đâu cũng vô ích rồi.

“ Vào phòng Trung Nhi nói chuyện.” Tả Quý nhắm mắt ngồi một lúc, đứng dậy đi vào phòng bào chế, Lương thị lật đật đi theo, Bạch Chỉ Hàn dìu Tả Thiếu Dương về xong lui ra ngoài đóng cửa lại.

“ Nhìn bà xem, sợ người ta không biết nhà ta có lương thực à? Không ra làm sao cả.”

Tả Quý thường ngày mắng thê tử đều nghiêm khắc khí thế, lần này rõ ràng chỉ được lời nói, uy nghi không có, vừa xong ông ta phải ngồi một lúc kiểm soát được không để lộ ra ngoài, song bên trong tới giờ không khác gì trời long đất lở.

Tả Thiếu Dương thừ người ra:” Cha, đừng trách mẹ, con cũng sợ mà ...”

Lương thị vừa nghe thế nói vội:” Thế, hay là nhà ta bán lương thực dư cho quân binh đi, dầu sao cả thành đều thế cả mà, nhi tử cũng đá bán đủ lương thực để không sợ lỗ nữa, nhà ta không phải gian thương bất lương, bán cho quan quân đi thôi ... Quan quân sẽ phát lương thực, không phải sợ.”

Tả Quý ban đầu cũng ủng hộ nhi tử đánh liều một phen, song vừa rồi nghe phản ứng của người dân ngoài cửa như vậy, lòng tin dao động.

Tả Thiếu Dương sợ, làm sao không sợ cho được, y tận mắt chứng kiến thảm cảnh nhà Thảo Nhi rồi, cuộc chiến này chưa biết kéo dài tới khi nào, nếu tới một ngày y không có cái ăn, bị cơn đói hành hạ, ai biết mình sẽ làm cái gì, thà bị chặt đầu một phát chết luôn còn hơn:” Cha mẹ, chúng ta không thể nộp lương thực được, nếu không chỉ chết muộn một chút mà thôi, quan quân không có nhiều lương thực để phát đâu.”

Lương thị lắc đầu:” Đừng, Trung Nhi, quá mạo hiểm ...”

“ Mẹ, nghe con đi, chúng ta phải vượt qua... Mẹ, nếu mẹ sợ thì thế này, đến lúc lục soát nhà ta, mẹ theo Chỉ Nhi tới hậu viện Cù gia. Cha thì sang tiệm tạp hóa khám bệnh, để mình con đối phó.” Tả Thiếu Dương sợ mẹ mình quá nhát khiến người ta nghi:

“ Trung Nhi, quan binh có người đào hầm xây nhà đấy, họ sẽ tim ra thôi ...” Lương thị sợ tới nói năng lẫn lộn:

“ Bọn họ dọa đấy, hoặc là nói khoa trương lên thôi, chắc gì họ đã tìm được. Hôm nay mẹ cũng nghe tỷ tỷ nói, có kẻ đói tới mức ăn thịt người rồi, nếu nhà ta mà không có cái ăn ...”

“ Được rồi, không cần dọa mẹ con nữa.” Tả Quý suy nghĩ một hồi, trầm giọng nói:” Chuyện này nhà ta đã quyết rồi, cứ vậy mà làm.”

“ Dạ ...” Lương thị chỉ còn biết yếu ớt nghe theo.

Tả Quý đứng dậy, mở cửa tầng hầm:” Trước tiên lấy lương thực chia cho nhà Chỉ Nhi và Miêu gia để đề phòng vạn nhất đã.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận